Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5268 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 16
.3: canh một

❊ ❊ ❊

Anh lại tỉ mỉ cạo sạch râu vừa kịp nhú đầu xanh dưới cằm, sau đó xịt một ít nước hoa nam mà từ trước đến nay anh chưa từng động đến.

Tầng hương đầu là mùi tinh dầu bưởi nho tươi mát sảng khoái, dần về cuối sẽ là hương gỗ trầm lắng dịu dàng.

Sau khi trịnh trọng làm xong tất cả những thứ này thì Phó Tư Bạch mới quay lại phòng ngủ, ngồi bên giường nhìn cô chăm chú.

Cô gái đã rơi vào giấc ngủ say, hai tay hai chân quặp lấy gối của anh, nằm thoải mái như một con gấu nhỏ.

May là anh đã tắm cho mình thật sạch sẽ.

Khóe môi Phó Tư Bạch khẽ nhếch lên, nói đùa: "Khách sạn."

"Tỉnh rồi sao?"

Nếu làm như vậy thì giữa cô và anh... có lẽ muôn đời muôn kiếp sẽ không trở lại được nữa.

Trong đầu chỉ còn lại một vài hình ảnh vụn vặn, ví dụ như ánh đèn lấp lánh bên bờ sông...

Cô chưa từng uống say đến vậy, tối qua thật đúng là... quá khoa trương rồi.

Ôn Từ nhìn anh đầy phòng bị: "Đây là đâu?"

Anh nằm trên ghế sofa trong phòng ngủ, bức bối nghiêng người ngủ thϊếp đi.

"Tối qua em tuyệt lắm đấy."

Vốn tưởng rằng đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó, kết quả là chẳng làm được cái gì, ngược lại còn biến thành rước một tổ tông say rượu về nhà để hầu hạ.

"..."

Cuối cùng cũng tẩy trang xong, Phó Tư Bạch lại lấy kem dưỡng da dành cho nam giới mà quản gia đã chuẩn bị cho anh ở trong tủ ra.

"Tại sao em không thích tôi?" Giọng nói của anh lộ rõ sự kìm nén và run rẩy: "Tôi không đẹp trai sao? Hay là tính tình xấu xí, không dịu dàng? Em thấy chỗ nào của tôi không tốt, tôi đều có thể thay đổi."

Điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường, nhìn bộ sạc rất lạ... Ôn Từ đưa tay dụi mắt thật mạnh, cố gắng hồi tưởng lại chuyện đêm qua.

"Tôi ghét anh chết đi được!"

Vốn dĩ Ôn Từ đã ngủ thϊếp đi nhưng lại bị anh làm cho tỉnh giấc, lần này thì cô nổi nóng thật rồi: "Phó Tư Bạch!"

"Phó Tư Bạch... là người tôi ghét nhất trên đời này."

Lời này của cô đã kéo Phó Tư Bạch về hiện thực ngay tức khắc, đầu óc cũng tỉnh táo hơn phân nửa.

Đêm khuya, vào lúc hai và bốn giờ sáng, anh vào nhà vệ sinh khoảng nửa tiếng đồng hồ, trong lúc đó còn phải tắm nước lạnh một lần.

Tối qua ở quán bar, cô đã uống hết ly rượu này đến ly rượu khác, sau đó còn chơi trò Thật hay Thách với mọi người, sau đó... những chuyện xảy ra phía sau, thật sự không nhớ nổi nữa.

Lọ kem dưỡng còn mới nguyên, thường ngày anh không bao giờ động tới, sau khi xé lớp giấy bạc bên trên thì rất không khách khí, xoa loạn lên mặt cô.

Phó Tư Bạch bất thình lình bị cô cắn cho một phát, cơn đau lập tức ập tới.

Đầu vẫn thấy hơi nặng, cô mò tìm điện thoại theo bản năng.

Nơi mà anh đã khát khao trong suốt một thời gian dài...

Phó Tư Bạch ngủ không say, thở dài một tiếng đầy ảo não, đôi mắt hai mí xinh đẹp hơi sưng lên khiến nhan sắc anh tuấn giảm đi phần nào, không còn vẻ sắc bén như ngày thường, ngược lại trông còn khá dịu dàng.

Anh đắp chăn cho cô, sau đó cô đơn lẻ loi ra ban công ngồi một mình, bàn tay đang châm điếu thuốc cũng run lên.

"Tôi không tốt sao?" Anh nhẹ giọng nói bên tai cô, giọng nói nghe đầy vẻ kìm nén: "Bân Bân, tôi không tốt sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »