Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 154
Hệ thống vs hệ thống..

❊ ❊ ❊

Đoạn Thư Tuyệt là nam chính của tiểu thuyết “Giao Nhân Tiên Quân”, bị Yến Kim Hoa – người xuyên thư thành công đoạt lấy số mệnh, hãm hại thành yêu quái, luyện thành Giao đan, hồn tiêu phách tán.

Nhưng Yến Kim Hoa cho rằng chính mình thật vất vả mới đắc đạo thành tiên, trở thành vai chính hoàn toàn xứng đáng, đương nhiên phải ở chỗ này nhiều hơn mấy năm để tiêu dao cho đã.

Mấy ngày sau, một thanh niên mặc hắc y đến dưới chân núi, xưng là cố nhân của Đoạn Thư Tuyệt, muốn mang hài cốt của cậu ấy về quê, kính xin tác thành.

Nghe người bẩm báo miêu tả, Yến Kim Hoa làm sao đoán không ra người tới là ai, cười lạnh một tiếng, sai người truyền lời xuống: “Cầu xin hài cốt thì phải bỏ ra một chút thành ý mới được.”

Hắn biết tình tiết cốt truyện, cũng biết nguồn gốc của ‘hắc xà’, 500 năm thành Giao Long, lại thêm 500 năm nữa có thể thành Hắc Long, bởi vậy hắn cũng đối với hắc xà như với Đoạn Thư Tuyệt, bày ra diệu kế, bố trí cạm bẫy khiến hắc xà trọng thương, mang về núi nuôi dưỡng, hy vọng sẽ có một ngày có một con rồng đi theo làm tiểu đệ, chẳng phải quá mỹ mãn?

Ai ngờ rắn quả thật là loại động vật không thể nuôi, ăn tiên quả của hắn, uống linh tuyền của hắn, nhận lấy công lực thâm hậu hơn hẳn những loại rắn khác, lại không từ mà biệt, khi tái kiến còn giả vờ không quen biết, thật đáng hận.

Hắn thân là nam chính, dù sao cũng nên giáo huấn con rắn này một chút mới được.

Rất nhanh, dưới núi đáp lại: “Ngươi muốn thành ý gì?”

Yến Kim Hoa trả lời: “Ngươi hiểu được cái gì gọi là dập đầu quỳ lạy không?”

Cái gọi là dập đầu quỳ lạy là phương thức tín ngưỡng phật giáo để tỏ thành ý khi lễ phật.

Yến Kim Hoa yêu cầu Diệp Ký Minh xuất phát từ chân núi, ba bước một lạy, mỗi lần lạy là dập đầu quỳ sát đất.

Gặp phải dòng sông cũng phải dập đầu quỳ lạy cho bằng khoảng cách lòng sông thì mới có thể bước qua.

Lý do của Yến Kim Hoa cũng rất đầy đủ: Đoạn Thư Tuyệt lừa dối sư môn, vong ân phụ nghĩa, mang nợ đối với phái Tĩnh Hư, là tội nhân của Tĩnh Hư, Diệp Ký Minh là tri kỷ của Đoạn Thư Tuyệt, nếu có thể dễ dàng mang đi hài cốt của hắn vậy thì Yến Kim Hoa ta là chủ nhân tương lai của Tĩnh Hư phải bàn giao thế nào với đồng môn Tĩnh Hư đây?

Diệp Ký Minh không sai người truyền lời nữa, trực tiếp rung lên ống tay áo, vén y bào, cúi người bái lạy.

Ngọn núi của sơn chủ Tĩnh Hư cần phải vượt qua ba ngọn núi mới có thể đến cửa chính.

Diệp Ký Minh không nói một lời, trải qua nửa tháng đã lạy hết ba núi, đến cửa chính.

Xích Vân Tử cũng nghe nói việc này.

Ông chỉ biết Diệp Ký Minh có hy vọng tu thành chính đạo, nhìn cử chỉ bái lễ lên núi như vậy của hắn quả thật là một người trọng nghĩa, liền bảo Yến Kim Hoa đưa hài cốt của Đoạn Thư Tuyệt cho Diệp Ký Minh.

Yến Kim Hoa lập tức đồng ý, trong lòng cười thầm.

Đoạn Thư Tuyệt làm gì còn hài cốt, toàn bộ đã về với tro bụi trong lò luyện đan.

Diệp Ký Minh có bái lạy cũng chỉ uổng công vô ích, lúc đó để hắn mất vui một trận là được.

Nửa tháng sau, Diệp Ký Minh đến sơn môn, Yến Kim Hoa mời hắn vào trong núi, tiến vào Luyện đan các, ngông nghênh biểu diễn một trận, cũng tiếc nuối nói là lửa trong lò bát quái quá lớn, tiểu ngư mà hắn tâm niệm từ lâu đã biến thành tro bụi.

Sắc mặt của Diệp Ký Minh vẫn bình thường, đi một vòng quanh Luyện đan các, sau đó cáo từ xuống núi.

Diệp Ký Minh không đằng vân mà đi, hắn chọn đi bộ xuống núi.

Hắn bừng tỉnh nghĩ đến quá khứ, trên tay là chuỗi tràng hạt bằng vảy cá do Đoạn Thư Tuyệt tặng cho hắn.

Hắn nhớ đến năm đó mình nhận lấy chuỗi tràng hạt này còn khá ghét bỏ: “Đây là thứ gì? Đừng bảo là ngươi rãnh rỗi không có chuyện gì làm ngồi lột vảy ra nha?”

Đoạn Thư Tuyệt cũng không cười hắn vô lễ, tính tình của cậu trước nay vẫn luôn ôn hòa lương thiện: “Không thích?”

Diệp Ký Minh hừ một tiếng: “Không thích.”

“Cầm đi.” Đoạn Thư Tuyệt nói, “Sau này ngươi có thể lấy nó ra đổi thứ tốt với ta.”

Ánh mắt của Diệp Ký Minh sáng lên: “Thật chứ?”

Đoạn Thư Tuyệt: “Quân tử nhất ngôn.”

Diệp Ký Minh đi một đường xuống núi, máu tươi từ lòng bàn tay cũng nhỏ giọt cả đoạn đường.

…Quân tử chó má, ngươi phải sống thật tốt cho bản Quân.

Rời khỏi phạm vi núi Tĩnh Hư, Diệp Ký Minh rốt cục chịu không nổi, hộc ra một ngụm máu tươi.

Thân là Long tộc, yêu hận đều mãnh liệt, không có cách nói chỉ thích một chút chút hay chỉ chán ghét một chút chút.

Người được hắn coi trọng chính là của hắn.

Tương ứng, hại hắn vĩnh viễn mất đi người mình yêu thì chính là kẻ thù cả đời này của Diệp Ký Minh hắn.

Năm năm sau, Diệp Ký Minh tu luyện phương pháp nghịch thiên, vừa thành Giao Long liền lập tức tìm tới Yến Kim Hoa, dùng Giao Long hỏa đốt sạch năm ngọn núi Tĩnh Hư, suýt nữa chém đứt một tay Yến Kim Hoa.

Hắn cuồng ngôn nói: “Tai họa Tĩnh Hư chỉ là khởi đầu.”

Hắn bắt giữ môn đồ của phái Tĩnh Hư, không giết mà chỉ nhốt vào hố trời, phong bế linh lực.

Hắn không giết người vô tội, tiểu ngư bị vây giết là vì nhiều người không biết thân phận thật sự của cậu ấy, huống hồ hắn không có đạo lý lạm khai sát giới, ngu ngốc khiến đạo môn khắp thiên hạ đối địch với chính mình.

Năm năm trước hắn vì cầu xin di cốt của tiểu ngư nên có thể nhịn nhục, năm năm sau hắn vì báo thù cho tiểu ngư cũng có thể nén xuống sát ý.

Diệp Ký Minh hắn chưa bao giờ là kẻ mãng phu.

Ta bắt giữ một người của phái Tĩnh Hư, ngươi không để ý đến ta, như vậy ta sẽ bắt hàng trăm hàng ngàn người, muốn đổi lấy bọn họ thì giao họ Yến ra cho ta.

Nhưng Yến Kim Hoa trước sau chiếm danh đại nghĩa, trong tay nắm Kiếm Trung Thạch, kiếm ý ngàn năm chẳng lẽ không thể làm gì một con Giao Long vừa trưởng thành?

Yến Kim Hoa nổi giận, quyết ý không cho kẻ lòng lang dạ sói này đường sống, chỉ cảm thấy bản thân mình thời vận không đủ tốt, rõ ràng muốn nhận tiểu đệ ai ngờ lại là câu chuyện nông phu và xà.

Hắn nhịn đau cống hiến chiến lợi phẩm Giao đan mà mình vốn định sưu tầm để chế thành ám khí, nhân cơ hội làm trọng thương Diệp Ký Minh, dẫn theo chính đạo thành công ép Diệp Ký Minh đến bên vách núi.

Yến Kim Hoa nhìn Diệp Ký Minh vốn nên là Hắc Long làm rung chuyển trời đất trong nguyên tác, hiện tại tóc tai tán loạn, mãnh liệt đứng trong gió, đơn thân chiếc bóng, dáng vẻ chật vật, trong lòng khó tránh khỏi mà cảm thấy sung sướng.

Trong nguyên tác “Giao Nhân Tiên Quân”, đây vốn là một con cuồng Long phong lưu phóng túng, Bạch Giao Tiên Quân, Hắc Giao Yêu Quân, hai người vốn nên là một đôi thưởng thức lẫn nhau, lập trường là kẻ thù tương phản, ai ngờ lại có thể nhìn thấy Hắc Giao vì Bạch Giao mà liều mạng?

Yến Kim Hoa cất giọng nói: “Hắc Giao, ngươi làm nhiều việc ác, còn không thúc thủ chịu trói?”

Diệp Ký Minh ngửa mặt lên trời cười to: “Họ Yến, bản Quân không biết hai chữ thúc thủ viết thế nào! Ngươi trói tay ta nhưng có khả năng trói được lòng ta hay không?”

Hắn đã quá mệt mỏi vì bị trọng thương, biết được trận chiến này mình ắt sẽ chết, nhưng tay cầm chuỗi tràng hạt bằng vảy cá trong tay, vung lên nói: “Ngươi muốn lấy mạng ta, ta ở đây cứ đến lấy, nhưng Đoạn Thư Tuyệt là oan uổng! Là thật sự oan uổng! Nếu lời bản Quân nói là thật, cắt cổ của ta, máu bắn ba trượng trên vách đá, máu tươi không nhòa, trăm năm bất diệt!”

Yến Kim Hoa biết Diệp Ký Minh đã là nỏ mạnh hết đà, cũng vờ như không nghe thấy, phất tay ra hiệu chúng đệ tử tiến lên.

Làm lão đại có chỗ tốt ở điểm này, không cần tự mình động thủ, chỉ hơi nhúc nhích khóe miệng liền có thiên quân vạn mã thay mình tấn công, chỉ là Đoạn Thư Tuyệt quá mức ngu ngốc nên không biết sử dụng mà thôi.

Yến Kim Hoa ra vẻ cao nhân, đứng chắp tay, nghiêng tai lắng nghe tiếng chém giết, trong lòng tràn đầy xem thường.

Giao Nhân Tiên Quân là một quyển tiểu thuyết thăng cấp không couple, nam chính Đoạn Thư Tuyệt xuất thân là giao nhân, mười hai tuổi phụ mẫu bị yêu quái săn giết, song song qua đời, Đoạn Thư Tuyệt được một tiên nhân cứu giúp, được tiên nhân ban tên, gọi là Thư Tuyệt, tiên nhân dạy cậu nhân đạo, cũng dạy cậu dùng nghĩa báo oán, chỉ điểm kiếm thuật và tâm quyết cho cậu, sau khi trợ giúp cậu hóa ra hai chân thì tiên nhân cũng lặng lẽ rời đi.

Đoạn Thư Tuyệt hiểu được đại đạo, cầu xin lên núi, Tĩnh Hư trở thành lựa chọn hàng đầu của cậu.

Trong kiếm hội Tĩnh Hư, cậu dùng thái độ tiên phong xông thẳng vào bảy tầng đại trận, nắm lấy chuôi Kiếm Trung Thạch.

Vừa mới nắm lấy thì cậu liền cảm giác được hơi thở quen thuộc xông thẳng vào đầu, nhất thời linh khí trở nên yên tĩnh, trong đầu có giọng người vang lên, giải thích ngọn nguồn thanh kiếm này cho cậu.

…Kiếm này chính là bội kiếm đạo lữ của người sáng lập phái Tĩnh Hư, mà đạo lữ của người sáng lập phái Tĩnh Hư là một Giao nhân xuất thân ở Quy Khư.

Kiếm Trung Thạch chính là ngọc bích dưới đáy biển luyện chế mà thành, vừa lúc hợp với thể chất Giao nhân, chỉ có giọt máu của Giao nhân nhỏ lên phía trên thì mới có thể rút ra Kiếm Trung Thạch.

Kiếm này hợp với thể chất của Giao nhân nhất, nếu để Giao nhân sử dụng đương nhiên là tốt nhất, cho dù người khác trong lúc vô tình nhặt được cũng cần phải liên tục hút lấy linh khí của Giao nhân thì mới có thể thoải mái sử dụng Kiếm Trung Thạch.

Sau khi Đoạn Thư Tuyệt rút được thanh kiếm này cũng không dám tự tiện, cậu đi tìm Xích Vân Tử, tự nhận thân phận, cũng báo rõ ngọn nguồn của bội kiếm.

Xích Vân Tử suy nghĩ mãi mới quyết định giữ cậu lại, thu làm đệ tử.

Trong nguyên tác, vị nhị đệ tử có thiên phú thấp kém của Xích Vân Tử là một người gần như không có cảm giác tồn tại, chỉ là thỉnh thoảng nói vài câu ganh ghét khi Đoạn Thư Tuyệt được sư phụ sủng ái, cũng châm ngòi khi người ngoài chửi bới Đoạn Thư Tuyệt.

Trong “Giao Nhân Tiên Quân” đều là những người vô vị như vậy, không có nhân vật phản diện ngu ngốc có thể thoải mái cho nhân vật chính vả mặt, ngay cả đối thủ của Đoạn Thư Tuyệt là Diệp Ký Minh cũng là một thiếu niên tiêu sái phóng túng, không chính không tà, hắn và Đoạn Thư Tuyệt thưởng thức lẫn nhau nhưng không có cách nào tán đồng chí hướng của nhau.

Vì một cái trứng thối mà cũng có thể đánh nhau nhiều năm như vậy, Yến Kim Hoa cảm thấy đầu óc của hai người đều có vấn đề.

Đối với Yến Kim Hoa mà nói, cốt truyện của “Giao Nhân Tiên Quân” đúng là đáng phỉ nhổ, khi đọc tiểu thuyết này, hắn không ngừng cười lạnh.

Mịa nó vai chính tiên hiệp cái gì thế này, không hắc hóa, không thu hậu cung thì sống còn có ý nghĩa gì?

Sau mấy năm Đoạn Thư Tuyệt trở thành Tiên Quân, gặp được yêu quái năm đó giết phụ mẫu của cậu, vậy mà chỉ giết yêu quái đã tự mình động thủ mà không tru diệt toàn tộc yêu quái trong khi rõ ràng Đoạn Thư Tuyệt có khả năng đó, không chịu nhổ cỏ tận gốc?

Đúng là loại thánh mẫu kỹ nữ.

Thảo nào tiểu thuyết này ở trên mạng bị đánh giá thấp như vậy, điểm tích phân của tác giả quá kém, cũng không cập nhật chương mới, hơn nữa ba lần bảy lượt đều báo bận việc, đào hố bỏ ngang giữa chừng không chịu lấp.

Nhiệm vụ của Yến Kim Hoa là lấp hố đoạn kết của tiểu thuyết này.

Theo quan điểm của hắn, đây quả thật là chuyện vô cùng sung sướng.

Đặc biệt là ở trong “Giao Nhân Tiên Quân”, hắn thu hoạch đâu chỉ một chút vui sướng?

Cướp đoạt vầng sáng của vai chính, khiến vai chính đạo cốt tiên phong phải quỳ bái mình, vẫy đuôi cầu xin, thậm chí chủ động cầu hoan, rơi lệ dưới thân mình, thậm chí bị ép phải lặp đi lặp lại “Đoạn Thư Tuyệt yêu Kim Hoa”, loại khoái cảm tuyệt đỉnh như vậy há có thể chỉ tóm gọn trong vài câu là đủ?

Khi Yến Kim Hoa đang hưởng thụ cảm giác sung sướng thì bên kia trận đấu cũng đã gần kết thúc.

Dù sao Diệp Ký Minh cũng chỉ có một mình, trước khi đến hắn đã thả tự do cho đám tiểu yêu, không muốn liên lụy người khác.

Còn những đệ tử đạo môn thì lại từng đợt từng đợt vọt tới, dường như mãi mãi không ngừng nghỉ.

Trong lúc chiến đấu, Diệp Ký Minh bị một kiếm cắt đứt cổ họng, máu tươi văng ba thước, rơi xuống vách đá.

Nhưng thần kỳ chính là cần cổ của hắn phun ra Giao huyết thật sự nhuộm đỏ vách núi, khiến vách núi hóa thành màu huyết ngọc.

Yến Kim Hoa cười thầm, ngươi ở đây chơi trò nỗi oan Đậu Nga với ai?

Nói cho cùng thì cũng chỉ là hai tên người giấy ngu xuẩn mà thôi.

Hắn mang theo đệ tử phẩy tay áo bỏ đi.

Nhưng lại không biết Diệp Ký Minh bỏ mình nhưng hồn lại chưa tan như Đoạn Thư Tuyệt.

Diệp Ký Minh bị một luồng sức mạnh khổng lồ kéo vào dị thế.

“Đọc được trị giá nhiễu loạn….Trị giá nhiễu loạn đạt tiêu chuẩn…”

“Xin chào ngài, xin hỏi ngài có muốn gia nhập hệ thống báo thù hay không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »