Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 3
.2: sinh viên có hoàn cảnh khó khăn

❊ ❊ ❊

Hai mẹ con an ủi nhau một lúc lâu cuối cùng cũng bình phục lại.

Thư Mạn Thanh thu dọn mảnh vỡ bình hoa rải rác trên mặt đất, trả lại dáng vẻ ngăn nắp gọn gàng của căn nhà.

"Mẹ, tiền nợ của bọn cho vay nặng lãi thì sao? Liệu chúng có sai mấy người còn xấu xa hơn cả tên quản lý kia đến đòi nợ không?"

"Mẹ sẽ nghĩ cách, con đừng sợ."

Ôn Từ vội vàng đem toàn bộ số tiền mình kiếm được từ việc làm thêm gần đây chuyển cho mẹ, nhưng tổng cộng cũng chỉ có hơn một nghìn, đúng là chỉ buộc chân voi, như muối bỏ bể.

Thư Mạn Thanh lắc đầu, nói với Ôn Từ: "Mẹ không cần tiền của con, con cứ giữ lại làm tiền sinh hoạt đi."

"Con có tiền sinh hoạt rồi." Ôn Từ nhét tiền vào túi mẹ: "Mẹ cầm đi, con có tiền thật mà, thẻ cơm mới nạp 200 cách đây không lâu, cũng đủ ăn một thời gian dài rồi."

Thư Mạn Thanh thở dài ảo não.

Bà thật sự không dám nghĩ, trước kia bà đã từng nuông chiều con gái của mình như một nàng công chúa, nhưng bây giờ... lại để cô sống một cuộc sống còn bi thảm hơn cả cuộc đời của cô bé lọ lem.

Ôi cái cuộc sống quanh đi quẩn lại này!

Tối đến, Ôn Từ trở về phòng ngủ của mình, cô đóng cửa lại, lúc này mới hoàn toàn buông lỏng sự căng thẳng suốt cả ngày trời.

Cô lấy điện thoại, mở tài khoản Weibo của Tập đoàn Phó Thị mà ngày đó đã lưu lại, nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên tóc xám đang giơ ngón giữa về phía ống kính trong ảnh.

Giống như anh ta đang cười vào sự chật vật và khổ sở của cô vậy.

Dựa vào đâu mà gia đình anh ta lại hại cô đến mức gần như tan nhà nát cửa?

Dựa vào đâu mà anh ta lại vẫn có thể sống mà không kiêng dè như vậy?

Đúng vậy, đám người cao cao tại thượng này, rốt cuộc bọn họ ngạo mạn đến mức nào chứ?

Phó Tư Bạch là huyết mạch duy nhất của nhà họ Phó, đúng là nâng niu trong lòng bàn tay cũng sợ tan mất, nuông chiều sủng ái hết mực.

Tay Ôn Từ siết chặt chuỗi ngọc trắng, vừa bấm vừa miết với tốc độ cực nhanh, nỗi uất hận lại bắt đầu dâng trào trong lòng.

Ngoài cửa sổ là đêm tối như vực sâu vô tận.

......

Hai ngày sau, Ôn Từ đến bệnh viện thăm ba, cô nhìn thấy tờ đơn xin trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn đã được đóng dấu của Ủy ban cư trú trên tủ đầu giường.

Sau khi trải qua chuyện xấu xa của tên quản lý cho vay nặng lãi, Ôn Từ vẫn in tờ đơn đó ra, sau đó lén lút để trên bàn trong phòng của mẹ.

Sau khi mẹ cô nhìn thấy đã cầm những giấy tờ chứng minh đi đến Ủy ban cư trú, có lẽ là bà cũng phải thấp giọng nói rất nhiều lời khép nép, cuối cùng mới thuận lợi xin được con dấu.

Ngoài tờ đơn còn có các giấy tờ bổ sung đi kèm như giấy chứng nhận tài sản, nợ phải trả và chứng nhận hồ sơ y tế của ba...

Ôn Từ nắm chặt tập giấy tờ kia, trong lòng dấy lên từng hồi đau đớn khó chịu.

Cô thà để mình chịu ấm ức cũng không muốn bắt mẹ làm những việc này thay mình.

Nhưng đôi khi cuộc sống chính là bất lực như vậy, mẹ con cô bắt buộc phải thỏa hiệp với cuộc sống.

Ôn Từ cẩn thận xếp lại tờ đơn xin trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn và các giấy từ minh chứng, sau đó đến bên giường, nắm đôi bàn tay đã tê rần như thịt chết của ba: "Ba, ba nhất định phải mau chóng khỏe lại nhé."

.....

Buổi chiều, Ôn Từ đi thẳng đến phòng làm việc của huấn luyện viên để nộp đơn.

"Cô Tần, lớp trưởng nói đã quá thời gian thống nhất thu đơn xin trợ cấp, bạn ấy bảo em tự đến nộp cho cô."

Tần Âm là một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, tóc hơi xoăn, có lẽ là vì cấu tạo của gương mặt nên gần như lúc nào cô ta cũng để lộ vẻ hung dữ, làm cho người ta không dám đến gần.

Tần Âm ngồi gõ máy tính, đang nhập thông tin vào máy, hai mắt đảo qua nhìn tờ đơn xin trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn mà Ôn Từ vừa đưa tới, mất kiên nhẫn hỏi: "Sao không nộp từ sớm mà bây giờ mới cầm đến đây?"

"Dạ... tại em không nhìn kỹ hạn nộp."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »