Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16260 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 179-2
Hệ thống vs hệ thống..

❊ ❊ ❊

Trì Tiểu Trì thả ra Diệp Ký Minh trong đầu chỉ còn nghĩ đến món cá hầm, lại bế quả cầu nhung lên, đẩy ra lớp lông tơ mềm mại trắng tinh kia, bên trong quả nhiên vẫn còn vết thương loang lổ.

Trì Tiểu Trì lấy thuốc mỡ nhẹ nhàng thoa cho anh.

Thuốc mỡ có chút lạnh, trên người có lẽ cũng rất đau, nhưng mèo con nằm trong lòng lại rất ngoan, cũng không nhúc nhích, không cắn người, không cào người, cũng không làm nũng, ngoan ngoãn nằm nhoài trong lòng bàn tay của cậu, để cậu thoa thuốc, chỉ khi kết thúc thoa thuốc thì mèo con mới dùng miệng nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay của cậu, như là một nụ hôn lơ đãng.

Trì Tiểu Trì hỏi: “Đau không?”

“Đau.” Trong đầu vang lên giọng nói có chút dịu dàng lại có chút bất đắc dĩ của Lâu Ảnh, “Ăn miếng đường mới đỡ một chút.”

Trì Tiểu Trì không nói gì, thay đổi áo khoác, ôm mèo nằm xuống, chuẩn bị nghỉ trưa.

Nếu Tiểu Trì muốn che giấu, Lâu Ảnh liền giả vờ không nghe thấy nhịp tim đập thình thịch như trống vỗ của cậu, dựa vào trong chăn, dán vào bờ vai của cậu, không nhúc nhích, như là đang ngủ.

Nhưng bờ vai của Trì Tiểu Trì lại cứng ngắc.

Từ sau khi hai người làm rõ thân phận, Trì Tiểu Trì không hỏi Lâu Ảnh quá nhiều, chẳng hạn như từ khi nào anh biết mình là Lâu Ảnh, làm sao lại biết, trước đó tại sao lại phủ nhận.

Trì Tiểu Trì đoán vài đáp án nhưng không đi hỏi.

Cậu nghĩ có lẽ việc này có liên quan đến Chủ thần, e rằng còn có liên quan đến mấy người bạn trong hệ thống của Lâu Ảnh.

Hỏi nhiều thì sẽ càng thêm phiền phức.

Khi xử lý vấn đề của người khác, đầu óc của Trì Tiểu Trì tương đối đủ dùng, nhưng đối với vấn đề của mình, cậu vẫn chưa nghĩ ra phải đối mặt như thế nào.

Cậu nghĩ, tại sao Lâu ca luôn đối xử tốt với mình? Tốt đến mức làm cho cậu nhịn không được mà càng muốn nhiều hơn, muốn đi nằm mơ.

Trì Tiểu Trì quay lưng lại, lặng lẽ tránh con mèo nhỏ ấm áp thoải mái kia, khẽ thở ra một hơi.

Luyện kiếm, thà luyện kiếm còn hơn nghĩ lung tung.

Cậu đang định ngồi dậy thì một cánh tay không báo trước từ phía sau vòng qua, nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay của cậu.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng của Lâu Ảnh truyền đến từ sau lưng, “Tôi có chút vấn đề muốn hỏi em.”

…Anh ấy hóa thành hình người từ khi nào?

Yết hầu của Trì Tiểu Trì lăn lộn hai vòng, phát ra một tiếng ngắn ngủi: “Ừm.”

Tính xâm lược của Lâu Ảnh cũng không quá mạnh, giọng nói rất nhẹ nhàng, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái toàn thân, như nước ấm chậm rãi tưới vào lòng, nhưng vĩnh viễn có thể dễ dàng bắt lấy tim của Trì Tiểu Trì, tựa như nắm lấy lỗ tai một con thỏ.

Trì Tiểu Trì đưa lưng về phía anh, cùng đắp một cái mền, trong suy nghĩ lung tung của cậu thì hiện tại anh nhất định không mặc quần áo.

Lâu Ảnh hỏi: “Bây giờ em vẫn còn muốn quay về thế giới cũ sao?”

Liên quan đến vấn đề này, Lâu Ảnh đã suy nghĩ rất lâu.

Anh có chút đau lòng cho Trì Tiểu Trì.

Anh biết một người nằm trên giường mấy năm sẽ trở thành thế nào, có thể phải dùng thời gian còn lâu dài hơn trước đó để học bước đi trở lại.

Một người trưởng thành phải sử dụng hai chân đã teo hết cơ bắp, tập tễnh học đi như đứa trẻ, Lâu Ảnh thật sự sợ cậu phải chịu nỗi khổ này.

Lâu Ảnh cảm thấy người như Trì Tiểu Trì có thể sống rất tốt ở bất kỳ thế giới nào.

Cậu hoàn toàn có thể đến thế giới của Quý Tác Sơn, Quý Tác Sơn sẽ nhớ đến cậu, sẽ chăm sóc cậu, để cậu có cuộc sống rất tốt.

Còn anh thì chỉ cần dẫn dắt thêm một ký chủ là có thể đi tìm Tiểu Trì.

Nhanh thì một năm, chậm thì hai năm.

Trì Tiểu Trì ở thế giới nào thì thế giới đó là nơi anh muốn đến.

Nhưng Trì Tiểu Trì lại trả lời: “Tại sao lại không?”

Cậu vẫn phải quay về thôi.

Lâu Ảnh tán thành tất cả quyết định của cậu, chẳng qua là anh đau lòng mà thôi: “Phải tập đi rất khó khăn.”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười: “Em có thể học bất cứ thứ gì.”

Lâu Ảnh hỏi: “Đến lúc đó em sẽ chờ tôi chứ?”

Trì Tiểu Trì nói: “Không chờ.”

Câu trả lời này khiến Lâu Ảnh có hơi bất ngờ, anh trầm thấp “Hả?” một tiếng, nhưng không đợi được đoạn sau của Trì Tiểu Trì.

Anh có thể nhận ra câu trả lời này của Trì Tiểu Trì không giống như đang giận hờn mà càng giống như mang theo ý tứ nào đó.

Anh chưa kịp ngẫm nghĩ thì Trì Tiểu Trì đã mở miệng: “Sư phụ, em cũng có một vấn đề.”

Lâu Ảnh: “Em nói đi.”

Trì Tiểu Trì không quay đầu lại: “Sư phụ, anh có mặc quần áo chứ?”

…Nói thật, cậu thật sự rất để ý.

Lâu Ảnh ngẩn ra, chợt cười rộ lên, dùng sức nắm chặt cánh tay, kéo Trì Tiểu Trì vào lòng mình.

Quần áo của anh mặc rất chỉnh tề, vải vóc của hai người ma sát vào nhau, mang theo chút tĩnh điện.

Nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn thu hồi thân mèo, cái đuôi lông nhung đang nhẹ nhàng ngoắc ngoắc bên eo Trì Tiểu Trì ở trong chăn.

Cũng may Lâu Ảnh không tiến thêm một bước, rất nhanh liền buông tay ra: “Yên tâm chưa?”

Tuy trên mặt của Trì Tiểu Trì nhìn như không có biểu cảm gì, nhưng sắc mặt cũng đã hơi ửng đỏ.

Cậu khép lại vạt áo rồi ngồi dậy, nói: “Tạm được.”

“Đi ra ngoài luyện kiếm đi.” Lâu Ảnh nằm nghiêng người trên giường, nhấc lên đôi mắt màu xanh xám nhìn cậu, quần áo hơi loạn vì động tác ôm lấy Trì Tiểu Trì mới vừa nãy, “Nhiệm vụ của chúng ta cũng sắp kết thúc rồi.”

……

Yến Kim Hoa thật sự sợ.

Hắn vểnh mông nằm nhoài trên mặt đất lạnh lẽo ở Minh Nguyệt Lâu, bị trượng hình đau đớn hành hạ đến sống không bằng chết, không ngừng hít hà.

Không ai đưa thuốc trị thương cho hắn chữa trị, Đoạn Thư Tuyệt đút cho hắn viên đan dược kia cũng chỉ để giúp hắn treo mạng mà thôi.

Trong lúc hắn bị giam giữ, dường như có người đến thăm, hỏi hắn một vài vấn đề như là cố hương ở đâu, tại sao lại xâm chiếm thân thể của Yến Kim Hoa, vân vân…

Yến Kim Hoa nào dám lỗ mãng, hỏi gì khai nấy.

Hắn khóc ròng, khổ sở dập đầu, y hệt năm đó Diệp Ký Minh vì cầu xin hài cốt của Đoạn Thư Tuyệt mà vừa đi vừa lạy lên núi Tĩnh Hư.

Hắn nhận hết tội, thẳng thắn bảo rằng mình bị truyền tống đến nơi này, nơi này thật ra là một quyển sách, cả ngươi và ta đều là nhân vật trong sách, ta cũng chỉ bất đắc dĩ, là bị người sắp xếp nên mới đoạt xác, tuyệt đối không phải cố ý.

Trên một câu, dưới một câu, khiến cho người thẩm vấn cũng cảm thấy mơ hồ hỗn loạn, không thể làm gì khác hơn là ghi nhớ những lời “mê sảng” của hắn, dự định quay về bẩm báo với Xích Vân Tử.

Cách Yến Kim Hoa vài bước, có hai luồng dữ liệu trong suốt đăng lăn tăn nhấp nhô.

001 gãi gãi sau gáy: “Tôi nhớ điều thứ nhất trong khế ước chính là điều khoản bảo mật ‘không được tiết lộ thân phận’ gì gì đó mà…”

“Hắn phạm quy rất nhiều, không chỉ điều này.” 002 chọn tên của Yến Kim Hoa trên màn hình ở cánh tay, gọn gàng nhanh chóng mà sắp xếp việc giải ước, “Đi thôi. Tôi còn nhiều việc phải xử lý.”

Dứt lời, 002 liền bắt lấy 001 đang dự định trốn đi: “Ngài muốn đi đâu?”

001 hùng hồn giải thích một cách bất hợp lý: “Nhị ca, chuyện này chẳng phải đã giải quyết rồi sao, đã giải ước với hắn, hệ thống kia cũng đã bị ra lệnh đi xử lý dữ liệu rác, công nhân mới cũng bị phái đi xử lý lỗ hỏng ở hai thế giới nhiệm vụ trước đó của bọn họ…Tôi đi tìm cái hệ thống biết chơi mạt chược kia để chơi hai ván với anh ấy một chút.”

002 nói: “Không cho phép.”

001: “Woa, cậu là lão đại của tôi hay tôi là lão đại của cậu?”

002 đẩy mắt kính lên: “Ngài chỉ cần giải quyết xong ba mươi hồ sơ một lần thì tôi sẽ theo ngài chơi một ván.”

Ánh mắt của 001 sáng lên: “Hai mươi.”

002: “Bốn mươi.”

001: “Hai mươi lăm.”

002: “Năm mươi.”

001: “… Được rồi, xem như cậu lợi hại, ba mươi thì ba mươi.”

Khi hai luồng dữ liệu hòa vào không khí, hoàn toàn biến mất thì màn hình dữ liệu còn tồn tại trước mặt Yến Kim Hoa triệt để bị đánh tan.

Trong thế giới ban đầu của Yến Kim Hoa, Yến Kim Hoa bất ngờ bỏ mạng, hệ thống thu về hồn phách của hắn, sắp xếp cơ sở dữ liệu, là muốn kéo về một chút sức lao động nhập bọn cùng bọn họ, chỉ cần hắn theo quy củ mà làm việc, bù đắp cốt truyện thế giới thì hệ thống sẽ cho hắn cơ hội hồi sinh một lần nữa.

Không ngờ lại lượm phải rác thải, tính sai rồi.

Cũng may dừng được tổn hại đúng lúc, không gây thành mối họa lớn hơn.

002 nghĩ như vậy.

Sau khi đưa 001 về lại không gian, vì để đề phòng 001 chạy trốn, 002 khóa 001 trước bàn làm việc bằng còng tay đặc chế của mình, sau đó đi vòng vèo một chuyến, lấy thuốc trị liệu độc tố cyanua bỏ vào túi, treo lên ngọn cây thông ở núi Hồi Thủ, một tay đè lại ngực, bái cây thông một cái.

Làm xong tất cả những thứ này, 002 lấy ra một bản ghi nhớ, đánh dấu vào dòng “Gửi lời xin lỗi đến hệ thống bị bắt nhầm”, tuyên bố nhiệm vụ hằng ngày vừa hoàn thành, sau đó ẩn thân vào giữa rừng thông, biến mất không còn dấu vết.

Từ lần trước có người đến hỏi cung, sau đó là mấy ngày liên tiếp không có ai quan tâm.

Yến Kim Hoa đói bụng, khát nước khó nhịn, trong lúc mơ màng chỉ cảm thấy chính mình chết chắc rồi.

Ai ngờ nửa tháng sau hắn bị đưa xuống Minh Nguyệt Lâu, ném ra khỏi núi.

Tham lam quả thật là cái tội, nhưng bàn luận về hành vi thì vẫn chưa tạo thành hậu quả xấu nào, mà giết chết một người phàm tay trói gà không chặt thì Xích Vân Tử cảm thấy bẩn tay bẩn lòng, vì vậy sau khi hỏi qua ý kiến của Yến Kim Hoa chân chính, quyết định đuổi hắn ra khỏi môn phái.

Tô Vân nghe tin, hơi có chút bất bình: “Tại sao cơ chứ? Hắn chiếm thân thể của nhị sư huynh nhiều năm, lẽ nào cứ tính như vậy là xong chuyện?”

Lúc trước Tô Vân cực kỳ chán ghét Yến Kim Hoa, nhìn thế nào cũng không vừa mắt, giờ biết được là có tu hú chiếm tổ, chính mình vô duyên vô cớ oan uổng Yến sư huynh nhiều năm như vậy, khó tránh khỏi hổ thẹn, vì vậy thẳng thắn dốc hết trách nhiệm để chăm sóc Yến Kim Hoa.

Yến Kim Hoa nhắm mắt nói: “Hắn làm sao có thể dễ dàng chết như vậy?”

Tô Vân: “Hả?”

Yến Kim Hoa nuốt xuống một ngụm thuốc, vẻ mặt nhàn nhạt: “Giết hắn thì thoải mái cho hắn quá rồi. Hắn cũng không phải người trên đời này, đuổi hắn ra khỏi núi, để xem hắn sẽ mưu sinh vùng vẫy giành sự sống như thế nào.”

Tô Vân ngẩn ra một chút.

Quay về lại thân thể, tâm thái của Yến Kim Hoa hòa nhã hơn rất nhiều, bây giờ nhìn thấy sư đệ từng tranh cãi miệng lưỡi với “Chính mình”, cũng nổi lên chút ý định chọc ghẹo: “Sao nào, tứ sư đệ không cho sư huynh trả thù như vậy sao?”

Tô Vân vội vàng phủ nhận: “Không phải. Chỉ cần sư huynh có thể hả giận là được.”

Yến Kim Hoa nở nụ cười, khép chăn lại: “Thuốc.”

Tô Vân liền nâng chén thuốc đã nguội bớt trong lòng bàn tay, chậm rãi đút từng thìa cho Yến Kim Hoa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »