Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 16
.4: canh một

❊ ❊ ❊

Ôn Từ nhìn khát khao vô tận trong đôi mắt đen kịt của cậu thiếu niên, mơ hồ như người đang chìm trong mộng, lẩm bẩm nói: "Anh là Phó Tư Bạch mà."

"Anh ta hại tôi thảm quá!"

Nếu anh làm như vậy, thì đúng là hại cô thảm rồi.

.....

"Chê tôi phiền?" Anh bực bội nói: "Ông đây còn chưa chê em phiền đâu đấy."

Anh rút tay về, nhìn dấu răng sâu hoắm trên mu bàn tay: "Mẹ nó, em cắn thật cơ đấy!"

Ga trải giường bị anh siết chặt đến mức hằn lên vết gấp cực rõ ràng.

Cũng là anh rảnh rỗi kiếm chuyện, không đâu tự nhiên mời vị tổ tông này về nhà để hầu hạ.

Thấy cô cảnh giác như vậy, ngược lại anh càng có hứng thú, đứng dậy đi đến bên giường, cúi người nhìn cô: "Sao nào, sợ tôi à?"

Chỉ suýt một chút nữa đã chạm phải, nhưng toàn thân lại như bị thứ gì đó phong ấn, dù làm thế nào cũng không có dũng khí để tiến hành bước tiếp theo. Bỗng nhiên cô bừng tỉnh, ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía.

Phó Tư Bạch!

"Ừ?"

"Sao thế?"

Cô vừa ngồi dậy đã nhìn thấy cậu thiếu niên ở phía đối diện.

Anh khom người, muốn hôn lên môi cô.

Phó Tư Bạch nâng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm của cô.

Những gì anh muốn trước nay không phải là thứ này...

Anh nằm thẳng lên ghế sofa, vuốt ve vết răng mờ mờ ở mu bàn tay phải, miệng phát ra một tiếng thở dài.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Từ mơ màng tỉnh lại.

Cô cắn vào mu bàn tay của người đàn ông: "Đừng chạm vào tôi! Tôi muốn đi ngủ!"

"Phó Tư Bạch làm sao vậy?"

Ôn Từ nói năng lộn xộn: "Tối hôm qua chúng ta có..."

Phó Tư Bạch chưa từng chịu đựng cơn tức nào ấm ức đến thế, giơ tay định cốc vào đầu cô một cái, nhưng lại không nỡ xuống tay quá mạnh, cuối cùng cũng chỉ có thể búng vào trán cô một cái thật nhẹ.

Không gian xung quanh hoàn toàn xa lạ, ngay cả chăn bông màu xanh đậm mà cô đang ôm trong ngực cũng vậy.

Ngồi hóng gió đêm một hồi, tâm trạng cũng dần bình tĩnh lại.

Cô gái đang ngủ bị đánh thức cảm thấy rất bất mãn, hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau: "Phiền chết đi được."

Đầu tiên là dùng nước tẩy trang lau sạch kem nền và eyeliner trên mặt, sau đó lau lại bằng khăn mặt sạch.

Anh chưa từng chăm sóc người khác nên ngay cả tẩy trang cũng phải xem video trên mạng để bắt chước...

Ôn Từ lập tức khẩn trương hẳn lên, vô thức kéo chăn ra, nhìn thấy quần áo trên người mình vẫn còn nguyên vẹn, quần jean cũng mặc ngay ngắn... Lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cô xoay người lại, vùi đầu vào trong chăn: "Đồ đáng ghét tránh xa tôi ra!"

Phó Tư Bạch xỏ dép lê xuống lầu, đi tới cửa hàng tiện lợi 24h để mua nước tẩy trang và bàn chải đánh răng mới. Biết thế này thì anh đã mặc kệ cô, cho cô say chết ở đầu đường xó chợ rồi.

Anh dịu dàng hỏi: "Ừ? Sao em lại ghét anh ta?"

Anh nằm sấp, ngủ rất say, đầu vùi vào ghế sofa mềm mại, mái tóc màu xám khói rối tung lên, vì quá dài nên một bên chân không có chỗ để, đành phải tùy ý buông xuống đất.

Cô gái vô thức dụi đầu vào, động tác này khiến trái tim anh như muốn tan thành vũng nước.

Ở chung phòng với một người say rượu không phải việc dễ dàng.

"Tối qua chúng ta..."

Phó Tư Bạch?

Phó Tư Bạch biết cô say không nhớ được gì, anh ghé sát vào tai cô, nói một câu đầy ý tứ sâu xa...

Nghe thấy hai chữ "Bân Bân", Ôn Từ hơi tỉnh lại: "Ừ?"

Đương nhiên là trong nhà còn có nhiều phòng ngủ khác, nhưng anh không nỡ rời xa cô dù chỉ một phút, ngay cả khi vừa bị cô cắn một cái rõ đau. "..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »