Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 201
Tướng quân bá đạo quân sư xinh đẹp..

❊ ❊ ❊

Cậu rút ra một viên đạn báo hiệu, sau khi đốt cháy thì thả tay để nó bắn vào không trung.

Pháo khói xì xì bay lên bầu trời, mùi khói gay mũi tản ra theo những tia lửa trắng tinh, chiếu sáng đôi mắt có chút mê man của Lý Nghiệp Thư và khuôn mặt trong chớp mắt trở nên tái nhợt của Chử Tử Lăng.

Ngay sau đó, tiếng hò hét đinh tai nhức óc còn hơn cả đội quân Nam Cương lập tức vang lên, âm thanh lơ lửng giữa tầng mây, vang vọng như hồi âm, đè xuống tiếng hò hét phô trương thanh thế của năm ngàn quân vận chuyển lương thực.

Nghe âm thanh có thể đoán con số có khoảng tám ngàn!

Lý Nghiệp Thư lấy lại tinh thần, vừa kinh sợ lại vừa mừng rỡ: “Từ khi nào phụ cận Phù Tuy lại điều động nhiều Bắc Phủ Quân như thế?”

Trì Tiểu Trì cười nói: “Bọn họ đợi bốn ngày, chúng ta cũng đợi bốn ngày.”

“Điểm kiểm tra lần này không đạt tiêu chuẩn.” Trì Tiểu Trì xoay người lại, sờ đầu Lý Nghiệp Thư, “Ta là người thích việc lớn hám công to? Không hiểu rõ gia chủ của ngươi, trừ 10 điểm. Không nhận ra ý đồ vây thành của ta, trừ 20 điểm. Một mực lo lắng nhiều ngày, ngay cả vị trà cũng không đúng, hại ta mất lộc ăn, lại trừ thêm 20 điểm.”

Lý Nghiệp Thư đỏ mặt nhưng trong lòng vừa ngượng ngùng lại vừa mừng rỡ, xoay người đi lấy ngân thương và cung tên cho Trì Tiểu Trì.

Thấy Chử Tử Lăng vẫn đứng tại chỗ ngẩn người, Trì Tiểu Trì không để ý đến hắn, huýt sáo một tiếng, ngựa trắng liền băng băng chạy tới.

Trì Tiểu Trì tung người lên ngựa, điều chỉnh cương ngựa. Lý Nghiệp Thư chạy như bay mà tới, đem ngân thương và cung tên tung lên không trung: “Công tử!”

Trì Tiểu Trì bắt lấy, đeo cung tên lên lưng, ngân thương cầm trên tay phải, nói: “Chử Tử Lăng, phân năm trăm binh đi trợ giúp phụ thân của ta tách ra vòng vây bên ngoài, nội ứng ngoại hợp, cần phải bắt sống tướng lĩnh của đối phương! Lý Nghiệp Thư, ở lại trong doanh trại, trông chừng kỹ Thập tam Hoàng tử!”

Nói xong, cậu cúi đầu, ánh mắt như sao mà nhìn chăm chú Nghiêm Nguyên Hành.

“Phù Tuy là một tòa thành nhỏ, không xứng với Thập tam Hoàng tử.” Trong tiếng hô giết hùng hồn, Trì Tiểu Trì cao giọng nói, “Năm ngàn người đến thì mới miễn cưỡng xem là đủ. Thập tam Hoàng tử, mạt tướng đi rồi sẽ quay lại, sau đó đưa Phù Tuy tới gặp ngài.”

Mặt Chử Tử Lăng xám như tro tàn.

… Sao?

Hắn cho rằng Thời Kinh Hồng và Thời Đình Vân đột nhiên muốn đánh Phù Tuy chỉ là muốn đánh một trận tất thắng cho Nghiêm Nguyên Hành xem.

Ai ngờ công tử lại nhắm vào quân cứu viện?

Chử Tử Lăng sớm có suy tính, có thể cấp tốc điều động quân đội Nam Cương ở phụ cận Phù Tuy chỉ có quân đoàn vận chuyển lương thực của Ngô Nghi Xuân, bọn họ có thể thần không biết quỷ không hay mà đóng vai nhân vật đằng sau chim sẻ, thậm chí có thể giết chết Nghiêm Nguyên Hành, nhờ vào đó mà làm sút giảm nhuệ khí của Bắc Phủ Quân…

Nhưng có ai ngờ bọn họ vốn định trong ứng ngoại hợp lại bị Bắc Phủ Quân bao lại thành sủi cảo?

Với sức chiến đấu của đội vận chuyển lương thực mà nói thì chưa kể tám ngàn người đến bao vây, cho dù chỉ đến ba ngàn cũng đủ để đánh tan đám quân của Ngô Nghi Xuân.

Khó khăn nhất chính là Ngô Nghi Xuân.

Bốn chữ “Cần phải bắt sống” còn văng vẳng bên tai, tuy rằng có lẽ Ngô Nghi Xuân sẽ chết trong chiến loạn, có lẽ sẽ thành công thoát thân, nhưng Chử Tử Lăng tuyệt đối sẽ không đánh cuộc hai chữ “Có lẽ” này.

Nếu Ngô Nghi Xuân sống sót, bị áp tải về doanh trại thì xem như Chử Tử Lăng hắn sẽ tiêu tùng!

Trong nháy mắt Chử Tử Lăng thậm chí hoài nghi có phải công tử đã phát hiện Nam Cương cài mật thám nằm vùng Bắc Phủ Quân hay không, cho nên có ý định thả ra tin tức để bẫy hắn, mà suy nghĩ một chút lại cảm thấy cũng không có khả năng.

Y làm sao có thể nghĩ đến nhiều bước như vậy? Làm sao lại có thể tính tới sẽ là Ngô Nghi Xuân đến cứu viện?

Công tử nói y chỉ đang khảo nghiệm A Thư mà thôi, bởi vậy mới không nói rõ…

Chử Tử Lăng thu lại hết thảy tạp niệm, trầm mặc quay người chạy đi, kiểm kê năm trăm quân sĩ, lao thẳng đến đoàn quân năm ngàn người đang hoản loạn trong trận.

Dù sao đi nữa thì Ngô Nghi Xuân tuyệt đối không thể sống.

Mà sau khi Chử Tử Lăng giục ngựa rời đi, Nghiêm Nguyên Hành trầm xuống một hơi, quay đầu nói với Lý Nghiệp Thư: “Chuẩn bị ngựa.”

Lý Nghiệp Thư còn đang chìm đắm trong khoái cảm khi thế cục lật ngược, khó tránh khỏi nhiệt huyết dâng trào, khó có thể bình phục: “…Thập tam Hoàng tử?”

Nghiêm Nguyên Hành đè lại bội kiếm bên hông, trầm giọng nói: “Ta là một trong ba nghìn binh sĩ vây thành, ta cũng nên tiến vào chiến trường.”

Cùng lúc đó, Ngô Nghi Xuân đã hoảng hồn ở trong trận.

Để tiện bí mật hành quân, bọn họ không mang theo bao nhiêu ngựa, mà Bắc Phủ Quân canh giữ phía bên ngoài lại dẫn theo hơn ngàn kỵ binh.

Chiến sự nổi lên, hơn ngàn kỵ binh tiến quân thần tốc, thẳng thừng tách ra trận đồ mà Ngô Nghi Xuân an bài, lại bao vây trái phải, đánh bật ngược toàn bộ người xông ra ngoài trận.

Ngô Nghi Xuân ra lệnh rõ ràng là ngồi xem hổ đấu, cùng với trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, các binh sĩ căn bản không ngờ mình lại bị người bẫy rập, trong trận hỗn loạn, sĩ khí tan rã, vứt bỏ trận đồ, tháo chạy mất hút.

Khi Ngô Nghi Xuân nghe thấy tiếng hô giết như dời non lấp biển thì đã hoảng loạn tay chân, vội vàng hạ lệnh lui lại, nhưng khi phát hiện khắp núi đồi đều là Bắc Phủ Quân thì lá gan của hắn lập tức vỡ nát, bận bịu cởi ra áo giáp trên người, kéo qua một tên binh sĩ, ép người nọ cởi đồ ra rồi thay thành đồ của mình, sau đó hắn lẻn vào trong đám binh sĩ chạy tứ tán.

Nếu năm ngàn người trở thành năm ngàn con dê không biết đường nào để trốn thì khi đối mặt với tám ngàn quân địch tinh nhuệ đã sẵn sàng trận địa, tan tác cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Chưa cần đến ba khắc, năm ngàn người bị giết hơn một ngàn người, mấy trăm người trồn vào trong rừng núi hiểm yếu gần đó để chống cự, những người còn lại thì dồn dập hạ vũ khí.

Ngô Nghi Xuân mặc áo giáo của binh sĩ bình thường, ngồi xổm trong đám binh sĩ bị bắt làm tù binh, hai tay run run, hai chân cũng run run, chỉ sợ Bắc Phủ Quân nhìn thấy đôi ủng nạm ngọc mà hắn chưa kịp thay đổi.

Hắn ôm chặt đầu, đầy người toát mồ hôi lạnh, liều mạng nghĩ đến mình làm sai chỗ nào, nhưng trong đầu chỉ còn tiếng oang oang, hoàn toàn trắng xóa, chẳng nghĩ ra được điều gì.

Mãi đến khi hắn nghe được một âm thanh: “Chử phó tướng? Là Thiếu tướng quân phái ngươi tới?”

…“Chử?”

“Đúng vậy.”

Ngô Nghi Xuân ngẩng đầu lên, vừa lúc đụng phải một đôi mắt tràn đầy điều tra trong đó.

Tuy rằng kinh ngạc với người trẻ tuổi trước mắt, nhưng Ngô Nghi Xuân không rảnh đi quản chuyện này.

Hắn lộ ra ánh mắt cầu cứu, lặng lẽ né người ra, chỉ chỉ vào giày của mình, ám chỉ thân phận.

Quả nhiên Chử Tử Lăng kia thông minh giống như Ngải Sa đã hình dung.

Sau khi nói chuyện với binh lính trông coi tù binh, hắn tiện tay chỉ vào Ngô Nghi Xuân, bảo là muốn Ngô Nghi Xuân đi đến một trại tù binh khác để chỉ điểm và xác nhận ai là chủ tướng.

Ngô Nghi Xuân tràn đầy hy vọng mà bước ra khỏi đội ngũ, ngoan ngoãn đi theo sau Chử Tử Lăng, đi đến một hàng rào, xung quanh vừa vặn không có binh sĩ tuần tra.

Chử Tử lăng lấm lét nhìn trái phải một chút, nhẹ nhàng nhấc cằm về phía bóng tối bên ngoài hàng rào.

Ngô Nghi Xuân như được đại xá, chắp tay một cái, sau đó lập tức lao nhanh.

Chử Tử Lăng ở phía sau đứng cười.

Mười bước. Hai mươi bước. Ba mươi bước. Năm mươi bước.

… Được rồi.

Hắn rút ra cung tên, cài tên lên dây cung, nheo mắt lại, nhắm ngay giữa lưng Ngô Nghi Xuân.

Khi Ngô Nghi Xuân ngã về phía trước hai bước, ngỡ ngàng nhìn đầu mũi tên sắt xuyên thủng ngực mình, hắn gục xuống, bên tai vang lên tiếng hô của người thanh niên kia: “Người đâu! Có tù binh muốn trốn trại!!”

Rất nhanh sau đó hắn chỉ còn nghe thấy tiếng gió vù vù.

Tiếp đến, thế giới của Ngô Nghi Xuân hoàn toàn yên tĩnh.

Chiến dịch bên phía Phù Tuy kết thúc cũng rất thuận lợi.

Bên ngoài tiếng chém giết vang lên liên miên, người trong thành còn tưởng rằng thiên quân vạn mã đã đến, vui mừng lao ra, mãi đến khi đánh giáp lá cà với Bắc Phủ Quân thì mới cảm thấy không đúng.

Có người kiên trì muốn chiến, có người thấy địch nhiều ta ít, nảy sinh ý định rút lui, có thể tưởng tượng được kết quả.

Trong hỗn chiến, muốn tìm được một người quả thật quá khó khăn.

Nghiêm Nguyên Hành vừa giết địch vừa tìm Thời Đình Vân, nhưng chỉ có thể nhìn thấy một vệt trắng lẫn lộn với màu đỏ đặc biệt bắt mắt giữa chiến cuộc loạn lạc.

Đợi hắn chăm chú nhìn kỹ thì lại không nhìn thấy gì.

Sau khi chiến thắng, Bắc Phủ Quân chém giết gần hết binh lính trông coi thành, tự mình mở cửa thành tiến vào, lúc này Nghiêm Nguyên Hành mới nhìn thấy Thời Đình Vân ngồi trên cửa thành.

Nghiêm Nguyên Hành tiến về trước hai bước, đi tới gần bên cạnh lại bị một tên lính kéo lại.

Vì Nghiêm Nguyên Hành thay đổi áo giáp bình thường của binh lính nên người kia cũng không nhận ra là Thập tam Hoàng tử, vì vậy nhầm tưởng: “Chớ làm phiền Thiếu tướng quân. Hôm nay Thiếu tướng quân có chút kỳ lạ.”

Nghiêm Nguyên Hành kinh ngạc: “Là sao?”

“Khi vừa gặp binh sĩ Nam Cương, ngài ấy như bị điên vậy.” Người binh lính kia hạ thấp giọng, “Ta luôn ở gần bên cạnh Thiếu tướng quân, tận mắt thấy ngài ấy kéo một binh sĩ Nam Cương trước mũi thương, kéo khoảng năm mươi thước, còn để ngựa đạp nát đầu người. Có vài lần mũi thương kia thiếu chút nữa đâm trúng ta…”

Nghiêm Nguyên Hành: “… Đa tạ.”

Nói xong, hắn trực tiếp đi tới, nửa quỳ trước người Thời Đình Vân.

Hắn nhẹ giọng gọi: “Đình Vân.”

Trì Tiểu Trì giương mắt, trên mắt có vết máu uốn lượn khủng bố, giống như huyết lệ, rất đáng sợ.

Cậu nhìn Nghiêm Nguyên Hành, sau đó cúi đầu, quan sát bàn tay nhuốm đầy máu tươi của mình, đột nhiên nở nụ cười.

Cậu nói: “…Thì ra là như vậy.”

Nghiêm Nguyên Hành: “Cái gì ‘Thì ra là như vậy’?”

“Làm phiền Thập tam Hoàng tử thay ta đi thông báo với phụ thân, thừa dịp sĩ khí còn tăng cao, gấp rút chạy về Vệ Lăng Mộ.”

Nghiêm Nguyên Hành cảm giác Thời Đình Vân quả thật khác thường, nhưng Thời Đình Vân vẫn trước tiên quan tâm đến quân sự, dù sao hắn biết y quan tâm nhất là chuyện này: “Vệ Lăng Mộ?”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười: “Quân đội vận chuyển lương thực của Ngô Nghi Xuân vẫn chưa đi. Vệ Lăng Mộ e là sắp hết lương thực. Thừa dịp tin tức còn chưa truyền ra, mau chóng lột đồ của những tù binh kia, giả thành quân đội vận chuyển lương thực, như vậy có thể dễ dàng lẻn vào thành.”

Nghiêm Nguyên Hành: “Còn ngươi?”

Trì Tiểu Trì đẩy về sau một cái, đứng dậy: “Ta quay về, có việc muốn thỉnh giáo tiên sinh.”

Cậu sải bước lên chiến mã đã nhuộm đầy máu tươi, vẻ mặt có chút mệt mỏi: “Thập tam Hoàng tử, làm phiền.”

Mặc dù Nghiêm Nguyên Hành không biết cậu đang suy nghĩ gì, nhưng vẫn cho cậu hai chữ bảo đảm: “Yên tâm.”

Sau khi bàn giao xong xuôi với Nghiêm Nguyên Hành, Trì Tiểu Trì điểu khiển ngựa đi về hướng quân doanh trước đó của bọn họ, cách khoảng mười thị trấn nhỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »