Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 4
.2: trút giận

❊ ❊ ❊

Ôn Từ quay lại phòng bao, mang theo tâm trạng buồn bực uống một hớp nước để bình tĩnh lại.

Cô không hay hút thuốc, bởi vì không có tiền, một bao thuốc lá đã tiêu tốn rất nhiều tiền của cô, chỉ khi nào tâm trạng cực kỳ phiền não thì cô mới dám hút một điếu, cho nên cũng sẽ không mang theo bật lửa bên người.

Tên họ Phó này... thật đúng là trời sinh biết cách bắt nạt người khác.

Kiều Tịch Tịch nhận thấy sắc mặt của Ôn Từ rất khó coi, cô ấy vội vàng đẩy anh người yêu còn chưa được thỏa mãn của mình ra để chạy tới chỗ cô, sau đó thấp giọng xin lỗi: "Bạn yêu à, xin lỗi nhé, mình không để ý đến cậu, một mình cậu ngồi đây chán lắm đúng không?"

Ôn Từ lập tức thu lại cảm xúc trên mặt: "Không sao, các cậu làm xong chưa?"

"Ôi trời, hỏi câu háo sắc thế!" Kiều Tịch Tịch mỉm cười xấu hổ.

Ôn Từ đảo mắt liếc nhìn Lâm Vũ ở góc ghế sofa: "Hai người chắc chắn chỉ mới quen nhau mỗi ba tuần?"

"Sinh viên đại học rồi mà, mấy việc này là rất bình thường, cơ thể của mình, mình làm chủ."

"Vậy sao?"

Ôn Từ lẳng lặng uống thêm một ly rượu nữa, Kiều Tịch Tịch vội vàng giữ tay cô lại: "Hôm nay cậu uống hơi nhiều đấy."

"Mình thấy rất chán."

"Thế chúng mình ngồi thêm một lát rồi về."

"Bao giờ mới về?"

"Dù sao thì cũng phải chờ Thọ Tinh tới, ăn bánh sinh nhật xong mới về được chứ. Nếu không thì cũng bất lịch sự quá!"

*Thọ Tinh là người có sinh nhật ngày hôm đó.

"Mình thấy... cậu chỉ muốn ăn bánh ngọt thì có."

Kiều Tịch Tịch cười hì hì.

Mấy phút sau, cô ấy thấy Ôn Từ cúi đầu nghịch điện thoại, thật sự rất buồn chán, hơn nữa cô ấy cũng không biết mấy người ngồi bên cạnh.

Thế là Kiều Tịch Tịch chọn bài rồi cầm micro đưa cho Ôn Từ: "Nào, hát đi."

"Mình không hát."

"Hát một bài thôi, ngồi không chán chết."

Kiều Tịch Tịch chọn cho cô một bài tên "Bí mật không thể nói" của Châu Kiệt Luân.

Ôn Từ tùy tiện hát mấy câu, đúng lúc này thì Phó Tư Bạch đẩy cửa đi vào.

Mọi người nhao nhác đứng dậy chào hỏi anh...

"Thọ Tinh tới rồi."

"Anh Phó mau ngồi xuống đi, chúng em đợi anh lâu lắm rồi đấy!"

Ôn Từ hết kinh ngạc lại đi tới ảo não, không ngờ hôm nay lại là sinh nhật của Phó Tư Bạch.

Nghĩ đến bữa tiệc sinh nhật được lên hot search lần trước, chắc là hôm nay bạn bè tổ chức bù.

Nếu biết trước Thọ Tinh của ngày hôm nay chính là Phó Tư Bạch thì có nói cái gì cô cũng sẽ không tới dự tiệc sinh nhật của anh.

Phó Tư Bạch đi thẳng đến ghế đối diện Ôn Từ, sau đó xốc quần ngồi xuống.

Trong ánh sáng nhu hòa, đôi mắt của anh ẩn dưới hàng lông mày cao thẳng, con ngươi đen kịt lơ đãng liếc nhìn cô một cái.

Không để lại bất cứ cảm xúc nào.

Ôn Từ buông micro xuống.

Phó Tư Bạch lại cầm lấy chiếc micro để không trên bàn trà rồi ngâm nga hát theo giai điệu du dương.

Giọng hát trong trẻo tựa như một con thuyền nhỏ xuôi theo dòng nước, chảy qua những ngọn đồi quanh co, mỗi bước chuyển âm đều được anh nhấn nhá đúng điểm, hay vô cùng!

Tất cả mọi người đều buông bỏ việc đang làm, quay sang nhìn Phó Tư Bạch với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »