Lỡ Tay Xoá Nhầm Wechat Của Lão Đại

Lượt đọc: 5168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »
Chương 8
.4: canteen

❊ ❊ ❊

Phó Tư Bạch hất cằm nhìn cô.

Cô gái cúi đầu ăn cơm, phần mái bằng phủ xuống trán, hàng lông mi vừa dày vừa dài, từng đường nét trên gương mặt toát lên cảm giác trong trắng thuần khiết, ngoan ngoãn hiền lành.

Mà dáng người của cô thì tất nhiên là không cần phải bàn tới, vai ngang thon gầy, cần cổ thiên nga, dù ngồi giữa canteen ồn ào huyên náo ăn bữa cơm của sinh viên nghèo thì cô vẫn có thể giữ được khí chất thục nữ tao nhã của mình.

Anh nói đùa: "Ăn cơm của tôi?"

Ôn Từ không thèm để ý tới anh, chỉ biết vùi đầu vào khay cơm.

"Ăn cơm của tôi, vậy em chính là người của tôi rồi."

"..."

Suýt nữa thì bị anh làm cho sặc cơm.

Ôn Từ đưa ra một lời đánh giá cực ngắn gọn: "Đồ điên."

Nếu là người khác thì tuyệt đối không ai dám nói với Phó Tư Bạch những lời này, chỉ có một mình cô gan to bằng trời.

Có điều... Phó Tư Bạch không hề nổi nóng với cô.

"Không nhìn ra, em cũng ăn khỏe thật đấy."

"Toàn rau thôi, lát nữa sẽ đói ngay."

Dù Phó Tư Bạch vừa mới đứng ra giải vây cho cô, nhưng Ôn Từ vẫn không chịu tỏ thái độ hòa hoãn với anh.

Nói trắng ra thì việc hiện giờ cô ngồi đây, ăn suất cơm dành cho sinh viên nghèo cũng không tránh khỏi có liên quan đến anh.

Phó Tư Bạch cảm thấy mình thật sự rất hèn.

Anh nhìn dáng vẻ nghiêm túc ăn rau của cô, khẽ liếm môi dưới, cuối cùng lấy tấm séc năm vạn từ trong túi ra, đưa tới tay cô.

Ôn Từ nhìn tấm séc thì sắc mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Đưa cho cô từ bây giờ luôn sao?

"Tranh thủ lúc ông đây chưa đổi ý, mau lên."

Ôn Từ nhanh tay đoạt lấy tấm séc, cẩn thận cất vào tầng lửng trong cặp sách, nhìn Phó Tư Bạch với ánh mắt chờ mong và hỏi: "Thế có phải là... tôi không cần múa mở màn cho ban nhạc của các anh nữa không?"

"Nằm mơ đi." Phó Tư Bạch quả quyết khước từ: "Chỉ là thấy em đang cần gấp nên đưa trước thôi, nhưng ông đây cũng phải nhà thiện nguyện. Cần làm gì thì làm đi, em đừng hòng nghĩ đến chuyện chuồn mất."

"Biết rồi." Ôn Từ rầu rĩ uống nốt ngụm canh cuối cùng: "Tôi sẽ tập luyện thật chăm chỉ, nhưng tôi không dám chắc màn biểu diễn của mình có thể đạt đến trình độ bùng nổ hay không."

Dựa theo đánh giá "Triệu Phi Yến mặc đồ cổ trang múa cột" của Kiều Tịch Tịch dành cho mình, cô dám chắc phần mở màn này mười phần thì có đến tám chín phần... sẽ bị lật xe.

Phó Tư Bạch không quan tâm cô có thể mang đến một màn biểu diễn bùng nổ hay không, kể cả bị lật xe cũng chẳng sao cả, dù sao anh cũng chỉ muốn cho cô một sân khấu lấp lánh, những chuyện sau này... sẽ do một tay anh lo liệu.

"Đi thôi." Phó Tư Bạch xoay người rời đi.

"Cảm ơn, Phó Tư Bạch."

Cả người anh hơi sững lại.

Đây không phải lần đầu tiên Phó Tư Bạch nghe cô gọi tên mình, nhưng đây là lần đầu tiên cô gọi mà trong giọng điệu không xen lẫn vẻ chán ghét.

Ba chữ "Phó Tư Bạch" được thốt ra từ đầu lưỡi của cô... nghe êm tai đến mức ngay cả linh hồn cũng phải phát run.

Anh quay lại, thấy cô gái đang nhìn chằm chằm vào tấm séc, biểu cảm trên mặt như thể vừa trút được gánh nặng.

"Ôn Từ, nếu em muốn cuộc sống của mình nhẹ nhõm hơn chút, thật ra vẫn còn cách đơn giản hơn."

Ôn Từ ngẩng đầu, nhìn gương mặt anh tuấn của cậu thiếu niên: "Gì cơ?"

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng đây là lần đầu tiên tim của Phó Tư Bạch đập nhanh như vậy.

"Làm..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 2 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 3 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 4 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 5 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 7 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 8 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 9 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 10 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 11 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 15 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 16 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 17 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 18 Chương 19 Chương 19 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87
Tiến »