Cơ Chấn Thế năm xưa, chỉ với sức một nhà mà chiếm đoạt đỉnh Hám Sơn, rồi sau đó phát triển nó thành một trong Đông Hoang thất đại phái như ngày nay, đủ thấy hắn đã dùng không ít âm mưu quỷ kế.
Lần này, Thần Mộc tông và Hám Sơn đỉnh xảy ra xung đột, rõ ràng có kẻ đứng sau giật dây. Hắn không tin Chu Thánh Thanh không nhìn ra điều đó.
Thông thường, những chuyện như vậy, người phía dưới đôi co vài câu, qua một trận là mọi chuyện coi như xong, ai nấy đều giữ thể diện.
Nếu thật sự để hai tông đại chiến, e rằng toàn bộ Đông Hoang sẽ bị cuốn vào, sinh linh đồ thán, trăm năm không yên.
"Tất nhiên là ta nhìn ra được, nhưng năm ngoái ngươi giết trưởng lão nội vụ phái ta ở hướng Đông Di, cướp đi số Không Minh Thạch trị giá gần mấy triệu linh thạch, có phải hơi quá đáng không?"
Lời Chu Thánh Thanh vừa thốt ra, con ngươi Cơ Chấn Thế co rút lại. Hắn mở to mắt nhìn chằm chằm thiếu niên hạc phát đồng nhan đối điện, không dám tin.
"Đó là người của ngươi?"
"Ha ha, ngươi không biết đó là người của ta sao?"
Chu Thánh Thanh cười lạnh hỏi ngược. Năm ngoái, hắn muốn giúp Chu Vương Thần tu luyện Trường Sinh Đạo Thể, nên đã phái một đệ tử mang theo số Không Minh Thạch vừa khai thác được đến Đông Di để đổi lấy một loại linh vật Kết Đan khác.
Ai ngờ vừa giao dịch xong với một hiệu thuốc lớn, chân trước vừa ra khỏi thành, chân sau đã bị Cơ Chấn Thế giết người đoạt của.
Cũng tại vị trưởng lão nội vụ kia chọn địa điểm đổi linh vật Kết Đan ngay tại đại bản doanh của Huyền Hiêu đại thương hội. Cơ Chấn Thế ở đó cũng có chút thế lực.
Đây chính là giới tu tiên Thiên Hà, dù là xuất thân từ đại phái như Thần Mộc tông, không cẩn thận cũng sẽ bị địa đầu xà hay mãnh long qua sông cướp đoạt.
Với Chu Thánh Thanh, tổn thất linh thạch chỉ là chuyện nhỏ, nhưng việc làm lỡ Mạnh Hoằng Kết Đan, lại thêm việc mỏ Không Minh Thạch bị bại lộ mới là đại sự.
"Các ngươi Thần Mộc tông tìm được mỏ Không Minh Thạch, lại không chia sẻ cho Kim Quang nhai, trách sao chúng ta không sinh lòng tham lam, muốn kiếm chút cháo."
Khi Chu Thánh Thanh vạch trần chuyện này, sắc mặt Cơ Chấn Thế bình tĩnh trở lại. Hắn rút thanh trường thương màu đen trước người ra, khí huyết vốn dĩ bàng bạc mênh mông trên người đột nhiên phá vỡ giới hạn, tựa như hóa thành trường hà huyết khí, bao trùm nửa bầu trời.
"Ồ, ngươi vậy mà đột phá đến Kết Đan hậu kỳ?”
Điều này có chút vượt quá dự liệu của Chu Thánh Thanh, hắn khẽ nhíu mày.
"Ha ha, những chuyện ngươi không ngờ tới còn nhiều lắm."
Một tiếng cười lạnh vang lên trong hư không. Một người áo bào đen, trên mặt che vải trắng, không rõ mặt mũi xuất hiện bên cạnh Cơ Chấn Thế.
"Nam Sư Đạo!"
Chu Thánh Thanh thấy lão tổ Kết Đan của Lục Giáp sơn này, chân mày nhíu chặt hơn. Hắn không ngờ gã lại không chút do dự liên thủ với Hám Sơn định.
"Phó Tông Tuyệt đâu? Cái mùi gỗ mục của lão ta từ xa đã ngửi thấy rồi, che giấu chẳng phải là đang chờ ta sao?"
Môi Nam Sư Đạo run rẩy sau lớp vải trắng, cười lạnh trào phúng.
"Lão sẽ khiến ngươi thất vọng thôi. Phó sư đệ còn đang trấn áp yêu thú ở Phong Vũ ổ, không đến đây đâu."
Chu Thánh Thanh một mình đối mặt hai người, sắc mặt vẫn không đổi, vẫn thong dong tự tin.
“Nếu hắn không đến, hôm nay ngươi một mình, e rằng phải chết đưới tay hai chúng ta.”
Nam Sư Đạo vung tay, một thanh kiếm chỉ có lưỡi từ lòng bàn tay lóe ra. Lưỡi kiếm hơi xanh, ngay khi vừa xuất hiện, không khí xung quanh đột nhiên lạnh đi vài độ.
"Ta vẫn rất tự tin vào khả năng phòng ngự của mình. Chỉ với hai người các ngươi mà nói, e rằng còn chưa giết được ta đâu."
Khi Chu Thánh Thanh nói những lời này, hết sức tự nhiên.
"Ha, xem ra ngươi tự đại quen rồi. Chưa từng trực diện uy lực Chân Không Pháp Thể Kết Đan hậu kỳ của hắn nhỉ?"
Nam Sư Đạo đường như đã từng lĩnh giáo qua, đôi mắt sau lớp vải trắng có chút kiêng ky liếc nhìn Cơ Chấn Thế bên cạnh.
Cũng chính vì đã lĩnh giáo thực lực của hắn, lại thêm nguyên nhân của người kia, Nam Sư Đạo mới quyết định liên hợp với Hám Sơn đỉnh đối kháng Thần Mộc tông.
"Vậy hôm nay vừa vặn lãnh giáo một chút."
Chu Thánh Thanh bình tĩnh lên tiếng, búng tay, lại có hai cây non nở rộ.
Ba cây Kim Dương Linh Thụ cao vút xanh mây tạo thành thế Tam Tài, bao bọc hắn ở trung tâm, đồng thời trấn áp một phần địa mạch Hám Sơn đỉnh, khiến đại trận hộ sơn vốn nhắm vào hắn bắt đầu vận hành chậm chạp.
“Từ khi ta đột phá đến Kết Đan hậu kỳ, liền chưa gặp được đối thủ nào có thể chính diện ngăn cản ta.”
Cơ Chấn Thế chậm rãi lên tiếng, trường thương màu đen trong tay chỉ về phía Chu Thánh Thanh.
Hư không phảng phất mở ra một vòng xoáy, hút đầu thương của hắn vào.
Sắc mặt Chu Thánh Thanh hơi đổi, nghiêng đầu tránh né. Chỉ thấy đầu thương màu đen đột ngột xuất hiện trước mắt hắn, vạch ra một đường máu trên khuôn mặt trắng nõn của hắn.
"Chân Không Pháp Thể, không hổ là đại pháp luyện thể đệ nhất Đông Hoang."
Thấy cảnh này, Nam Sư Đạo có chút cảm khái. Chính hắn đã bị chiêu này đánh bại.
"Có chút thú vị."
Nhưng Chu Thánh Thanh lại đưa tay sờ vết thương trên mặt, thanh quang lóe lên, vết thương đã lành hẳn.
Sau đó, một đạo Thiên Mộc Thần Quang từ đầu ngón tay hắn bắn ra, ở giữa không trung chia thành hai, đánh về phía Nam Sư Đạo và Cơ Chấn Thế.
Cơ Chấn Thế chân không nhúc nhích, thân không dời, hất trường thương trong tay, hất đạo Thiên Mộc Thần Quang về giữa không trung, tựa như đánh bay một ngôi sao băng màu xanh, vô cùng rực rỡ mỹ lệ.
Nam Sư Đạo đưa tay trái ra, năm ngón tay tựa như từng khối cơ quan gỗ ghép lại, hóa thành một tấm chắn, ngăn lại Thiên Mộc Thần Quang. Đồng thời, toàn bộ thân thể không tự chủ được lùi lại mười mấy mét, mới khó khăn lắm hóa giải được đạo pháp thuật này của Chu Thánh Thanh.
"Ta phụ trợ ngươi, mau chóng giết hắn đi, bằng không đợi Phó Tông Tuyệt và Mạc Đấu Quang tới, sự tình sẽ phiền toái."
Nam Sư Đạo ghép lại tấm chắn tay trái thành hình ban đầu, môi run rẩy sau lớp vải trắng, vừa nói vừa tạo áp lực cho Chu Thánh Thanh.
"Gã này nói một câu không sai, hai chúng ta chưa chắc đã giết được hắn."
Cơ Chấn Thế đột nhiên nói.
“Ta thấy Chân Không Pháp Thể của ngươi có thể làm được.”
Nam Sư Đạo vẫn rất tin tưởng Cơ Chấn Thế.
"Nếu ta toàn lực xuất thủ, người lại khó phối hợp với ta."
Cơ Chấn Thế nói. Chu Thánh Thanh cũng không ra tay, dường như đang chờ hai đối thủ bàn bạc xong.
Nam Sư Đạo: "Vậy ý của ngươi là..."
Cơ Chấn Thế: "Ta đã bại lộ tu vi thật sự, vậy thì phải đánh một trận thật đã với hắn. Ngươi đã đến rồi, thì vất vả một chuyến, giúp ta quét sạch tu sĩ Thần Mộc tông ở Nham quốc đi."
Nghe đến đó, sắc mặt Chu Thánh Thanh rốt cục thay đổi.
Nam Sư Đạo lại cười ha hả, bay thẳng lên trời, hướng về biên giới Nham quốc và Lôi quốc mà đi.
"Dừng lại!"
Chu Thánh Thanh vừa định bay lên ngăn cản Nam Sư Đạo rời đi, lại bị đầu thương đột ngột xuất hiện cắt xuống.
“Ta cũng muốn để ngươi cảm nhận được nỗi thống khổ bất lực khi nghe tin đệ tử tông môn chết mà ta đã trải qua vài ngày trước."
Cơ Chấn Thế nhìn Chu Thánh Thanh, nói từng chữ từng câu.