Nếu không được Nguyên Anh thượng nhân đồng ý, Tiên Môn hắn là cũng không thể cưỡng ép trưng dụng linh mạch Xích Thành sơn.
"Viện trưởng cũng đã sống quá nửa đời người, khai thác thế giới có lẽ sẽ mang lại hi vọng Hóa Thần, dù mong manh, nhưng dù sao cũng hơn là chờ đợi Kinh Thần Khúc hư ảo."
Nghe Xa Ngọc Thành nói vậy, Trần Mạc Bạch tỏ vẻ đã hiểu.
Thì ra viện trưởng cũng ủng hộ chiến tranh khai thác lần này, thảo nào Công Dã Chấp Hư trưng dụng ngũ giai linh mạch Xích Thành sơn mà ông ta không hề phản đối.
"Trong Tiểu Xích Thiên, ta cần phải làm gì?"
Trần Mạc Bạch hỏi, Xa Ngọc Thành gật đầu, giao cho hắn một nhiệm vụ:
"Đấu pháp trong Tiểu Xích Thiên sẽ hiển thị xếp hạng. Ngươi là thủ tịch hiện tại của Vũ Khí đạo viện, nên giành lấy vị trí thứ nhất."
"Lão sư, không phải là con thiếu tự tin, nhưng con vừa mới Trúc Cơ, thắng Tả Khâu Sĩ thì được, chứ gặp Lam Hải Thiên hoặc Kim Đan Nguyên Anh thì mười con cộng lại cũng không phải đối thủ."
Trần Mạc Bạch mặt mày khổ sở, nói rằng mình không làm được.
"Yên tâm đi, Tiểu Xích Thiên có cơ chế ghép trận hoàn thiện, ngươi chỉ gặp đối thủ cảnh giới tương đương, sẽ không có chuyện vượt cấp khiêu chiến."
“Nói cách khác, đổi thủ mạnh nhất của con chỉ là Trúc Cơ tầng ba? Chăng phải quá đễ dàng saof”
Trần Mạc Bạch trợn mắt, không thể tin được.
Không phải hắn khoác lác.
Thật sự là hắn không nghĩ ra, trong Tiên Môn có ai Trúc Cơ tầng ba có thể đỡ nổi một kiếm của hắn!
"Không sai. Đương nhiên, nếu ngươi thắng quá nhiều trận, Tiểu Xích Thiên sẽ tăng điểm ẩn của ngươi, đến lúc đó có thể sẽ ghép cho ngươi đối thủ Trúc Cơ tầng bốn đến sáu. Nhưng lúc đó dù ngươi thua, cũng đã mang vinh quang về cho đạo viện."
Xa Ngọc Thành biết rõ năng lực đấu pháp của đồ đệ mình, Kiếm Hồng Phân Quang quét ngang Trúc Cơ sơ kỳ vô địch thủ.
Quả thật có hơi dễ dàng.
Nhưng ở Trúc Cơ trung kỳ, vẫn có những nhân vật căn cơ thâm hậu, kinh tài tuyệt diễm, kiếm quang của hắn chưa chắc đã áp chế được.
Nhưng đúng như ông nói, chỉ cần Trần Mạc Bạch phát huy đúng thực lực, gặp Trúc Cơ tầng sáu mà thua, cũng đã là vinh quang cho đạo viện rồi.
"Lão sư, con lại thấy Trúc Cơ tầng bảy trở xuống không có gì thử thách, không có lợi cho việc tôi luyện trình độ đấu pháp của con. Hơn nữa con làm hội trưởng hội sinh viên, chính là để giao thủ, luận bàn với các thủ tịch tam đại đạo viện còn lại. Việc dùng cảnh giới tách chúng ta ra thế này, khiến con tiếc nuối vì không thể thử kiếm thiên hạ."
Lời Trần Mạc Bạch khiến Xa Ngọc Thành cạn lời:
"Ngươi đánh hết Trúc Cơ sơ kỳ với Trúc Cơ trung kỳ đi rồi nói, hơn nữa sau khi ba người kia vào Tiểu Xích Thiên, có lẽ cũng chẳng có thời gian để ý đến ngươi đâu."
Lời Xa Ngọc Thành khiến Trần Mạc Bạch vô cùng nghi hoặc.
Nhưng khi hắn dẫn Hoa Tử Tình và các cán bộ hội sinh viên đến động thiên Xích Thành, lập tức hiểu ra nguyên nhân.
Đây là quảng trường trung tâm động thiên, trên màn hình lớn chia làm chín ô, vừa hiển thị xếp hạng, vừa hiển thị giao đấu trong Tiểu Xích Thiên.
Trong đó, ba ô trung tâm nhất hiến thị các thủ tịch tam đại đạo viện.
Ở góc trên bên phải màn hình giao đấu của ba người, hiển thị số lượng "100+ ghép trận".
Điều này có nghĩa là có ít nhất 300 Trúc Cơ hậu kỳ đạt được danh ngạch Alpha đang khiêu chiến các thủ tịch tam đại đạo viện.
Trong số đó, không biết có bao nhiêu Trúc Cơ tầng chín, có lẽ còn có Trúc Cơ viên mãn Giả Đan.
Ai cũng muốn thành danh.
Khiêu chiến tứ đại đạo viện thủ tịch là cách thu hút sự chú ý nhất. Nếu chiến thắng, có thể khoe khoang bản thân giỏi hơn, thậm chí nghỉ ngờ chất lượng của tứ đại đạo viện.
Thảo nào Xa Ngọc Thành nói các thủ tịch tam đại đạo viện không có thời gian để ý đến hắn, vì số người xếp hàng khiêu chiến họ quá đông.
"Mạc Bạch, cuối cùng ngươi cũng đến?"
Biên Nhất Thanh dẫn Khương Ngọc Viên và Mạnh Hoàng Nhi đến, thấy hắn thì thở phào nhẹ nhõm.
Khi Công Dã Chấp Hư đến, Biên Nhất Thanh dẫn Mạnh Hoàng Nhi và các nghệ nhân đến rạp hát lớn nghênh đón, Trần Mạc Bạch không hứng thú với chuyện này, ở nhà bế quan.
Khi Tiểu Xích Thiên mở ra, các thủ tịch tam đại đạo viện được Công Dã Chấp Hư cấp danh ngạch tại chỗ.
Ba vị thiên chi kiêu tử đương nhiên không thoái thác, bắt đầu bị người người xa luân chiến.
Biên Nhất Thanh, với tư cách đội trưởng Vũ Khí đạo viện, cũng được Công Dã Chấp Hư cấp cho 20 danh ngạch.
Không ít người trong hội sinh viên đã vào, ngay cả Tả Khâu Sĩ đã tốt nghiệp cũng được mời đến.
Nhưng họ có mặt hay không không quan trọng, vì Tiên Môn tứ đại đạo viện còn thiếu thủ tịch Vũ Khí đạo viện.
Vì hôm qua Trần Mạc Bạch không đến, lại thêm người cố tình đò hỏi biết hắn mới Trúc Cơ năm ngoái, tu vi chỉ tầng một, nên có tin đồn lan ra.
Sợ chiến, thoái thác, hèn nhát, danh tiếng năm ngàn năm của Vũ Khí đạo viện sắp bị hủy trong tay người này…
Hoa Tử Tĩnh lựa lời kể lại, vốn muốn kích thích Trần Mạc Bạch, nhưng hắn vẫn thản nhiên, không hề thay đổi.
Những lời này quá trẻ con so với những gì hắn từng đọc trên mạng.
"Tả Khâu học trưởng cũng vào rồi, chiến tích thế nào?"
Trần Mạc Bạch không vội vào Tiếu Xích Thiên, mà hỏi tình hình Tả Khâu Sĩ.
"Cũng được, năm trận ba thắng hai thua, miễn cưỡng giữ vững thành tích."
Hoa Tử Tĩnh trung thành tuyệt đối với lãnh đạo tiền nhiệm, không chỉ có tài khoản Alpha của Tả Khâu Sĩ là do cô ta cung cấp, mà chiến tích của người sau trong Tiểu Xích Thiên cũng được cô ta theo dõi sát sao.
Trần Mạc Bạch vừa hỏi, cô ta đã kể vanh vách.
Trận nào đấu với ai, là Trúc Cơ tầng mấy, am hiểu công pháp gì, nguyên nhân thắng thua… không gì không biết.
“Haiz, may mà anh ta chạy nhanh, nếu không làm thủ tịch Vũ Khí đạo viện, thành tích này sao mà chấp nhận được, vô duyên vô cớ làm mất mặt đạo viện."
Hoa Tử Tĩnh đang hào hứng kể, nghe câu này của Trần Mạc Bạch thì mặt mày tái mét.
Minh Tự, Thân Nhân Hữu và các cán bộ hội sinh viên khác cúi gằm mặt, người nhìn trời, người nhìn đất, coi như không nghe thấy.
Trần Mạc Bạch dám nói thế, chứ họ thì không dám.
Nhưng trong lòng, mọi người trong hội sinh viên đều rất đồng tình với câu nói này của Trần Mạc Bạch.
Dù sao các thủ tịch tam đại đạo viện từ hôm qua đến giờ đã liên chiến mười trận, toàn thắng dã dàng.
So với họ, chiến tích của Tả Khâu Sĩ có hơi xấu hổ.
"Hội trưởng, hay là anh vào thử đi, dù sao là thủ tịch đương nhiệm, đạo viện cần anh làm rạng danh!"
Khi nói hai chữ cuối cùng, Hoa Tử Tĩnh nghiến răng nghiến lợi.
Trần Mạc Bạch lại tỏ vẻ đương nhiên:
“Giữ gìn vinh quang đạo viện là nghĩa vụ của chúng ta.”