Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 2
.6: trả ô

❊ ❊ ❊

Buổi tối, Ôn Từ nghe tiểu nữ vương Kiều Tịch Tịch nói mới biết An Nhiễm và Phó Tư Bạch đã chia tay.

"Không, nói đúng ra là Phó Tư Bạch đá cô ta."

"Còn bảo An Nhiễm dọn dẹp sạch sẽ mấy lời đồn đại không hay về cậu ở trên mạng, nếu không anh ta sẽ cho cô ta đẹp mặt. Cậu nói xem Phó Tư Bạch cái người này, lúc tốt thì đúng là tốt thật, nhưng trở mặt một cái là không thèm nể tình chút nào luôn!"

Ôn Từ cũng không thèm để tâm tới mấy thứ này, nhưng cô nhìn chiếc ô màu đen kia, bỗng nhiên trong lòng lại thấy hơi oán hận.

Chiếc ô này bắt buộc phải được trả lại cho chủ nhân của nó, nhưng cô thực sự... thực sự không muốn có chút dính líu gì đến người nhà họ Phó.

Cô căm hận dòng họ này, bởi vì tất cả nỗi khổ cực mà cô đang phải trải qua đều là do nhà họ Phó ban tặng.

Ôn Từ hạ quyết tâm, cô chỉ trả ô, tuyệt đối không nhiều lời với anh.

Ba giờ chiều, cô nghe đám con gái trong lớp nói Phó Tư Bạch đang chơi bóng, thế là cô lập tức cầm ô chạy đến sân bóng rổ.

Vừa bước vào sân đã có thể cảm nhận được hơi thở tràn đầy hoocmon nam tính của đám sinh viên khoa thể dục, thỉnh thoảng bên tai lại truyền đến những tiếng hô hào trầm thấp thô bạo cùng với tiếng bóng rổ đập xuống đất.

Ôn Từ vừa liếc mắt đã nhìn thấy Phó Tư Bạch trong đám người.

Mái tóc màu xám khói của anh cực kỳ chói mắt.

Không phải ai cũng làm chủ được màu tóc thời thượng như vậy.

Ngũ quan sắc bén cùng làn da trắng lạnh của Phó Tư Bạch, còn có khí chất phóng khoáng ngang ngạnh trên người anh lại càng tăng thêm sự thu hút của đống lông tóc màu trắng trên đầu, đẹp trai đến mức lóa cả mắt.

Ôn Từ tranh thủ thời gian nghỉ giữa trận, cô đi tới và nói: "Chào anh, tối hôm đó anh để quên ô ở cửa hàng tiện lợi."

Phó Tư Bạch quay đầu nhìn cô một cái, hời hợt đáp: "Thì ra là bị em lấy đi."

"Sau đấy anh đã quay lại để tìm ô sao? Tôi có để lại giấy ghi chú, trên đó viết thông tin liên lạc của tôi, nhưng đến lúc tôi quay lại cửa hàng thì tờ giấy đã biến mất rồi."

Phó Tư Bạch không trả lời cô, dùng ánh mắt lạnh lùng ra hiệu: "Để ở đó."

Tiếng còi vang lên, anh lại quay trở lại sân đấu.

Đám con gái xung quanh nhìn Ôn Từ chằm chằm cứ như đang xem kịch hay, cho rằng cô cũng cố ý mượn chuyện trả ô để đến bắt chuyện với Phó Tư Bạch.

Nhưng Phó Tư Bạch tỏ thái độ lạnh nhạt như thế, để xem cô bước xuống kiểu gì.

Ôn Từ cũng không để ý đến ánh mắt của mấy người xung quanh, đặt ô lên ghế rồi chuẩn bị rời đi.

Không ngờ cô vừa quay người lại thì Phó Tư Bạch đã cởϊ áσ khoác thể thao trên người ra, ném lên người cô rồi nói: "Đúng rồi, cầm hộ tôi với."

Ôn Từ cầm áo khoác của anh, ngẩn người mất mấy giây mới phản ứng lại, đang định từ chối thì...

Trên mặt cậu thiếu niên để lộ một nụ cười hết sức thản nhiên, kéo dài giọng nói, bên trong còn mang theo vài phần lười biếng: "Tiện thể... đi mua cho tôi chai nước."

"..."

Ôn Từ nhìn đám con gái xung quanh, trên tay mỗi người đều cầm một chai nước có thể sẵn sàng đưa cho anh bất cứ lúc nào, lúc này đang nghiến răng nghiến lợi nhìn cô chằm chằm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »