Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16309 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 195
Tướng quân bá đạo quân sư xinh đẹp..

❊ ❊ ❊

Có đại thắng cổ vũ nên các tướng sĩ hành quân tốc độ nhanh hơn rất nhiều.

Nửa tháng sau, bọn họ đã tới bờ sông Nam Cương.

Vì đã vào xuân, băng tuyết tan rã, nước sông mang theo vài mảnh băng vụn, chảy xiết theo dòng, giống như ngựa không cương.

“Mã Vô Cương” cũng là cách xưng hô của dân bản địa đối với con sông này.

Trong đội ngũ cũng không thiếu những vị lính già quanh năm phụ trách lương thảo, thuận theo nước sông, càng đi về phía trước, tiếng xì xầm trong đội ngũ càng lớn, thật giống như tất cả mọi người đang thấp giọng thảo luận chuyện gì đó.

Nghiêm Nguyên Hành cảm thấy hơi kỳ lạ: “Bọn họ đang nói chuyện gì vậy?”

Trì Tiểu Trì cưỡi trên bạch mã, đuôi mũ bạc trên đầu bị gió thổi vang lên vài tiếng xột xoạt.

Cậu đáp: “Bẩm Thập tam Hoàng tử, sắp tới bến thuyền.”

Bến thuyền?

Đúng rồi, nhìn địa hình nơi đây, nếu như hắn nhớ không lầm thì phía trước là một bến thuyền.

Nghiêm Nguyên Hành rơi vào trầm mặc.

Trong một ngày đông khi hắn còn nhỏ, Nam Cương nghỉ ngơi dưỡng sức, phát động một trận chiến tranh.

Kỵ binh của Nam Cương rất mạnh, có chuẩn bị mà đến, khi đó Thời Kinh Hồng cũng chỉ là Tướng quân mới hai mươi tuổi, lãnh binh chưa bao lâu, trong trận ác chiến bị lạc với đội ngũ, vừa đánh vừa lui ở vùng ven sông, xảy ra ác chiến ở bến thuyền phụ cận, kết thúc bằng Thời Kinh Hồng chiến thắng trong gang tấc.

Trận chiến đó máu nhuộm đầy sông.

Truy binh xuất hiện bất cứ lúc nào, thi thể đầy đất thật sự không có cách nào an táng, Thời Kinh Hồng e sợ người Nam Cương sẽ gom xác để giẫm thi thể, không thể làm gì khác hơn là nhịn đau hạ lệnh, đẩy thi thể của binh lính Trung Nguyên vào nước sông đỏ như máu.

Làm cô hồn dã quỷ rời đi bên sông, cuối cùng cũng có kỳ hạn quay về.

Năm sau, thiên hạ thái bình.

Một người lính già làm đầu bếp lâu năm ở Bắc Phủ Quân, sáng sớm ngày đó xin gặp Thời Kinh Hồng, vừa gặp mặt liền bái lạy, nói năng lộn xộn, đa tạ Thời Tướng quân, đa tạ Thời Tướng quân.

Thời Kinh Hồng không hiểu chuyện gì, nâng người nọ đứng dậy, hỏi cớ sự.

Người nọ giơ lên một phong thư, nước mắt giàn giụa nói thê tử của ông ngày hôm qua gửi thư, trong thư nói bà ấy nằm mộng thấy nhi tử về nhà, mặc thiết giáp nhuốm máu, cả người ẩm ướt, cũng không nói gì, chỉ ở trước cửa dập đầu ba lạy.

Sau khi tỉnh lại, thê tử của ông tập tễnh đi đến trước cửa, đi đến nơi nhi tử vừa nãy còn quỳ xuống ở trong mộng để bái lạy, vuốt ve một chút, dường như nơi đó còn lưu lại chút nước.

Người lính già kia khóc không thành tiếng, nói, nếu như không có Thời Tướng quân dẫn đường thì hồn phách của nhi tử ông khó mà quay về, đa tạ ân tình của Thời Tướng quân.

Một lúc lâu sau ông không nghe thấy Thời Kinh Hồng đáp lại, ngẩng đầu nhìn lên mới ngạc nhiên phát hiện, Thời Kinh Hồng ngồi ở phía trên cũng đang ròng ròng nước mắt không ngừng.

Từ đó về sau Bắc Phủ Quân định ra quy củ.

Phàm là Bắc Phủ Quân đến bến thuyền đều phải xuống ngựa, dắt ngựa mà đi.

Chủ tướng phải quỳ gối hành lễ nghiêm trang trước bến phà, bảo vệ vong hồn của các chiến sĩ trong lòng sông, khoác áo về nhà.

Tuy nhiên có ba trường hợp không cần phải bái tế.

Trong thời chiến không bái tế, gặp chuyện cấp bách không bái tế, bất kính cũng không cần bái tế.

Lần trước Nghiêm Nguyên Hành dẫn quân gấp rút tiếp viện cũng đi ngang qua nơi này, vì tình hình trận chiến khẩn cấp, không thể dừng chân, trực tiếp dùng thuyền rời đi.

Đợi lúc trở về, trong lòng hắn cứ nghĩ về Thời Đình Vân bị thương, cho nên khi đi ngang nơi này cũng không ai nhắc nhở hắn.

Dù sao hắn cũng không phải người của Bắc Phủ Quân, cho dù là người của Bắc Phủ Quân, với tâm tư đầy lo lắng của hắn lúc đó cũng xem như là “bất kính”.

Nghiêm Nguyên hành phân thần nghĩ đến chuyện năm xưa, không tới một khắc, đội quân phía trước liền dừng lại.

Trì Tiểu Trì bên cạnh hắn xuống ngựa, áo choàng đỏ thẫm trên người bị gió sông thổi phất lên một bên.

Đã đến bến thuyền Nhất Diệp Chu.

Đó là một bến thuyền vô cùng bình thường, không có bất kỳ trang trí dư thừa nào, đỉnh chóp bến thuyền bị gió thổi phất lên một góc, mà bởi vì nước sông dập dềnh khiền bến thuyền bằng gỗ thậm chí có chút hơi lỏng lẻo, lung lay theo từng bước đạp chân của Trì Tiểu Trì.

Nghiêm Nguyên Hành thấy Trì Tiểu Trì tháo xuống mũ bạc, đặt bên bến thuyền, sau đó vén y phục quỳ xuống.

Động tác gọn gàng dứt khoát, là tư thái độc nhất của quân nhân thiếu niên.

Thân là quân nhân, bọn họ không cần thắp hương chiêu hồn, chỉ cần vững vàng dập ba lạy.

Trì Tiểu Trì cởi xuống áo choàng mỏng của mình.

Áo choàng nền đỏ hoa văn vàng, giống như một áng mây đỏ cuốn vào lòng sông.

Có binh lính cũng hưởng ứng, cởi xuống mũ giáp, roi, thậm chí giày do lão nương may cho trước khi lên đường hành quân cũng được thả xuống lòng sông.

Người lính già đi đầu hô lên, các tân binh dồn dập theo lời.

Dần dần tiếng hô tán loạn, trở thành âm thanh đinh tai nhức óc.

“Khởi viết vô y! Dữ tử đồng bào!!”

“Khởi viết vô y! Dữ tử đồng trạch!!”

“Khởi viết vô y! Dữ tử đồng thường!!” (1)

Sau khi hành lễ xong xuôi, Trì Tiểu Trì cầm lên mũ bạc, dẫn ngựa về phía trước, mãi đến khi nhóm quân đội cuối cùng qua đến bến thuyền thì mới leo lên lưng ngựa.

Nghiêm Nguyên Hành luôn yên lặng nhìn chăm chú vào cậu, hỏi: “Đã làm chuyện này bao nhiêu lần?”

“Bốn lần, lần này là lần thứ năm.” Giọng nói hơi có chút tiếc nuối, “Đi biên cương thăm viếng phụ thân từng làm như vậy. Trận đánh kia không có hành lễ, quay về cũng không thể hành lễ.”

Nghiêm Nguyên Hành nói: “Lần đó ngươi bị thương, bệnh đến mê man, Trấn Nam Quan thiếu thốn nhiều thứ, khi ấy không có thuốc, Thời bá phụ ủy thác ta che chở ngươi, đặc biệt cho phép ngươi không cần bái lạy.”

Nghiêm Nguyên Hành nỗ lực một cách vụng về dùng xưng hô Thời bá phụ để rút ngắn khoảng cách quan hệ với Thời Đình Vân.

Khá lâu không nghe thấy, hắn có chút muốn nghe y gọi chính mình một tiếng Nguyên Hành.

Quả nhiên Trì Tiểu Trì nói: “Lần đó…đa tạ Nguyên Hành.”

Nghiêm Nguyên Hành cúi đầu, ở nơi mà cậu không nhìn thấy, hắn nhịn không được mà lộ ra một nụ cười vui vẻ.

Ngẩng đầu lên, hắn lại trở về bộ dáng lạnh lùng nghiêm túc, không ngừng cố gắng nói: “Mấy ngày nay Thời bá phụ vẫn chưa gửi thư…”

Đang nói chuyện, phía trước chợt có tiếng vó ngựa.

Nhìn trang phục, đó là một binh sĩ ở Bắc Phủ Quân.

Người truyền tin nhìn thấy thiếu Tướng quân, phi ngựa đến phía trước, dường như có tình báo cấp tốc, trên mặt vẫn còn phong sương, cơ mặt có chút cứng ngắc, nhìn không ra là mừng hay lo.

Trì Tiểu Trì cúi người: “Chuyện gì?”

Người đưa tin thở dốc hai tiếng, ôm quyền nói: “Bẩm thiếu…thiếu Tướng quân, Trấn Nam Quan…lại có tin chiến thắng! Mấy ngày trước đây Bạch phó tướng của Ung Châu chặn được một thám tử Nam Cương, tra hỏi được tình báo quan trọng từ miệng người nọ, giành được Bùi Châu!”

Trì Tiểu Trì nghe thấy tiếng nuốt nước miếng.

Bùi Châu không tính là nơi chiến lược tất yếu mà các binh gia phải tranh giành, nhưng lại phân chia Định Viễn và Ung Châu, bây giờ cầm lấy Bùi Châu, Định Viễn và Ung Châu có thể kết nối, như vậy có thể xây dựng phòng tuyến mới!

Người đưa tin móc ra một phong thư trong lồng ngực: “Đây là thư Tướng quân viết cho ngài. Thiếu Tướng quân, tiểu nhân phải chạy về thủ đô báo hỉ, xin cáo lui trước.”

Theo quan điểm của Nghiêm Nguyên Hành, sau khi đại thắng, Thời bá phụ viết thư cho Thời Đình Vân là chuyện hết sức bình thường.

Nhưng khi ánh mắt của Nghiêm Nguyên Hành ngẫu nhiên xoay một vòng, phát hiện Chử Tử Lăng vẫn luôn cưỡi ngựa đi theo sau lưng Thời Đình Vân, mặc dù sắc mặt cũng có vui mừng nhưng ánh sáng trên mặt có chút ảm đảm, thoạt nhìn vẻ vui mừng cũng có chút miễn cưỡng, thật sự hơi kỳ lạ.

Hắn âm thầm ghi nhớ, cũng không nhắc đến.

…..

Người đưa tin rời đi, Trì Tiểu Trì vui mừng xé phong thư.

Chử Tử Lăng hơi cúi đầu.

Những lo lắng trong vài ngày qua đã được chứng minh.

Kế hoạch của hắn đã tuyên bố thất bại.

Trên mặt của hắn không để lộ, nhưng trong miệng cũng khó tránh khỏi có chút đắng chát, nói một cách trái lương tâm: “Chúc mừng công tử.”

Hắn an ủi mình, dù sao cũng không phải chuyện nắm chắc, không cần nhọc lòng đi tiếc nuối.

Nếu Thời Kinh Hồng xem thư xong lại đi rửa tay rồi mới dùng bữa, hoặc là không theo thói quen liếm láp ngón tay lật thư, như vậy độc dược cũng không vào được miệng của ông ấy.

Chỉ là thất bại mà thôi, hắn vẫn có thể tiếp nhận được.

Chỉ sợ là Thời Kinh Hồng nhận ra được điều gì đó…

Càng nghĩ, hắn càng siết chặt ngón tay cầm cương đến cứng ngắc.

Thư kia rõ ràng không dài, vì sao Thời Đình Vân lại nhìn tới nhìn lui nhiều lần như vậy…

Trong lúc hắn ngạc nhiên và nghi ngờ, Trì Tiểu Trì đột nhiên mở miệng: “A Lăng.”

Chử Tử Lăng bỗng nhiên giật mình: “…Công tử?”

Trì Tiểu Trì gấp thư lại, bỏ vào trong ngực: “Thông báo một chút, Bùi Thành đại thắng, tối nay chúc mừng!”

Một cơn gió lạnh thổi qua, Chử Tử Lăng giật cả mình, mới nhận ra y phục trong nhuyễn giáp của mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Hắn xiết chặt cương ngựa trơn trợt, nỗ lực để giọng nói của mình nghe có vẻ tràn ngập vui mừng: “Dạ.”

Nghiêm Nguyên Hành biết rõ không thể ở trước mặt người khác làm mất thể diện của Thời Đình Vân, bởi vậy đợi đến khi Chử Tử Lăng rời đi, hắn mới hỏi: “Bại mà không oán, thắng mà không kiêu, thắng đương nhiên vui mừng nhưng chẳng phải nên khiêm tốn một chút cho thỏa đáng hay sao?”

Hắn cũng không có ý định nghi vấn quân lệnh của Thời Đình Vân, hắn chỉ dùng suy nghĩ cá nhân để suy xét tùy việc mà thôi.

Trì Tiểu Trì vốn định giục ngựa tiến lên, nghe vậy liền kiềm cương ngựa, xoay người lại.

Ngựa trắng thở ra hơi nóng, móng ngựa bằng sắt đạp từng bước dưới đất tạo thành hình bán nguyệt.

Trì Tiểu Trì cười nói: “Nơi đây cũng không phải chiến địa, lúc này cũng không phải thời chiến. Các chiến sĩ hành quân lâu ngày khó tránh khỏi mệt nhọc, nếu có tin vui thì chúc mừng một chút cũng có lợi cho sĩ khí.”

Cậu lại nói: “Nguyên Hành, ta với ngươi khác nhau. Ngươi là quân tử khiêm tốn, ta là thô nhân mãng phu. Ngươi có thể làm thánh nhân, còn ta thì làm không được. Thời Đình Vân ta có thắng thì cười, có bại thì tức giận, tất cả tùy tâm. Thế gian có biết bao chuyện đều không ngăn nổi ba chữ Ta Cao Hứng.”

Nghiêm Nguyên Hành nhìn hắn phóng túng như vậy, nhịp tim cũng nhảy đến mất trật tự: “Xin lỗi, là ta không hiểu chuyện trong quân, đường đột rồi.”

“Nguyên Hành, giữa ngươi và ta chớ nhắc đến hai chữ đường đột.” Người thiếu niên cưỡi ngựa trắng nắm chặt dây cương, bình thản nói. “Ta rong ruổi thiên địa chỉ mong bảo đảm ngươi ngồi trên cao của triều đình, một đời làm thánh nhân.”

Dứt lời, cậu giật giây cương một cái: “Đi!”

Ngựa trắng nghe lệnh, cất vó chạy đi, để lại một làn bụi mù mông lung.

Nghiêm Nguyên Hành chưa từng nghe một người có thể nói ra chữ “Đi” một cách tiêu sái như vậy.

Hắn nhìn Thời Đình Vân điều khiển ngựa chạy một đường bay nhanh đến phía trước quân đội, giương giọng nói gì đó, từ phía xa cũng nghe không quá rõ nhưng Nghiêm Nguyên Hành suy nghĩ, nhất định là y đi thông báo việc vui.

Đúng như dự đoán, quân đội phía trước vang lên một trận hoan hô.

Chiến mã cũng có cảm giác, mấy tiếng ngựa hí và hoan hô cùng nhau vang lên.

Trong tiếng vui mừng nhộn nhịp, ánh mắt của Nghiêm Nguyên Hành đuổi theo bóng dáng đội mũ bạc cưỡi bạch mã của Thời Đình Vân, thật sự rất sáng chói.

Trong tiếng vui mừng, Chử Tử Lăng khó nhịn được cơn buồn bực trong lòng.

….

(1) Anh không có áo, cùng anh mặc áo. Anh không có áo, cùng anh mặc áo lót. Anh không có áo, cùng anh mặc váy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »