Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 15
.3: cuồng hoan

❊ ❊ ❊

Sau mấy tuần rượu, đầu óc Ôn Từ cũng bắt đầu choáng váng, nhưng cô cảm thấy rất vui, vui đến mức cảm tưởng như mình là chiếc lông vũ nhẹ nhàng đong đưa trong gió.

Thoải mái quá, dường như tất cả gánh nặng cuộc sống đều tan thành mây khói trong khoảnh khắc này.

Cô chơi đổ xúc xắc với mấy người ở đây, cực kỳ thích thú, thắng uống, thua cũng uống, cả người đều được buông thả thật thoải mái.

Tuy Phó Tư Bạch cũng uống mấy ly, cảm giác hơi phiêu nhưng đầu óc anh vẫn rất tỉnh táo, cả tối đến giờ vẫn luôn trông chừng Ôn Từ, thấy cô sắp ngã sẽ kịp thời đưa tay đỡ lấy cô.

"Đừng uống nữa."

"Anh cứ mặc kệ tôi, Phó Tư Bạch." Ôn Từ bưng ly rượu, huých tay vào người anh: "Anh biết người tôi ghét nhất chính là anh mà."

"Tôi biết." Khóe mắt anh hơi cong lên, trong ý cười còn mang theo vài phần xót xa: "Nhìn ra được."

"Nhưng anh hát rất hay."

"Vậy sao? Em thích à?"

"Ừ..." Ôn Từ suy nghĩ một lúc lâu: "Nói thế nào nhỉ? Cũng tàm tạm."

Phó Tư Bạch đỡ cô ngồi vào góc ghế sofa, sau đó búng tay một cái, gọi nhân viên phục vụ mang đến một ly sữa nóng cho cô giải rượu.

Sau khi sữa nóng được bưng lên, anh đỡ lưng cô, dịu giọng nói: "Uống một hớp đi."

"Cái gì vậy? Tôi không uống." Ôn Từ mất kiên nhẫn đẩy ly sữa ra.

"Sữa nóng, uống một hớp thôi, nếu không dạ dày sẽ khó chịu lắm đấy."

"Không uống, anh phiền chết đi được, tự đi mà uống."

"Chỉ cần uống một hớp thôi." Phó Tư Bạch kiên nhẫn dỗ dành: "Uống một hớp, tôi cho em... cho em 100."

Ôn Từ say đến đầu óc mơ màng, mỉm cười ngây ngốc: "Thật sao? Vậy thì tôi sẽ uống hẳn một hớp to."

Phó Tư Bạch dịu dàng đút sữa cho Ôn Từ, sau đó lại dùng khăn giấy lau sạch vệt sữa bên khóe môi cô, sau đó ngửa đầu uống hết chỗ sữa còn lại. Ôn Từ đưa tay về phía anh: "Đưa tiền đây."

Phó Tư Bạch ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng tháo dây chuyền làm bằng ngọc tỳ hưu màu đen trên cổ xuống rồi đeo vào cổ cô: "Ở đây không có tiền mặt, cầm cái này trước."

Ôn Từ say đến mức hai mắt mờ đi, túm lấy mặt dây chuyền tỳ hưu trên cổ nhìn cả nửa ngày trời: "Đây là... cái gì vậy?"

"Trừ tà, phù hộ bình an."

"Ừ... Không thích lắm."

"Không phải em vẫn luôn cảm thấy vận may của mình quá kém sao? Cái này có thể thay đổi số phận đấy."

"Thật hay giả vậy?"

"Cứ đeo thử đi."

"Được rồi, miễn cưỡng nhận lấy vậy."

Mấy chàng trai uống say bí tí, hoàn toàn không chú ý đến cảnh tượng này, cả đám người chỉ có một mình Mạc Nhiễm còn khá tỉnh táo, cô ấy không khỏi chấn động khi chứng kiến Phó Tư Bạch lấy lòng con gái một cách hèn hạ và chó liếm* như thế nào. *Nguyên văn là 舔狗: Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.

Ngay cả những miếng ngọc tỳ hưu đen mà anh ta đeo từ nhỏ đến lớn... cũng cũng cũng bị anh lấy ra để tặng cho gái rồi!

Đây chính là trân bảo mà ông nội của anh phải bỏ ra hàng tỷ mới đấu giá được cho thằng cháu đích tôn này đấy!

Đúng là gặp quỷ rồi!

.....

Mạc Nhiễm đứng dậy, nói với mọi người: "Tiếp theo chúng ta sẽ chơi một trò chơi rất thú vị!"

"Oa!" Ôn Từ hào hứng đứng lên: "Chơi trò gì vậy?"

"Thật hay Thách!"

"Thôi đi." Lâm Vũ khoát tay: "Mấy cái trò nhảm nhí, không chơi."

"Cậu có chơi hay không, không quan trọng." Mạc Nhiễm nhìn Phó Tư Bạch: "Anh Phó, chơi không?" Phó Tư Bạch ngẩng đầu nhìn Ôn Từ, thấy cô vui vẻ như vậy thì đương nhiên anh sẽ không làm cô mất hứng: "Chơi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »