Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16260 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 189-2
Tướng quân bá đạo quân sư xinh đẹp..

❊ ❊ ❊

Lý Nghiệp Thư cưỡi ngựa đi diễu hành trên phố, tuyên cáo chiến thắng trở về.

Nhĩ lực của hắn không kém, có thể nghe thấy bốn phía có người đang bàn luận về hắn.

“Người đó chính là Lý Nghiệp Thư bị câm nổi danh đó hả?”

“Đúng rồi, ngươi nhìn khí độ của người ta đi, ngân thương bạch mã, nhất định là xuất thân từ đại tộc rồi.”

“Nghe nói trước kia là người hầu phủ Tướng quân đấy.”

“Ngươi nghe tin này từ đâu vậy. Trong truyện những nhân vật cầm ngân thương cưỡi bạch mã nếu không phải Mã Siêu thì cũng là Cao Hoài Đức, đều là nhất đẳng tướng môn, là anh hùng hào kiệt, làm sao mà là người bình thường cho được.”

“Cũng đúng. Ta nghe nói người này giết người như ma, mỗi lần vào thành đều sẽ tàn sát tất cả tướng lĩnh Nam Cương, còn tưởng rằng là nhân vật có tướng mạo như dạ xoa cơ chứ, ai ngờ lại như….một thư sinh.”

Lý Nghiệp Thư cúi đầu nở nụ cười, thúc ngựa đi về phía trước.

Sau khi thỉnh đương kim Hoàng thượng về thành, Lý Nghiệp Thư thỉnh cầu đi thăm mộ của công tử một chút.

Mộ của công tử được dựng trong hoàng thành, phía sau cung điện mà Chử Tử Lăng cư ngụ. Lý Nghiệp Thư cởi xuống mũ nón và áo giáp, thay đổi một bộ áo bố cà sa, tắm rửa sạch sẽ rồi mới đến trước mộ.

Hắn quỳ xuống, dập đầu sát xuống đất.

Mỗi lần đến trước mặt công tử, hắn luôn có vô số lời muốn nói.

Lý Nghiệp Thư thử phát ra âm thanh: “A.”

Hắn bị cái giọng khó nghe lại quái dị của mình chọc cười.

Hắn dựa vào trước bia mộ, dùng tay phải viết lời hắn muốn nói lên bia mộ, bảo rằng lúc trước hắn hối hận, không nên nghe lời công tử ở lại quản lý phủ Tướng quân, bảo rằng hắn nên theo công tử đến Nam Cương, bảo rằng hiện tai hắn là Lý Nghiệp Thư thần ghét quỷ ghét, muội muội A Thanh bây giờ đã lập gia đình sinh con, sống rất tốt, bảo rằng hắn phát hiện chỉ cần chăm chỉ luyện tập thì con chim ngu ngốc cũng có thể bay lên trời trở thành đại bàng.

Hắn viết, xin lỗi Công tử, bảy năm trôi qua, bây giờ A Thư mới đến.

Cứ viết viết, Lý Nghiệp Thư mệt mỏi, gối đầu lên bia mộ của y, nhắm mắt lại, cũng như khi còn bé hắn ngủ ở ngoài phòng công tử mỗi đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phó tướng của hắn mới ngơ ngác phát hiện, Lý Nghiệp Thư đã cắt cổ tay bỏ mình trước mộ Thời Đình Vân.

Toàn thân của hắn chảy hết máu, máu thấm vào bùn đất, màu đỏ sậm lan ra phạm vi nửa mét đất, Lý Nghiệp Thư ngồi ở chính giữa, cúi đầu đặt lên bia mộ, thần sắc bình yên, chẳng khác nào đang ngủ.

Không ai nói cho hắn biết trước khi Chử Tử Lăng rời đi đã phát hiện Vọng Thành khó giữ được nên liền đào hài cốt của Thời Đình Vân lên, dùng quan tài nhỏ để giả trang rồi cùng quân đội mang đi.

Lý Nghiệp Thư tuẫn táng một ngôi mộ trống không.

Nhưng cũng may hắn đi được an lòng.

Cốt truyện thế giới dừng lại, Trì Tiểu Trì đứng trước cửa sổ.

Gian phòng của A Thư thắp sáng nến, có thể nhìn thấy thân ảnh bận rộn bên trong.

Bây giờ A Thư vẫn là A Thư lải nhải từng chuyện một, lơ là võ nghệ, không có tâm tư với binh pháp, chỉ thích quây quần bên bếp núc, mỗi đêm trước khi ngủ sẽ hỏi ngày mai công tử muốn ăn sáng món gì, ăn trưa món gì, ăn tối món gì.

Trì Tiểu Trì đẩy cửa mà vào.

Lý Nghiệp Thư nghe thấy tiếng mở cửa, ngạc nhiên quay đầu lại: “Công tử, sao không ngủ thêm một chút, gà còn chưa gáy đấy.”

Trì Tiểu Trì nói: “Không có A Thư đại nhân ở bên cạnh làm bạn, tại hạ không quen cho lắm, khó có thể an ổn yên giấc.”

Lý Nghiệp Thư bị chọc cười: “Công tử lại nói đùa rồi. Ngài xem, tiểu nhân mang theo gối đậu xanh dùng để hạ nhiệt làm mát, tiểu nhân chọn từng hạt đậu xanh tốt nhất, bảo đảm hữu dụng.”

Trì Tiểu Trì dựa vào cửa nhìn hắn: “Ngươi mang mấy thứ vụn vặt này theo vừa chiếm diện tích vừa nặng, cần gì phải thế chứ.”

Lý Nghiệp Thư tự có đạo lý của mình: “Ở trong nhà có thể nghèo nhưng ra ngoài phải giàu, bên ngoài không thể so với trong nhà, có đồ mang theo vẫn tốt hơn.”

Trì Tiểu Trì cầm lấy cái túi to bằng cái đấu để kiểm tra: “Vịt quay?”

Lý Nghiệp Thư lau một chút mồ hôi: “Công tử thích ăn nên chuẩn bị sẵn một chút.”

Trì Tiểu Trì lại cầm lấy một cái túi khác: “Quả mơ?”

Lý Nghiệp Thư: “Xe ngựa xóc nảy, Công tử sư sức khỏe không tốt, chưa hẳn chịu được, chuẩn bị chút mơ chua để lấy vị.”

Trì Tiểu Trì cầm lấy một tấm bùa màu đỏ đặt trên giường: “Này là cái gì?”

“Là A Thanh cả đêm chạy đến đưa.” Lý Nghiệp Thư giương mắt nhìn, cười nói, “Nàng đi chùa Thanh Nguyên cầu được, thỉnh đại sư khai quang, bảo tiểu nhân giao cho công tử, nguyện công tử chuyến này bình an, đao thương không thể gần người.”

Trì Tiểu Trì nâng phù: “Nàng có lòng. Còn của ngươi đâu, nàng không cầu cho ngươi một cái à?”

Lý Nghiệp Thư gãi đầu: “Nàng vốn muốn cầu nhưng tiểu nhân cố ý căn dặn bảo nàng đừng cầu, sợ cầu nguyện hai cái thì sẽ mất linh.”

Trì Tiểu Trì đem phù cầm vào trong tay: “A Thư, ngươi quá dông dài.”

Lý Nghiệp Thư cũng không ngại: “Có thể làm vài việc vặt cho công tử là đủ rồi.”

Trì Tiểu Trì ném bùa về phía hắn: “Nếu ngươi muốn làm việc cho ta thì không bằng làm Phó tướng của ta.”

Lý Nghiệp Thư bắt lấy, có chút không rõ: “Chẳng phải có A Lăng sao? Tiểu nhân lo liệu ẩm thực sinh hoạt thường ngày cho công tử là được rồi.”

Trì Tiểu Trì hỏi: “Lẽ nào ngươi muốn cả đời làm người hầu cho người ta sao?”

Lý Nghiệp Thư cũng không ngốc, hắn biết công tử có ý muốn cất nhắc, nhưng hắn vẫn lắc đầu, nói một cách trung thực: “Chỉ cần là người hầu của công tử thì A Thư đều nguyện ý.”

Trì Tiểu Trì rũ mắt xuống: “Vậy ta phải cố gắng không chết để ngươi có thể cả đời hầu hạ ta.”

Bởi vì câu nói này mà Trì Tiểu Trì gây ra đại họa.

Lý Nghiệp Thư từ lúc hầu hạ cậu mặc y phục đến rửa mặt, đến lúc dùng bữa sáng, lại đến lúc dẫn ngựa xuất phát, trên đường đến hoàng thành lĩnh quân, ra khỏi cửa thành, miệng vẫn không hề dừng lại, chủ đề trọng tâm chính là “Công tử nói bậy”, hận không thể bắt Trì Tiểu Trì nhổ ra một trăm lần để xóa hết tất cả xúi quẩy.

Trì Tiểu Trì bị lải nhải đến đau cả đầu nhưng vẫn thành thật nghe lọt từng câu lải nhải của A Thư, cũng nỗ lực giả vờ không nhìn thấy Nghiêm Nguyên Hành liên tiếp quay đầu nhìn lại từ phía trước.

….

Thiếu niên đầu đội mũ sắt thân mặc áo giáp bày ra vẻ mặt đau khổ vừa sinh động lại thú vị, mà Nghiêm Nguyên Hành nhìn lâu liền có chút khó chịu.

Hắn nhìn thẳng về phía trước một lúc, trong lòng vừa nóng vừa ngứa, đang nhịn không được muốn quay đầu lại nhìn thì bên cạnh bỗng có thêm một con ngựa trắng.

Nghiêm Nguyên Hành lập tức đưa mắt nhìn về phía trước.

Trì Tiểu Trì xoa lỗ tai, đi song song với hắn, nhỏ giọng nói: “Đến chỗ của ngươi tránh bão một chút.”

Sau đó A Thư thấy thế, cho là công tử nhà mình có việc quan trọng muốn nói cùng Thập tam Hoàng tử, bèn ngừng lải nhải, đi đến chiếc xe ngựa phía sau để kiểm tra tình hình của Công tử sư.

Nghiêm Nguyên Hành có chút cao hứng, quay đầu đi: “Ừm, không sao.”

Trì Tiểu Trì quan sát trên trán của hắn có vẽ hoa văn.

Nam tử vẽ hoa văn trên trán là trào lưu phong nhã của quý tộc triều đại Vọng Thành, lúc trước cậu có chút ngạc nhiên Thập tam Hoàng tử bình thường ăn mặc đều rất đơn giản, tại sao lại theo đuổi phong trào làm đẹp này?

Hiện tại cách khá gần, Trì Tiểu Trì mới nhìn rõ trong hoa văn dựng thẳng kia có một vết thương mà không nhìn kỹ sẽ không thấy rõ.

Hoa văn màu đỏ dài nhỏ mô phỏng hình song ngư âm dương, tròng lên ngay vị trí vết sẹo.

Trì Tiểu Trì lật lại ký ức của Thời Đình Vân mới biết năm mười lăm tuổi, lúc đó Thời phụ quay về Vọng Thành báo cáo công tác, mang theo rượu nho Nam Cương, vị đậm đà, nếm vào chẳng khác gì nước trái cây chưng cất.

Thời Đình Vân chỉ xem là thứ mới mẻ, bèn mang đến chia sẻ với Nghiêm Nguyên Chiêu và Nghiêm Nguyên Hành.

Uống xong ba chén, Nghiêm Nguyên Hành liền im lặng đứng dậy, đi ra ngoài, Thời Đình Vân và Nghiêm Nguyên Chiêu ở phía sau gọi hắn nhưng hắn không nghe, tưởng rằng hắn có việc gấp phải đi, nên cũng không nghĩ nhiều.

Một lúc lâu sau, Nghiêm Nguyên Hành đi rồi quay lại, trong tay cầm một quyển sách không còn xuất bản nữa, không nói hai lời liền nhét vào lòng của Thời Đình Vân.

Nghiêm Nguyên Chiêu muốn lấy xem nhưng lại bị Nghiêm Nguyên Hành đẩy ra.

Hắn nói: “Lần trước ngươi bảo là muốn có, nhưng mà trong người không có ngân lượng, ta bèn hỏi mua từ lão bản, chẳng qua không tìm được lý do đưa cho ngươi, nên, vẫn luôn cất trong tủ sách. Ngày hôm nay ta cho ngươi, không được cho người khác xem.”

Thời Đình Vân và Nghiêm Nguyên Chiêu trợn mắt ngoác mồm.

Nghiêm Nguyên Hành nghiêm túc cường điều: “Ta đưa cho ngươi, chỉ một mình ngươi, không được cho người khác xem, ta lén lút kẹp đóa hoa ta rất yêu thích ở trong sách…”

Nói xong, hắn lật trang sách ra, lông mày hơi nhướng lên: “Hoa của ta đâu?”

Thời Đình Vân đã đoán được chuyện gì xảy ra: “Nguyên Hành, ngươi say rồi.”

Nghiêm Nguyên Hành kéo Thời Đình Vân đến, mở ra bàn tay của y rồi lại mò đến đai lưng: “Ta không có say. Ngươi giấu hoa của ta ở đâu?”

Bên ngoài nổi gió, cánh cửa sổ đong đưa một chút, mang đến một mùi hương thoang thoảng nhắc nhở Nghiêm Nguyên Hành.

Hắn loạng choạng đi ra ngoài: “Ta lại đi hái một đóa khác cho ngươi.”

Thời Đình Vân không ngăn được hắn, Nghiêm Nguyên Chiêu thì xem náo nhiệt còn không kịp, Nghiêm Nguyên Hành mơ màng trèo lên cây, giẫm một chân lên thì liền trượt té, cái trán bị nhánh cây sắc nhọn quẹt thành vết thương.

Vết thương không cạn, ngay tại khuôn mặt, thái y khám xong liền than thở một tiếng, bảo là nhất định sẽ để lại sẹo.

Khi thái y thăm khám, Nghiêm Nguyên Hành còn nhìn chằm chằm Thời Đình Vân, trong miệng lẩm bẩm tiếng Nam Cương, ngay cả Thời Đình Vân cũng không biết hắn lặng lẽ học tiếng Nam Cương từ khi nào.

Lúc đó náo loạn một trận, Nghiêm Nguyên Hành nói cái gì thì Thời Đình Vân cũng không nhớ rõ.

Vì một đóa hoa không biết có tồn tại hay không mà Thời Đình Vân ăn trọn một bữa gia pháp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »