Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5277 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 13
.4: uy hiếp

❊ ❊ ❊

Hứa Gia Lịch kéo tay Ôn Từ rời khỏi quán trà sữa, không ngờ khi đi qua người Phó Tư Bạch thì anh lại nhanh tay túm lấy cổ tay Hứa Gia Lịch, kéo anh ta đến bên tường, dùng sức xoay một cái.

Cánh tay Hứa Gia Lịch bị anh vặn về phía sau, phát ra tiếng kêu thảm thiết thống khổ...

Ôn Từ đã từng chứng kiến Phó Tư Bạch đánh nhau, cô biết anh xuống tay tàn nhẫn đến mức nào, cuống quýt tiến lên nắm chặt ống tay áo của Phó Tư Bạch: "Cậu ấy còn phải chơi đàn, đừng..."

Vốn dĩ Phó Tư Bạch còn định dạy cho anh ta một bài học, nghe Ôn Từ nói như vậy thì cũng đành thôi, sau đó rất không khách khí hất tay Hứa Gia Lịch ra.

Lúc rời đi còn ghé vào tai anh ta, vứt lại một câu uy hϊếp nhẹ nhàng nhưng cực kỳ có trọng lượng...

"Anh thử động vào cô ấy một lần nữa xem."

Ôn Từ đỡ Hứa Gia Lịch đi tới phòng y tế, bác sĩ nhìn tay anh ta: "Không có vấn đề gì lớn, cậu đau ở đâu vậy?"

Hứa Gia Lịch cố tình bày ra vẻ mặt đau đớn, giải thích: "Trật gân rồi."

"Vậy sao?" Bác sĩ kiểm tra lại một lần nữa, sau đó xác nhận: "Đúng là không có vấn đề gì hết, hay là cậu thử thả lỏng ra đi."

Ôn Từ nhìn bác sĩ rồi hỏi: "Cậu ấy có buổi biểu diễn tại lễ hội âm nhạc diễn ra vào hai ngày nữa, bây giờ liệu có chơi đàn được không?"

"Theo như tôi thấy thì hoàn toàn không có vấn đề gì cả..."

Hứa Gia Lịch vẫn bất chấp, nói với Ôn Từ: "Hơi đau thật mà."

Ôn Từ biết anh ta vì lễ hội âm nhạc mà đã dốc hết công sức, bây giờ lại thành ra như vậy, bản thân cô cũng rất áy náy, lên tiếng xin lỗi Hứa Gia Lịch thay Phó Tư Bạch.

"Cậu không cần xin lỗi hộ Phó Tư Bạch, cậu cũng đâu là gì của anh ta."

"Mọi chuyện là vì mình nên mới thành ra như vậy mà."

"Ôn Từ, cậu đừng tiếp xúc với loại người này nữa." Ôn Từ hơi ngẩn ra, không ngờ đột nhiên Hứa Gia Lịch lại khuyên cô như vậy.

"Cậu cũng thấy rồi đấy, chúng ta và loại công tử quần là áo lượt như Phó Tư Bạch là người ở hai thế giới. Anh ta căn bản chính là một tên ăn chơi đàn đúm, nhất thời cảm thấy hứng thú nên mới chơi đùa với cậu, anh ta căn bản không biết thích một người là cảm giác gì đâu."

Ôn Từ sẽ không đánh giá Phó Tư Bạch là loại người gì, bởi vì điều này không liên quan đến cô, cô thoải mái mỉm cười: "Tại sao cậu lại nói với mình điều này?"

Hứa Gia Lịch nghĩ đến câu nói uy hϊếp cuối cùng mà Phó Tư Bạch vứt lại trước khi rời đi, anh ta cắn răng, tim đập thình thịch.

Anh ta không chỉ không cam lòng nhận thua, phàm là việc có liên quan thì đều muốn tranh giành.

Huống hồ hiện giờ Ôn Từ còn đang nghĩ anh ta bị thương, về tình về lý, lúc này chính là thời cơ tốt nhất.

Anh ta nhìn Ôn Từ, nói với giọng cực kỳ nghiêm túc: "Ôn Từ, mình biết hiện giờ cuộc sống của cậu là một mớ hỗn độn, bản thân cậu cũng rất phiền não, mình muốn ở bên cậu, cùng cậu vượt qua nguy cơ trước mắt, cũng muốn bảo vệ và che chở cho cậu.."

Ôn Từ kinh ngạc lui về phía sau hai bước, trong lòng có dự cảm không ổn.

Quả nhiên, sau đó chỉ nghe thấy Hứa Gia Lịch nói: "Ôn Từ, từ lúc chúng ta còn học cấp ba là mình đã thích cậu rồi, nhưng khi đó cậu quá chói mắt, mình cảm thấy không xứng với cậu, cho nên vẫn luôn chôn sâu thứ tình cảm này trong lòng. Bây giờ, mình muốn dồn hết dũng khí để thử một lần."

"Bởi vì khi đó mình quá chói mắt..." Ôn Từ nhạy cảm nắm bắt từ khóa trong lời nói của anh ta: "Hiện giờ, cậu lại có dũng khí rồi."

"À, cậu đừng hiểu lầm, ý mình không phải là bởi vì bây giờ cậu không tốt nên mới.." Hứa Gia Lịch không ngờ Ôn Từ lại nhạy cảm như vậy, bấy giờ mới ý thức được câu nói vừa rồi rất không phù hợp.

Anh ta đỏ mặt gãi đầu, ngốc nghếch nói: "Ý của mình là, bây giờ mình rất thương cậu, mình không muốn thấy cậu vất vả như vậy, cậu hiểu ý của mình không?"

"Hứa Gia Lịch, cảm ơn vì cậu đã thích mình."

Ôn Từ vẫn duy trì phong thái thục nữ năm đó, cô mỉm cười, thẳng thắn từ chối anh ta: "Nhưng cậu không bảo vệ được mình đâu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »