Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 18
.2: canh ba

❊ ❊ ❊

Trong lúc nói chuyện, chiếc ô trên tay Ôn Từ đã được đưa tới che mưa cho anh, cũng nhân tiện che luôn cho chiếc máy ảnh.

Phó Tư Bạch hơi ngạc nhiên vì hành động này, nhưng ngay sau đó cô lại bực bội nhét chiếc ô vào tay anh: "Cầm đi, lại còn muốn tôi che cho anh nữa à?"

Mây đen trong lòng anh lập tức tản đi vài phần, Phó Tư Bạch sảng khoái nhận lấy tay cầm ô, sau đó cùng cô băng qua đường, đi về phía cửa hàng tiện lợi mà cô làm thêm.

Cô khá cao, nhưng khi đứng cạnh Phó Tư Bạch thì vẫn hệt như một chú chim nhỏ dựa trên người, vóc dáng cao lớn của anh có thể mang đến cảm giác an toàn không gì sánh bằng cho bất cứ cô gái nào.

Hai người đi dưới tán ô, bên tay Phó Tư Bạch cầm ô thỉnh thoảng lại đụng vào người cô, hơi thở nơi chóp mũi... cũng toàn là mùi chanh thơm mát trên người cô.

Bỗng nhiên anh lại có một mong ước, hy vọng hai người có thể đi trên con đường này mãi mãi, và mưa... mãi mãi cũng đừng tạnh.

Không kìm được lòng, muốn ghé sát về phía cô hơn một chút.

"Anh đừng chen ra chỗ tôi."

"Che mưa."

"Ô rất rộng đấy."

Khóe miệng Phó Tư Bạch hơi nhếch lên, sau đó lại nghe cô hỏi: "Bạn gái anh đâu rồi?"

"Chia tay rồi."

"Sao chia tay nhanh thế?"

"Tình yêu của ông đây chính là nhanh như thế đấy."

"..."

Tra nam.

Ôn Từ đi vào cửa hàng tiện lợi, bắt đầu giao ca với Tiểu Lệ.

Phó Tư Bạch đứng ngoài cửa rũ sạch nước mưa trên ô, lúc Tiểu Lệ đi qua người anh còn lộ rõ vẻ không cam lòng, nhìn anh mấy cái, sau đó mới rời đi.

"Bây giờ tôi mới phát hiện đồng nghiệp của em có ý đồ với tôi."

"Cô ta tưởng anh là bạn trai tôi."

"Ồ?"

"Đồ đạc của tôi, cái gì cô ta cũng muốn dùng, sữa tắm, dầu gội đầu, kem dưỡng tay, lúc nào cũng chiếm tiện nghi của tôi, ngay cả mấy câu mọng nước tôi trồng mà cô ta cũng phải bóp véo."

Phó Tư Bạch nghe cô nói như vậy thì ý cười bên khóe miệng càng sâu hơn: "Tôi là... của em à?"

Ôn Từ trợn trừng mắt, vào phòng thay đồ dành cho nhân viên, lấy một chiếc khăn khô màu xanh da trời rồi mang ra ném lên người anh: "Lau đi."

Phó Tư Bạch nhìn khăn mặt, khẽ nhíu mày: "Dùng rồi à?"

"Muốn dùng cái mới thì tự đi mà mua." Cô nói xong bèn cầm lấy hộp đựng máy ảnh của anh, lấy khăn giấy tỉ mỉ lau từng chút từng chút nước trên bề mặt.

Phó Tư Bạch cầm chiếc khăn khô cong, đưa lên mũi ngửi thử: "Của em à?"

Cô cẩn thận lau máy ảnh, thờ ơ "ừ" một tiếng.

Nghe vậy, anh không chút do dự mở chiếc khăn mặt màu xanh da trời ra, lau sạch nước trên mặt và trên tóc, tham lam cảm thụ xúc cảm mềm mại của vải khăn, một lúc lâu cũng không nỡ buông xuống.

"Anh có biết dùng máy ảnh không thế? Không được để máy dính nước đâu." Ôn Từ nhìn chiếc máy ảnh ướt nước mưa mà đau lòng không thôi, cẩn thận lau sạch từng giọt nước mưa dính trong khe hở của máy ảnh.

Phó Tư Bạch không có hứng thú với nhiếp ảnh lắm, hồi đó mua thứ này về cũng là vì cô.

"Ngày mai tôi đi thay lens cho máy ảnh, hay là đi cùng đi?"

"Tại sao phải đi cùng?"

"Quản lý bên đó coi tôi là công tử Bạc Liêu tiêu tiền như rác, nhìn em có vẻ lành nghề."

"Thế chiếc máy ảnh này của anh bao nhiêu tiền?"

"18 vạn."

"Một chiếc máy ảnh kỹ thuật số mà tận 18 vạn?" Ôn Từ không thể tin được.

"À..."

"Thứ cho tôi nói thẳng, máy ảnh kỹ thuật số M10 nhiều nhất cũng chỉ chín vạn thôi, mười mấy vạn là sắp mua được siêu ống kính rồi."

"Thế tôi bị lừa rồi."

"Đồ công tử Bạc Liêu!"

"Ừ." Anh mỉm cười: "Tôi là đồ công tử Bạc Liêu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »