"Sao nào? Ta đã nói thực lực của ngươi chưa đủ tầm, ngươi lại không tin." Nhìn gã sát thủ Bạch Ngân đang bị phong tỏa huyệt đạo, không những không thể cử động mà ngay cả nói cũng không xong, ta cười nói. Ta đưa tay tháo mặt nạ của hắn xuống, lại lục lọi trong miệng hắn một hồi, lấy đi độc nha, rồi không quên vỗ một chưởng lên người hắn, xóa bỏ luồng ma lực đang ẩn nấp trên dây thanh quản của hắn, lúc này mới khôi phục khả năng nói chuyện cho hắn. Lúc trước, để thử nghiệm sự tồn tại của luồng ma lực này, ta suýt chút nữa đã giải phẫu gã sát thủ áo đen kia, giờ muốn giải quyết nó đương nhiên chẳng có gì khó khăn.
"Tiểu tử, đừng có đắc ý, ta tuy không phải đối thủ của ngươi, nhưng Thiên Mệnh chúng ta cũng không phải hạng dễ trêu. Rất nhanh thôi, kết cục của ngươi sẽ giống như ta." Gã sát thủ Bạch Ngân sau khi bỏ mặt nạ ra là một lão già trông vô cùng nham hiểm, khuôn mặt vì lâu ngày không thấy ánh mặt trời nên trông tái nhợt một cách đặc biệt. Hắn nhìn ta đầy oán độc, đột nhiên lớn tiếng quát: "Hắc Ám!"
Ta cười ha ha, nói: "Muốn chết? Vậy cũng phải xem ta có đồng ý hay không đã. Yên tâm, trước khi khai hết những gì ngươi biết cho ta, ngươi chưa chết được đâu."
"Sao có thể như vậy?" Phát hiện bản thân không hề nổ tung xác chết như trong tưởng tượng, ngược lại chẳng có chút thay đổi nào, gã sát thủ Bạch Ngân lộ vẻ khó tin, kinh hãi nhìn ta nói: "Không thể nào, không thể nào, Ngôn Ngữ Cấm Chế ngay cả ma pháp hệ Quang cũng không thể trị liệu, sao ngươi có thể giải trừ nó?"
Ta cười bảo: "Ma pháp hệ Quang không thể trị liệu, chẳng lẽ là vô phương cứu chữa sao? Chậc chậc, tầm nhìn của ngươi đúng là hạn hẹp." Thực ra, nguyên lý của cái gọi là Ngôn Ngữ Cấm Chế cũng không quá phức tạp, chỉ là đưa một luồng ma lực vào trong cơ thể đối phương, kết nối với dây thanh quản của họ. Một khi sự rung động của thanh quản khớp với tần số đã thiết lập, nó sẽ bị kích hoạt và nổ tung. Tất nhiên, ta chỉ hiểu lý thuyết thôi, còn làm thế nào để thực hiện được như vậy, ta cũng rất khâm phục kẻ sáng tạo ra loại ma pháp này.
"Ngôn Ngữ Cấm Chế?" Mai Lâm Na kinh ngạc nói: "Thật sự là nó sao? Đây là loại ma pháp mà ông nội ta rất muốn được tận mắt chứng kiến!"
"Ừm, vấn đề này phải thỉnh giáo vị đây rồi." Ta mỉm cười. "Sao nào? Có hứng thú trò chuyện với chúng ta một chút không?"
Gã sát thủ Bạch Ngân hừ lạnh một tiếng, im lặng nhắm mắt lại, bày ra bộ dạng không thèm đếm xỉa.
Ta lắc đầu, nói với La Kiệt: "Các ngươi dọn dẹp nơi này đi, ta đi một lát." Không đợi họ trả lời, ta xách gã sát thủ kia lên rồi biến mất vào không trung. Năng lực đọc tâm vẫn còn quá yếu, chỉ là một Kiếm Thánh thôi đã khiến ta không thể thi triển được. Vì vậy, ta đành phải dùng thêm một chút năng lực phụ trợ.
Phía sau, giọng nói vô tâm vô phế của Ni Nhã vọng lại: "Ai, mấy tên sát thủ này sao mà nghèo thế, trên người chẳng có lấy món trang bị nào đáng giá..."
Lần nữa xuất hiện, đã là chuyện của hai tiếng sau. Không còn cách nào khác, gã sát thủ Bạch Ngân này quá cứng đầu, ta thử đủ mọi cách, hắn đều phớt lờ ta. Cuối cùng, chỉ đành chọn cách hủy toàn bộ kinh mạch của hắn, không ngờ nỗi đau dữ dội lại khơi dậy ký ức của hắn. Sự biến mất của đấu khí càng khiến tinh thần hắn suy nhược hơn nhiều, cuối cùng bị ta thừa cơ xâm nhập, thành công biết được tình báo của Thiên Mệnh. Biết thế này, lúc luyện Tiêu Dao Quyết đến tầng sau, ta đã học mấy chiêu thôi miên của đồng nghiệp kiếp trước rồi.
"Được rồi, xong việc, chúng ta nên rời khỏi đây thôi." Lúc này, La Kiệt đã dẫn bốn thủ hạ của Hải Triết dọn dẹp xong toàn bộ thi thể, chôn vào một cái hố lớn.
Không còn sự tập kích của sát thủ, thậm chí ngay cả ma thú cũng chẳng thấy mấy con, rời khỏi rừng đương nhiên là một chặng đường bằng phẳng. Vì vậy, dọc đường ta đều suy nghĩ về tổ chức sát thủ Thiên Mệnh này.
Thiên Mệnh xuất hiện trên đại lục đã hơn trăm năm, thực lực của chúng cũng đã đạt đến mức kinh người. Chỉ là, không ai có thể ngờ được, một tổ chức sát thủ quy mô như vậy, thực chất chỉ là một phân nhánh của phân hội sát thủ dưới quyền quản lý của Hắc Ám Nghị Hội mà thôi.
Thần tộc dựa vào hình tượng thần thánh của hệ Quang, đã thu hút được lượng tín đồ cực kỳ rộng rãi trên đại lục, từ đó hình thành nên Thần Thánh Giáo Đình. Thế nhưng, nơi nào có ánh sáng thì nơi đó sẽ có bóng tối xuất hiện, Ma tộc cũng chẳng ngồi yên, chúng cũng phát triển thế lực không nhỏ trên đại lục, Hắc Ám Nghị Hội cũng từ đó mà ra đời.
Vì thất bại trong cuộc chiến Thần Ma, cùng với hình tượng tà ác của hệ Ám trong mắt người dân thường, Hắc Ám Giáo Đình không hề quang minh chính đại như Thần Thánh Giáo Đình. Tuy nhiên, xét về thực lực, họ cũng không hề yếu thế. Thứ đại lục này không thiếu nhất chính là con người. Thông qua việc không ngừng thu nhận và huấn luyện trẻ nhỏ, thế lực của họ không ngừng lớn mạnh. Hiện nay, dù không đáng sợ như triệu đại quân của Thần Thánh Giáo Đình, nhưng nếu nói đến việc lật đổ vài quốc gia, thì cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Phần lớn các tổ chức trong top 10 Sát Thủ Công Hội đều là thành viên của Hắc Ám Nghị Hội, Thiên Mệnh cũng vậy. Điểm này, ngay từ khi những sát thủ này sử dụng Ngôn Ngữ Cấm Chế và chọn từ "Hắc Ám", ta lẽ ra đã phải đoán ra được. Cấu trúc tổ chức của chúng rất kỳ lạ, lấy Thiên Mệnh làm ví dụ, cốt lõi thực sự của nó chỉ là một người, chính là kẻ trong truyền thuyết đã vượt qua cấp S - sát thủ Bạch Ngân.
Nguyên bản Hắc Ám Nghị Hội cũng chỉ có một tổ chức sát thủ duy nhất, đó là Hắc Sát đứng đầu Sát Thủ Công Hội. Thế nhưng, cùng với sự lớn mạnh không ngừng của Hắc Sát, cơ cấu bắt đầu trở nên cồng kềnh, việc bảo mật đương nhiên càng khó khăn hơn. Điều này đối với tổ chức sát thủ Hắc Sát hay Hắc Ám Nghị Hội còn non trẻ so với Thần Thánh Giáo Đình, rõ ràng đều vô cùng nguy hiểm.
Thế là, Nghị trưởng và vài nghị viên của Hắc Ám Nghị Hội sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, quyết định tách một số sát thủ đỉnh cao ra ngoài, để họ tự xây dựng các đoàn sát thủ mới, từ đó tinh luyện sức mạnh của Hắc Sát. Dần dần, điều này trở thành một truyền thống của các tổ chức sát thủ dưới quyền Hắc Ám Nghị Hội.
Mỗi sát thủ sau khi thăng lên cấp S đều có quyền biết những bí mật này, và một khi có kẻ nào trong số họ vượt qua cấp S, họ sẽ có ba lựa chọn. Thứ nhất là thách thức đoàn trưởng của đoàn sát thủ đó, thành công thì hắn sẽ là đoàn trưởng mới. Thứ hai là rời khỏi tổ chức, gia nhập Hắc Sát, trở thành sự tồn tại tương tự như các thẩm phán tôn giáo của Thần Thánh Giáo Đình. Thứ ba là rời khỏi tổ chức, mang theo nhân thủ do chính mình huấn luyện, thành lập một đoàn sát thủ khác. Đối với những người như vậy, Hắc Ám Nghị Hội chịu trách nhiệm cung cấp tình báo cần thiết và một số nhân tài thiết yếu. Cũng chính vì vậy, gã sát thủ được Thiên Mệnh huấn luyện từ nhỏ này mới có thể biết nhiều tình báo có giá trị đến thế.
Ngoài ra, ta còn nhận được một tin tức liên quan đến mình. Trên Sát Thủ Công Hội, đã có người treo thưởng ba trăm triệu kim tệ để lấy cái đầu của ta. Nghe nói cái giá này còn cao hơn cả vua của năm đại đế quốc. Tính toán thời gian, chắc là chuyện sau khi giao thủ với Pháp Lý Đặc. Không cần phải nói, chắc chắn là bút tích của Hắc Ám Nghị Hội. Đúng là khéo quá hóa vụng, kẻ nhận nhiệm vụ này chính là Thiên Mệnh.
Nghĩ đến những cuộc ám sát không hồi kết có thể xảy ra trong tương lai, ta không khỏi lắc đầu. Đối với những kẻ liều mạng này, mọi lời lẽ đều vô dụng, thứ duy nhất có tác dụng chính là dùng sự thật đẫm máu để cho chúng biết, ta không phải kẻ mà chúng có thể đắc tội. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện nơi khóe môi ta, sự diệt vong của Thiên Mệnh đã cận kề.
Đáng tiếc là, ngay cả sát thủ Bạch Ngân cũng hoàn toàn không biết vị trí của các sát thủ cùng cấp khác cũng như đoàn trưởng Thiên Mệnh. Tuy nhiên, hàng năm họ đều có một buổi tụ họp, đó chính là cơ hội để ta ra tay. Ngoài ra, nếu có nhiệm vụ đặc biệt cần mọi người đồng tâm hiệp lực, họ cũng sẽ tạm thời triệu tập lại. Và hiện tại, đang có một cơ hội như vậy.
Thiên Đường Điểu Kỵ Sĩ, đặt ở đâu cũng có chút trọng lượng. Vì vậy, dù ta vốn dĩ vô danh trên đại lục, nhưng Thiên Mệnh vẫn dành cho ta sự coi trọng cực lớn. Đoàn trưởng của Thiên Mệnh đã phát ra lệnh triệu tập lần thứ ba kể từ khi thành lập đoàn, để bàn bạc cách ra tay với ta. Thế là, cơ hội của ta đã tới.
Vì các sát thủ Bạch Ngân phân tán khắp nơi, cần thời gian để triệu tập. Và vì ta đang ở Cổ Tra Tư đế quốc, nên buổi tụ họp cũng diễn ra tại Cổ Tra Tư. Địa điểm tụ họp nằm ở một ngôi làng nhỏ tên là Đức Bỉ Lan cách đây không đầy trăm dặm, thời gian là ba ngày sau.
Ba ngày thời gian đương nhiên chưa đủ để chúng ta rời khỏi Ma Sa sâm lâm. Nhưng cơ hội như thế này, đương nhiên không thể bỏ qua. Vì vậy, hai ngày sau, ta hoàn toàn giao việc bảo vệ Hải Triết cho Phỉ Lệ Nhã, còn bản thân mang theo Phượng Nhi và tiểu hồ ly xuất phát. Về điều này, Hải Triết không hề tỏ ra bất mãn, khiến ta có thêm chút hảo cảm với hắn.
Đức Bỉ Lan là một ngôi làng cực nhỏ, vị trí hẻo lánh, cả làng chỉ có khoảng hai mươi hộ dân. Chỉ là, cấu trúc nhà cửa ở đây khác hẳn với những ngôi làng hẻo lánh thông thường. Khi ta nhìn thấy ngôi làng này lần đầu tiên qua trí nhớ của gã sát thủ Bạch Ngân, đã có một cảm giác kỳ quái. Lúc này tận mắt chứng kiến, lại càng cảm thấy sự bất thường của nơi này.
Ở đây lại là cấu trúc hình vòng tròn, tất cả nhà cửa trong làng như những hộ vệ bao vây lấy một tòa trạch viện ở giữa một cách kín đáo. Và khi ta một mình bước vào làng, liền hiểu ra tất cả. Tất cả dân làng, bất kể nam nữ già trẻ, rõ ràng đều có võ kỹ trong người. Chỉ là, võ kỹ họ tu luyện rất kỳ lạ, đấu khí trên người lúc ẩn lúc hiện, người bình thường tuyệt đối không thể phát hiện ra thực lực của họ. Không cần phải nói, nơi này chính là căn cứ sát thủ của Thiên Mệnh hoặc trực thuộc Hắc Ám Nghị Hội. Điểm này, có lẽ ngay cả gã sát thủ Bạch Ngân đã chết kia cũng không biết.
Lúc này ta đang mặc chính bộ y phục Bạch Ngân của gã sát thủ đó, trên mặt cũng đeo mặt nạ Bạch Ngân của hắn, vóc dáng đã được ta dùng kỹ năng co xương biến đổi gần như giống hệt hắn, ngay cả chân khí trong cơ thể cũng đang mô phỏng theo sự vận hành đấu khí của hắn. Đối với những sát thủ có sự cảnh giác cực cao này, ta cũng thể hiện sự thận trọng chưa từng có.