Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5178 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 4
.4: trút giận

❊ ❊ ❊

Phó Tư Bạch vươn đầu ngón tay thon dài ra, gẩy hai con xúc xắc trên bàn: "Được, tôi chơi với em."

Mọi người bắt đầu cảm thấy hứng thú, tất cả đều vây quanh bàn trà để theo dõi cuộc chơi.

Kiều Tịch Tịch vội vàng kéo tay Lâm Vũ, Lâm Vũ chỉ đành nói: "Như vậy đi, chúng ta có thể chọn giữa ăn tát hoặc trả tiền, tiền cược thì... mỗi lần 100 nhé?"

Phó Tư Bạch không phản đối, Ôn Từ cũng không nói gì.

Ván thứ nhất, chẳng cần dùng đến mánh khóe thừa thãi, hai người tiện tay lắc xúc xắc lên rồi đặt xuống mặt bàn.

Phó Tư Bạch nhướng mày nhìn cô: "Bây giờ hối hận vẫn kịp đấy."

"Anh chơi không lại tôi à?"

"Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ." Anh khẽ bật cười chế nhạo cô.

Ôn Từ mở nắp hộp xúc xắc trước: 6 điểm, 6 điểm, 5 điểm.

Khóe miệng cô nhếch lên: "Đến lượt anh rồi đấy."

Nhưng không ngờ lúc Phó Tư Bạch mở nắp hộp ra, thế mà lại là... 6 điểm, 6 điểm, 6 điểm.

"..."

Kiều Tịch Tịch sợ ngây cả người, Lâm Vũ thấp giọng nói: "Cậu Phó chơi trò này... từ trước đến nay chưa từng thua."

"Thế mà anh còn đề nghị chơi trò này, anh thích bị ngược đãi à?"

"Bởi vì... bởi vì bình thường cậu ấy có bao giờ đồng ý chơi mấy trò cá cược nhàm chán này đâu, anh chỉ nói đùa thôi."

Ván đầu tiên, một điều rất hiển nhiên là Ôn Từ thua rồi.

Phó Tư Bạch nhìn cô với một ánh mắt đầy ý tứ sâu xa: "Đưa tiền hay bị đánh, tự chọn đi."

Ôn Từ móc trong túi quần jean ra 50 đồng mà anh vừa đưa cho cô để mua thuốc lá, sau đó ném ra trước mặt anh: "Chỉ có nhiêu đó thôi."

"Đã nói 100 thì nhất định phải trả 100." Hình như Phó Tư Bạch cũng bắt đầu nổi nóng, anh nhìn cô, trầm giọng nói: "Thiếu một đồng cũng không được."

Về phương diện này, tác phong của anh và Ôn Từ cũng khá tương đồng đấy!

"Tôi không còn tiền nữa." Ôn Từ thật sự không còn một đồng nào nữa, mà kể cả có thì cô cũng sẽ không lấy ra, cuối cùng chỉ đành cắn răng nói: "Thế tôi chọn bị tát."

"Được thôi."

Phó Tư Bạch đưa bàn tay thon dài tuyệt đẹp của mình ra, nhẹ nhàng bẻ cổ tay: "Ông đây còn chưa đánh phụ nữ bao giờ."

Kiều Tịch Tịch thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, trái tim cũng không khỏi níu lại, cô ấy dùng sức kéo Lâm Vũ.

Lâm Vũ biết tính của Phó Tư Bạch, nếu anh ta dám đứng ra khuyên nhủ thì sợ là chính mình cũng sẽ bị đánh: "Hết cách rồi, tại bạn em tự tìm thôi."

Ôn Từ trơ mắt nhìn cái tát của Phó Tư Bạch mang theo gió lao về phía mình, nhưng vừa đến bên mặt cô thì đột nhiên anh dừng tay lại.

Cái tát của Phó Tư Bạch mang theo ý tứ ve vuốt, nhẹ nhàng vỗ lên mặt trái của cô một cái: "Được rồi, lần này cược 50."

Dứt lời, anh cầm lấy tờ 50 đồng trên bàn.

Hai má Ôn Từ lập tức ửng đỏ, cô vồ lấy hộp xúc xắc trên bàn, động tác mang theo sự phẫn nộ lắc mạnh mấy cái, sau đó đập xuống bàn...

"Lại."

Trong con người lạnh nhạt của Phó Tư Bạch xẹt qua một tia thú vị, anh nhìn cô thật sâu.

Anh có thể nhìn ra hôm nay cô gái này thật sự rất bực bội.

Chỉ là Phó Tư Bạch không hiểu vì sao cô lại trút cơn giận này lên đầu anh?

Hay là cho cô cơ hội kiếm chút tiền sinh hoạt nhỉ?

Phó Tư Bạch cầm hộp xúc xắc lên, lắc mấy cái rồi mở nắp ra.

Lần này, điểm của Ôn Từ lớn hơn anh.

Phó Tư Bạch tiện tay vứt tờ 100 ra chỗ cô: "Em thắng rồi."

Nhưng mà... Ôn Từ lại xắn tay áo lên, ấn khớp xương ngón tay mảnh khảnh...

"Tôi không cần tiền."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »