Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16260 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 151
Hệ thống vs hệ thống..

❊ ❊ ❊

Trì Tiểu Trì theo thói quen lôi kéo, lần lượt một hỏi một đáp, rốt cục cậu biết được không ít tin tức.

Ở trong lòng thầm nhanh chóng thêm một phép trừ.

Tốc độ thời gian ở mỗi thế giới khác nhau, có nhanh một chút cũng có chậm một chút, nhưng trên cơ bản sẽ không cách biệt quá lớn.

So với thế giới hiện thực của cậu, thế giới số một và số hai trải qua tám tháng, còn thế giới Đông Ca trải qua bảy năm, nhưng bởi vì lúc trước cậu dùng thẻ áp chế thời gian sơ, trung và cao cấp nên chỉ hao phí một năm lẻ hai tháng như bên ngoài.

Cậu ở trong thế giới của Quý Tác Sơn hơn hai năm, cũng may có thẻ áp chế thời gian cấp cao tăng 16 lần nên tính ra chỉ khoảng hơn một tháng.

Trong thế giới của Tống Thuần Dương thì tốn thời gian ngắn nhất, tính đâu ra đấy cũng chỉ bốn mươi lăm ngày, lại dùng thẻ áp chế thời gian thì bên ngoài còn chưa tới ba ngày.

Thế giới tận thế tốn ba năm lẻ tám tháng nhưng thẻ áp chế thời gian cao cấp khiến thời gian thực tế trôi qua chỉ gần bốn tháng.

Đem số lẻ kỳ nghỉ gộp với thời gian chênh lệch ở từng thế giới khi dùng thẻ thời gian, tính ra Trì Tiểu Trì đã trải qua hai năm rưỡi chẵn so với thế giới hiện thực của Trì Tiểu Trì.

… Thật sự là quá lâu.

Đừng thấy cậu hiện tại nhảy nhót tưng bừng trong mỗi thế giới như con châu chấu to xác, thực tế là trong hiện tại có lẽ cậu chỉ là một ngôi sao nhỏ yếu đáng thương sống như người thực vật, chỉ cần y tá bất cẩn giẫm rơi dây truyền oxy của cậu thì có khả năng sẽ trực tiếp qua đời tại chỗ.

Trong thế giới của Đinh Thu Vân, Trì Tiểu Trì đã từng hỏi 061 làm sao có thể dẫn dắt 10 ký chủ trong vòng 12 năm, thật sự nên trao tặng huân chương chiến sĩ thi đua cộng thêm khen thưởng một màn xe hoa diễu hành toàn phố.

061 bất đắc dĩ nói: “Bọn họ cũng có thẻ áp chế thời gian cao cấp. Hơn nữa, bọn họ chỉ tìm kiếm trị giá hảo cảm…trị giá hảo cảm dễ tìm hơn trị giá hối hận.”

Trì Tiểu Trì: “Nhưng hiệu suất cũng không nên cao như vậy.”

061: “Có lúc sẽ xuất hiện như tình huống của Triển Nhạn Triều. Vừa đến thế giới thì trị giá hảo cảm của đối tượng công lược đối với ký chủ đã tràn đầy, vì vậy bọn họ sẽ trực tiếp tự sát luôn.”

…Ồ, tính toán như vậy đúng là tiết kiệm năng lượng thật đó.

Nhưng trong nhận thức của cậu, thời gian mà cậu tự mình vượt qua là chân thực, không phải giả.

Họ tên của Quý Tác Sơn đối với Trì Tiểu Trì mà nói đã là chuyện của bốn năm trước.

Trì Tiểu Trì kéo tâm tư quay lại quỹ đạo, hỏi: “Cậu liên hệ với tôi bằng cách nào?”

Quý Tác Sơn: “Là áo giáp của Blue. Anh còn nhớ lần huấn luyện ở Vết Tích không? Thầy Lục tìm được kim loại naman? Blue được tân trang bằng thứ kim loại đó, thầy Lục cũng giữ lại một phần. Phần kim loại đó đến từ bụi sao, có một ít tính chất cảm ứng đặc biệt. Cho nên…”

Trì Tiểu Trì nhẹ nhàng vuốt ve ngón tay đeo nhẫn, mặt hơi ửng đỏ, dường như nghĩ đến chuyện gì đó.

Mà rất nhanh không còn dám tự ý vọng tưởng gì thêm, đưa tay vuốt ve ngón tay đeo nhẫn, dự định chờ Quý Tác Sơn kết thúc cuộc gọi thì sẽ đặt chiếc nhẫn trở lại kho hàng.

Cậu hỏi: “Tìm anh làm gì? Hát karaoke à?”

Trong lời nói của Trì Tiểu Trì như mang ý cười, tâm như gương sáng.

Từ khi Quý Tác Sơn kết nối liên lạc, bọn họ đối thoại lâu như vậy nhưng Quý Tác Sơn không gọi 061, 061 cũng không lên tiếng chào hỏi Quý Tác Sơn.

Hiển nhiên là Quý Tác Sơn đã mở ra một cách liên lạc bí mật mà ngay cả 061 cũng không có cách nào cảm thấy.

Nếu Quý Tác Sơn không nhắc tới thì Trì Tiểu Trì cho rằng cậu ấy có chuyện gì riêng tư muốn nói với mình, đương nhiên cũng tạm thời không cần thiết gọi 061 lại đây cùng nghe.

Mà có thể đột phá hệ thống phòng ngự của hệ thống Chủ thần, trực tiếp che đậy hệ thống khác, lặng lẽ lẻn vào nơi này, nói theo một ý nghĩa nào đó thì tinh thần lực của Quý Tác Sơn hoàn toàn xứng đáng gần với cấp bậc Thần.

Quý Tác Sơn nói: “Là thế này, chỗ của em phát hiện một người kỳ lạ. Hình như có chút quan hệ với hệ thống mà anh Trì cộng tác. Cho nên em mới cố ý che giấu thầy Lục để phòng ngừa bị hệ thống nghe lén.”

“Người nào?”

Quý Tác Sơn nói: “Một người đàn ông. Khi em cùng hai người La Thiến đi dạo phố thì đột nhiên gặp phải người đó. Người đó nói là đến từ thế giới khác, cầu xin em dẫn anh ấy trở lại thế giới cũ.”

Quý Tác Sơn miêu tả đã rất khách quan và ôn hòa.

Bác sĩ chẩn đoán đó là một người điên mắc chứng rối loạn tâm thần.

Vì để biết rõ sự tình ngọn nguồn nên Quý Tác Sơn mất không ít sức lực mới từ những lời miêu tả lung tung của người nọ tìm ra không ít thông tin quan trọng.

Người nọ ở tại “thế giới này” suốt mười ba năm, đã không còn nhớ rõ tên của mình, lúc thì gọi mình là Bạch Sở Phi, lúc thì lại gọi là Đàm Hổ.

Quý Tác Sơn đi điều tra, phát hiện trong tinh cầu tuy có hơn ba trăm người trùng tên trùng họ với Đàm Hổ nhưng đều có chứng thực thân phận, không có người nào trùng với đối tượng trước mặt.

Còn Bạch Sở Phi thì đúng là có, nhưng người này đã bị hủy chứng minh thư.

Nói cách khác, Bạch Sở Phi là người được xác nhận “đã chết”.

Bạch Sở Phi là người trẻ tuổi nhã nhặn điển trai, dù cho “Đàm Hổ” râu ria xồm xoàm này được chỉnh lý gọn gàng thì cũng chỉ xem như một nửa của trắng trẻo xinh xắn mà thôi, hoàn toàn cách biệt rất xa so với tướng mạo của Bạch Sở Phi.

Nhưng Đàm Hổ vẫn cứ khăng khăng khẳng định mình vốn là Bạch Sở Phi ‘đã chết’.

La Thiến cho rằng đầu óc của người này thật sự có vấn đề, bảo Quý Tác Sơn không cần tốn nhiều công sức vô vị cho người này nữa.

Nhưng mà Quý Tác Sơn hết lần này đến lần khác lại cứ tốn sức lực cho người điên có thân phận không rõ ràng này.

Cậu đi điều tra Bạch Sở Phi, biết được người này có xuất thân khá tốt, gia thế chỉ kém hơn nhà Triển Nhạn Triều một bậc, là một Alpha ưu tú có tính cách hơi lãnh đạm và kiêu ngạo.

Sau khi Bạch Sở Phi tiến vào quân đội thì bị một Alpha khác là trung đoàn trưởng Triệu Cẩm Niên của đội quân Đông Lộ tự ý giam cầm, ngày ngày nhốt trong lều cưỡng ép giao hoan.

Sau đó Bạch Sở Phi có lẽ là chịu không nổi khuất nhục như vậy nên đã lựa chọn tự thiêu.

Đàm Hổ lại nói mình là vì hoàn thành nhiệm vụ, không thể không tự thiêu.

Trong quá trình làm nhiệm vụ, Đàm Hổ không thể tự kiềm chế mà yêu Triệu Cẩm Niên điển trai lãng tử lại có đầy đủ ưu điểm.

Ái tình trên thế gian này phần lớn là mật đường. Đối với Đàm Hổ bản tính yếu đuối lại nhát gan trong thế giới thực mà nói thì với một người sợ đánh trận như anh thì bị Triệu Cẩm Niên nhốt lại trong lều là điều tốt, vừa vặn không cần phải ra chiến trường, anh không am hiểu tự đưa ra quyết định thì Triệu Cẩn Niên bá đạo sẽ thay anh giải quyết tất cả, anh sợ hãi giao du cùng người khác thì Triệu Cẩm Niên sẽ ngăn cản đoàn người đến gần anh, chỉ cần để một mình Triệu Cẩm Niên thưởng thức là được.

Trong mắt Đàm Hổ, Triệu Cẩm Niên là đối tượng hoàn mỹ.

Nếu không phải vì bắt buộc hoàn thành nhiệm vụ thì Đàm Hổ sẽ không rời bỏ Triệu Cẩm Niên.

Khi Đàm Hổ kiếm đủ điểm hảo cảm của Triệu Cẩm Niên, sử dụng đá lấy lửa mà cậu giấu trong người để làm bốc cháy lều trại, lúc đó Đàm Hổ đã âm thầm hạ quyết tâm đợi đến khi hoàn thành tất cả nhiệm vụ thì nhất định sẽ quay về tìm Triệu Cẩm Niên.

Nhưng khi Đàm Hổ hoàn thành tất cả nhiệm vụ, đến phiên Chủ thần thực hiện lời hứa thì giấc mộng của cậu lại hoàn toàn tan biến thành bọt biển.

Cậu mang gương mặt Đàm Hổ, với thân phận beta bình thường xuất hiện trên đường phố kẻ đến người đi.

…Không có chứng minh thư, không có thu nhập khởi nguồn, không có nơi đặt chân, không có bất cứ thứ gì.

Gia thế của Bạch Sở Phi hiển hách, cơm ngon áo đẹp, bề ngoài lại điển trai, vũ lực thì mạnh mẽ, những thứ này Đàm Hổ chẳng có gì cả.

Anh ấy là Đàm Hổ, là một người căn bản không nên tồn tại trên thế giới này.

Đàm Hổ đi tìm Triệu Cẩm Niên, bảo rằng mình là Bạch Sở Phi, nhưng suýt nữa đã bị vệ binh bắn chết, không thể làm gì khác hơn là ngồi xổm ven đường, tìm kiếm thức ăn trong thùng rác như ăn mày, phát cóng đến run lẩy bẩy, chờ đợi Triệu Cẩm Niên từ trong doanh trại đi ra rồi xông lên nhận thức.

Mình và Triệu Cẩm Niên có nhiều ký ức tốt đẹp như vậy, Cẩm Niên yêu là linh hồn của mình, chắc chắn sẽ không cam lòng từ bỏ mình.

Đàm Hổ nằm trong mộng ảo đến khi bụng đói cồn cào, váng đầu hoa mắt thì mới thấy Triệu Cẩm Niên từ cửa chính doanh trại đi ra, sau đó Đàm Hổ lập tức dừng chân.

Vị trí bên phải vốn chỉ thuộc về một mình anh đã bị một người thanh niên có bộ dạng giống như Bạch Sở Phi chiếm cứ.

Triệu Cẩm Niên sợ người nọ say xe liền hạ cửa sổ xuống, một tay khoác vai người nọ, lột kẹo sữa nhét vào trong miệng đối phương, kề sát bên tai nhẹ giọng tâm tình, chọc cho người nọ nở nụ cười.

Đàm Hổ hoàn toàn tuyệt vọng.

Đàm Hổ liên tục cầu xin Chủ thần cho mình quay trở về, dù làm tiếp mười lần nhiệm vụ cũng được, anh không muốn ở lại nơi mà không có bất kỳ ai nhận ra mình.

Anh vô cùng hối hận, gọi khàn cổ họng nhưng Chủ thần vẫn không chịu để ý đến anh.

Khi ký kết hợp đồng, Chủ thần đã nói rõ chỉ có thể thỏa mãn một tâm nguyện cho một người.

Hiểu rõ bản thân mình rốt cục không thể quay trở về, Đàm Hổ thử tự sát nhưng vừa cầm lấy dao đặt lên cổ tay cả nửa ngày nhưng chân tay vẫn cứ mềm nhũn, đặt mông ngã ngồi xuống đất, ôm đầu gối gào khóc.

Anh ta rất sợ, cũng không muốn chết.

Sống thì không dám sống, chết cũng không dám chết, Đàm Hổ không thể làm gì khác hơn là cắn răng ở lại thế giới này, kéo dài hơi tàn mười ba năm, nơm nớp lo sợ dựa vào nhặt rác mưu sinh trong thế giới tôn sùng vũ lực này.

Lâu dần Đàm Hổ liền trở nên điên cuồng, trốn trong thế giới nhỏ bé của mình, lẩm bẩm không ngừng, khẩn cầu vô số người qua đường: “Dẫn tôi đi, dẫn tôi quay trở về đi, tôi không muốn sống ở chỗ này…”

Mười mấy năm khẩn cầu lâu dài, chỉ có một người nghe hiểu lời khẩn cầu của anh ấy, đem Đàm Hổ dẫn đến nơi có thể an thân, cho ăn cho mặc. Chỉ là thần trí của Đàm Hổ đã trở nên lẫn lộn, mỗi ngày ngẩn người, trừ ăn uống ra thì chỉ đối mặt với vách tường lẩm bẩm thì thầm.

Anh ấy đã không nhận rõ chính mình là Bạch Sở Phi hay là Đàm Hổ.

Mặc dù đã sớm có suy đoán nhưng khi sự thật tàn khốc trực tiếp bày ra trước mắt thì Trì Tiểu Trì vẫn cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Cậu nắm chặt chăn, nỗ lực tiếp thu thêm nhiều tin tức: “Anh ấy có từng nói gì không? Thí dụ như hệ thống của anh ấy?”

Quý Tác Sơn đáp: “Anh ấy có nhắc đến, là số 127. Anh ấy vẫn luôn cầu xin em, hy vọng em có thể liên hệ với hệ thống 127, để 127 hỗ trợ giúp anh ấy cầu xin Chủ thần. Nhưng anh ấy cũng nhắc đến việc anh ấy là ký chủ cuối cùng 127 dẫn dắt. Nói chung Đàm Hổ không biết rõ 127 có còn đang công tác nữa hay không.”

Số 127, 13 năm trước, ký chủ cuối cùng…

Trì Tiểu Trì xưa nay chưa từng nghe thầy Lục nhắc đến hệ thống này.

Có lẽ là đồng nghiệp bình thường hoặc là đã từ nhiệm trước khi thầy Lục nhậm chức.

Trì Tiểu Trì liền châm chước trong chốc lát, định hỏi chi tiết vấn đề hơn một chút, để khi tìm được cơ hội sẽ thông qua 061 hỏi thăm tin tức sâu hơn: “127 có ngoại hình thế nào? Đàm Hổ từng thấy chưa? Có thể bảo anh ta miêu tả một chút hay không?”

Quý Tác Sơn cũng rất tỉ mỉ, đã sớm hỏi người điên kia vô số vấn đề, trước mắt cậu hầu như đã có được tất cả tin tức liên quan.

Cậu lấy ra bản ghi chép cá nhân, phía trên đều là những tin tức vụn vặt Đàm Hổ kể với cậu, trái phải chi chít miêu tả.

Cậu phải bỏ ra không ít sức lực mới có thể chỉnh lý những từ ngữ rời rạc này thành một nội dung đại khái.

Quý Tác Sơn cầm bản ghi chép, đọc nội dung phía trên: “127 rất trẻ, chết khi vừa thi vào đại học, là học sinh khối văn, đeo một cặp kính mắt, dáng vẻ thiên về thanh tú, tay dài chân dài. Khi 127 dẫn dắt Đàm Hổ rất tận tâm tận lực, tính cách tương đối hoạt bát, có lúc thích cùng Đàm Hổ đàm luận một ít chuyện về phong hoa tuyết nguyệt…Đúng rồi, 127 vô cùng thích ăn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »