Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 206-1
Tướng quân bá đạo quân sư xinh đẹp..

❊ ❊ ❊

Khi Chử Tử Lăng bị bí mật áp giải đến lều trại, bộ dạng thảm thiết kia khiến Thời Kinh Hồng cũng kinh ngạc.

Trên mặt đan xen vết bầm tím, một bên mắt bị sưng vù, một vết roi kéo dài từ trước mắt đến khóe miệng, có thể thấy được chỉ thiếu chút nữa vết roi đã quất luôn tròng mắt của hắn ra ngoài.

Nghiêm Nguyên Chiêu, Nghiêm Nguyên Hành đều ở trong lều chính.

Sau khi Trì Tiểu Trì rời đi, Nghiêm Nguyên Chiêu vốn định gọi ngựa tới đi cùng nhưng Nghiêm Nguyên Hành kéo hắn lại: “Lục Hoàng huynh, theo đệ vào trong lều chính để gặp Thời tướng quân.”

Nghiêm Nguyên Chiêu vội la lên: “Nếu Đình Vân nghĩ sai trái, chạy đi thả Chử Tử Lăng…”

Nghiêm Nguyên Hành đáp: “Trong lòng Đình Vân hiểu rõ.”

Bây giờ thấy tình cảnh thê thảm của Chử Tử Lăng, Nghiêm Nguyên Chiêu mới an tâm.

Cũng may Đình Vân không làm chuyện điên rồ.

Mà Nghiêm Nguyên Hành lại cau mày.

Hắn ở bên cạnh nhìn vẻ mặt quá mức bình tĩnh của Thời Đình Vân, cùng với lòng bàn tay ứa vết máu do nắm chặt roi, hắn cảm thấy thật đau lòng.

Đặc sứ Nam Cương họ Khang tên Dương, là nhân sĩ Miêu tộc, ăn mặc rất văn sĩ, tuổi còn trẻ đã đeo một cặp kính thủy tinh, tướng mạo và tài ăn nói đều rất phi phàm.

Y nhàn nhạt liếc mắt nhìn Chử Tử Lăng bị đánh thành bộ dạng như chó, trấn tĩnh quay đầu, nói tiếng Hán vô cùng lưu loát: “Nhị vị Hoàng tử, Thời tướng quân, các vị đều đã xem qua thư của Thiết Mộc Nhĩ tướng quân, vấn đề đàm phán vẫn còn phải thỏa thuận tỉ mỉ. Mấy ngày sắp tới tại hạ đều sẽ lưu lại trong quân để thương nghị việc này. Còn…”

Y chỉ về phía Chử Tử Lăng: “…Tên Chử Tử Lăng này, tại hạ được người nhờ vả, muốn tại hạ phải đem hắn về Nam Cương.”

Thời Kinh Hồng: “Được người phương nào nhờ vả?”

Khang Dương nói: “Bạn thân Ngải Sa.”

Nghe vậy, đôi mắt suýt bị móc ra của Chử Tử Lăng hơi xoay chuyển một cái.

… Ngải Sa?

Ngải Sa điên rồi sao?

Mình lưu lại ở Bắc Phủ Quân rõ ràng có lợi hơn, vì sao hắn lại gọi người đến bắt mình rời đi?

Chử Tử Lăng thường ngày làm việc thận trọng, nhưng từng vô số lần âm thầm ảo tưởng khi mọi người vạch trần thân phận của hắn, mọi người hoặc là chấn động hoặc là ngạc nhiên, hoặc là đau lòng hoặc là phẫn nộ, hắn đều có thể bình yên thu nhận, dù sao đến lúc đó hắn cũng đã công thành danh toại, Nghiêm Nguyên Chiêu, Nghiêm Nguyên Hành, thậm chí là Thời Kinh Hồng ở trước mặt mình cũng chỉ là tù nhân, là cua trong rọ.

…Cũng không phải giống như hiện tại, chính mình mặt mũi sưng vù mà quỳ gối trước mọi người, bị vây xem, sinh tử không rõ.

Thời Kinh Hồng bình tĩnh nói: “Chử Tử Lăng, ngươi có gì muốn nói hay không?”

Trong lòng Chử Tử Lăng có nhiều lo sợ và nghi hoặc, lúc này cũng thu lại hết mức.

Hắn ngẩng đầu lên, nói như chặt đinh chém sắt: “Mạt tướng oan uổng!”

Khang Dương nâng tách uống trà, thần thái bình yên.

Nghiêm Nguyên Chiêu có chút không nhịn được, giành nói: “Ngươi nói người này tư thông với địch phản quốc, nhưng hắn đã vào phủ Tướng quân từ lúc mười hai tuổi, nếu dòng dõi không phải thuần khiết sạch sẽ thì tại sao lại bị bắt vào trong phủ?”

Khang Dương gác lại tách trà: “Thám tử phải nuôi từ nhỏ, đạo lý đơn giản như vậy có lẽ Lục Hoàng tử cũng hiểu.”

Nghiêm Nguyên Chiêu: “…”

Sau khi không còn lời nào để nói, Nghiêm Nguyên Chiêu cảm thấy vị đặc sứ này có chút kỳ lạ.

Theo lý thuyết, thám tử xếp vào trong trại địch vẫn nên giữ lại hoặc là sau khi bị phát hiện thì nên trực tiếp xem là đồ dư thừa, vứt bỏ là được, vì sao người này phải chủ động bại lộ thân phận của Chử Tử Lăng, còn dự định mang về?

Người Nam Cương rốt cục có tính toán gì?

Đừng nói Nghiêm Nguyên Chiêu, ngay cả Chử Tử Lăng cũng cảm thấy mơ hồ.

Ý của y là gì?

Chử Tử Lăng mặc kệ Ngải Sa đang nổi điên thế nào, mấy năm nay hắn làm nô chính là vì một chốc đắc ý, làm sao chấp nhận mọi nỗ lực đổ sông đổ bể như vậy?

Hắn dập đầu một cái, nói: “Tướng quân, công tử, Tử Lăng không biết nên biện bạch thế nào. Thuở nhỏ ta vào phủ Tướng quân, không cần chịu nỗi khổ phiêu bạt, làm sao ta có thể làm việc bất trung bất nghĩa đi lừa gạt ân giáo dưỡng như vậy?”

Bốn chữ “Thuở nhỏ vào phủ” lại khiến Chử Tử Lăng nghĩ đến cảnh ngộ năm xưa trôi giạt khắp nơi, nghĩ đến miếng ngọc bội bị vỡ nát dưới chân Thời Đình Vân.

Tâm tư và dạ dày của hắn đều đau xót, ngay cả bụng dưới cũng xoắn thành một cục.

Cho dù là như vậy nhưng hắn vẫn nỗ lực kiên cường chống đỡ, không thấy nôn nóng, càng nhiều là bất đắc dĩ và đau lòng: “Người Nam Cương chỉ là muốn mượn cớ gây ly gián, có bằng chứng cụ thể gì hay không? Công tử, Tử Lăng từ nhỏ lớn lên cùng người, tình nghĩa thâm hậu, ngài nhất thời bị tiểu nhân che mắt, Tử Lăng nguyện nhận lửa giận của công tử. Nhưng sự thuần khiết, lòng son máu đào của Tử Lăng có nhật nguyệt chứng giám!”

Khang Dương vẫn bình thản, không sợ hãi hay tức giận, trái lại còn khen: “Thật sự là trà ngon. Nếu hòa đàm thuận lợi, không biết Khang mỗ có thể mang chút lá trà quay về cho bạn thân thưởng thức hay không?”

Thời Kinh Hồng cũng hờ hững, cười nói: “Nếu Khang đặc sứ yêu thích thì cứ mang đi là được.”

Chử Tử Lăng bị hai người đẩy qua đẩy lại, một phen phân trần tha thiết có vẻ cũng trở nên vô lực.

Nhưng mà không quan trọng.

Hắn nghĩ, chỉ cần không có gì chứng minh thì hắn vẫn còn có đường lui.

Chỉ cần…

“… Thuần khiết, lòng son máu đào?”

Khi hắn vẫn còn ảo tưởng, Trì Tiểu Trì cầm lấy một xấp thư trên mặt bàn, đưa tới trước mặt hắn, tay có chút run rẩy, phát ra tiếng xào xạc vỡ vụn: “…Ý của ngươi là những thứ này hả?”

Dứt lời, cậu mạnh mẽ vỗ thư vào mặt Chử Tử Lăng.

Chử Tử Lăng thấy một xấp thư, giấy trắng mực đen, bất giác mắt tối sầm lại, một luồng lửa thiêu ập đến khiến hắn choáng váng cả đầu óc.

…Người Nam Cương muốn làm gì? Chân chính muốn qua cầu rút ván sao?

“Cuộc chiến tại Song Thành bảy năm trước.” Khang Dương thưởng thức tách trà, giọng nói êm tai vang lên, “Lúc vừa mới xảy ra chiến sự, công tử lần đầu đến biên cương. Khi đó Thời công tử còn quá nhỏ, ở lại trong chủ thành, chưa từng ra ngoài tham chiến. Phụng dưỡng bên cạnh công tử chính là vị Chử Tử Lăng này. Tại hạ nhớ bên cạnh công tử cũng có một gã người hầu tên là Lý Nghiệp Thư, lúc đó ở lại trong phủ Tướng quân, cũng không đi theo. Xin hỏi Thời tướng quân, những phong thư cung cấp tình hình quân sự có bút tích giống như Thời công tử, nếu không phải do Thời công tử làm thì người có khả năng nhất là ai? Nếu như việc này giao cho thế nhân phán xét, không biết sẽ chảy ra bao nhiêu lời kỳ quái đây.”

Nghiêm Nguyên Hành bàng thính, vẻ mặt liền hơi biến sắc.

Lời này thật sự độc ác!

Họ Khang này trên mặt mang nụ cười nhưng rõ ràng là một nhân vật hung ác, trong ngoài lời nói đều muốn liên lụy đến Thời Đình Vân!

Thời Kinh Hồng tướng quân thương con như thế nào thì mọi người đều biết, trước mắt chuyện Chử Tử Lăng có thể là mật thám thì chỉ có mấy người bọn họ và thân vệ biết được, nhưng nếu người Nam Cương lan truyền ra chuyện này…

Vì danh dự của Thời Đình Vân, Thời Kinh Hồng phải lập tức tìm một tội nhân hợp tình hợp lý đem ra, bằng không sự tình một khi truyền ra, chưa kể thân phận nhi tử của Thời Đình Vân tướng quân dẫn đến bao nhiêu chê trách, chỉ cần là cái ác danh “Quản không nghiêm” cũng đủ để Thời Đình Vân uống no một bình.

Nói trắng ra đây rõ ràng là đang uy hiếp.

—-Nếu giao ra Chử Tử Lăng, chuyện kia chính là trời biết, ngươi biết, ta biết.

—-Nếu có ý che chở, một khi lời đồn truyền ra, người bị hại là ai thì cũng chưa biết chắc.

Thời Kinh Hồng tất nhiên nghe hiểu lời này, nhưng ông chỉ ôn hòa nở nụ cười: “Khang đặc sứ có vẻ khá chú ý đến tiểu nhi, ngay cả người bên cạnh tiểu nhi mà cũng hiểu rõ như thế.”

“Xin lỗi đã mạo phạm. Lúc trước tại hạ cũng không biết chuyện nhà phủ Tướng quân.” Khang Dương nhìn về phía Chử Tử Lăng, “Đều do người này bàn giao rõ ràng trong thư.”

Ánh mắt của Chử Tử Lăng quay ngoắt lại, nhìn kỹ mấy phong thư rơi trước mặt, trong lòng càng nặng nề hơn.

Đây cũng không phải toàn bộ thư từ, đã trải qua lựa chọn, nhưng từng lá thư đều rất đòi mạng.

Bao gồm mấy tháng trước hắn thông báo việc Ôn Phi Nho bị thương, Định Viễn báo nguy và việc ở Phù Tuy.

Nếu như mình nói đây là giả tạo thì ai có thể biết được nhiều việc bí ẩn như vậy?

Huống chi y nói như vậy quả thật là đang ép Thời Kinh Hồng lập tức xác định tội của hắn.

Nhưng người Nam Cương không có lý do gì phải đối với mình như vậy, đặc biệt là Ngải Sa, hắn còn muốn nhờ mình để leo lên trên.

Còn nữa, nếu hắn muốn hại mình thì có thể trực tiếp đưa ra lời nhắn là có thể chặt đứt đường sống của mình, vì sao phải làm điều dư thừa, mang mình về Nam Cương?

Ánh mắt của Chử Tử Lăng chuyển động cùng với cả bụng đầy suy tư của hắn.

Thư này chỉ có Ngải Sa mới có, Ngải Sa phái người này đi đón mình, còn đem lá bài tẩy của mình phóng ra, rốt cục là vì điều gì?

Chẳng lẽ hoàng thất Nam Cương có biến? Hoặc là Nam Cương Vương hỏi đến mình, Ngải Sa không thể không nói ra thân phận chân thật của mình, bởi vậy Nam Cương Vương muốn gặp mình nên mới phái đặc sứ đến đây, rõ ràng là vừa ép vừa cầu, nhưng thật ra là vì phụng lệnh Vương thượng?

Chử Tử Lăng càng nghĩ càng thấy hợp lý.

Chỉ có như vậy mới có thể giải thích rõ ràng tất cả.

Nghĩ đến đây, hắn cũng không mở miệng biện bạch cho mình nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »