Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8797 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam..

❊ ❊ ❊

Chương 21

Bên trong xe ngựa yên tĩnh chừng nửa nén hương, Uyển Thư há to miệng nhìn tiểu thư thổ phỉ nhà mình giả vờ giả vịt làm mặt thẹn thùng, trong đầu cảm thấy bá tánh Tấn Nam thật khôn ngoan khi luôn kính trọng nhưng lại tránh xa Nhậm An Lạc, tiểu thư nhà nàng dường như chưa từng biết hai chữ 'sợ hãi' viết như thế nào.

Nàng cẩn thận quay đầu nhìn về phía Thái Tử, chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen sâu thẳm, bỗng chốc cúi đầu, vô cùng chăm chú tự chơi với ngón tay. Nàng cái gì cũng không có nghe, cái gì cũng không có thấy.

Uyển Cầm tuy rằng cũng căng thẳng, nhưng bắt gặp động tác nhỏ không chút tiền đồ của Uyển Thư, tự nhiên trở nên bình tĩnh, chỉ là ánh mắt dường như càng dính chặt vào bộ ấm trà trong tay, không hề ngước mắt nhìn lên.

Hàn Diệp híp mắt, trang sách khép hờ sột soạt trên tay, y ngồi ngay ngắn, có thể nhìn thấy rõ ràng Nhậm An Lạc đang quấn nửa người trong chăn bông, mái tóc đen xoã ra, đáy mắt vẫn một tầng sương mù do vừa tỉnh ngủ mang theo cảm giác khiêu khích trắng trợn, lười nhác mà sắc sảo.

Y câu lên khóe miệng, đặt quyển sách vào một góc, đột nhiên ngồi dậy, trước khi mọi người định thần lại, y vươn người qua bàn gỗ vén mái tóc dài của Nhậm An Lạc, ngón tay thon dài lướt qua từng sợi tóc đen, rơi xuống cần cổ Nhậm An Lạc, y chuyển động toàn thân tới gần thêm một chút, cuối cùng con ngươi đen thẳm không chớp mắt chăm chú nhìn nàng.

Uyển Thư che mắt lại, kẽ hở giữa các ngón tay cũng đủ khiến nàng mắt tròn mắt dẹt nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài, không dám thở mạnh. Uyển Cầm run tay, làm rơi vài giọt trà bên trong chén sứ.

Khoảng cách một thước, quá nguy hiểm! Lão nhân từng nói thế nhân xảo trá, gặp người phải giữ lại ba phần, quyết không thể dễ dàng tin người, trên sa trường càng không thể để kẻ khác lướt qua mũi kiếm của mình.

Nhậm An Lạc chớp chớp mắt, trong lòng nhẩm lại tổ huấn của An Lạc trại mười lần, nhưng vẫn không muốn tránh khỏi cổ tay có vẻ yếu ớt vô lực của Hàn Diệp. Hô hấp nóng rực phả vào mặt, hơi thở nam tử dây dưa, môi mỏng khẽ mím lại, hàng lông mày như mực, mắt phượng mở ra tràn ngập thâm tình như vậy.

Ây da, lão nhân gia, trước khi tắt thở sao người không nói, mỹ nam nhân đế đô mãnh liệt như hổ, khuê nữ của người là con đây quả thực ứng phó không có nổi!

Bên trong xe ngựa lặng im không tiếng động, Hàn Diệp nhìn sắc mặt ửng hồng ngập tràn trên cổ và gò má trắng nõn của Nhậm An Lạc, khóe miệng nhếch lên một độ cong, thốt ra từng câu từng chữ.

"Nhậm đại nhân, ba vạn phi tần nhu nhược ở Đông Cung tuy không hào sảng bất kham như đại nhân, nhưng ai cũng đều dịu dàng như nước, dung nhan thoát tục, chỉ cần như vậy ta đã vui mừng. Đại nhân muốn vào Đông cung, chỉ e là chênh lệch quá lớn rồi."

Ý nói vào được Đông Cung, có ai không phải thế gia quý nữ, tài năng dung nhan xuất chúng đâu, một nữ thổ phỉ biên cương tướng mạo bình thường lại thô bỉ vô tài như ngươi thì đừng có mơ mộng hão huyền!

Uyển Thư mặc dù xưa nay không biết được mấy chữ nhưng cũng nghe ra ý tứ bên trong những lời châm biếm không nặng không nhẹ đáp trả của Thái Tử, nàng buông tiếng thở dài 'tự làm bậy không thể sống', rồi im lặng khép ngón tay lại.

Nhậm An Lạc trừng to mắt nhìn Hàn Diệp thản nhiên lùi lại ngồi xuống ôn hoà, bĩu môi một cái, rất là ủy khuất, trong lòng lẩm bẩm Hoàng gia các người quả nhiên được nuông chiều, chỉ nói đùa một câu mà cũng vểnh râu hổ.

Thái Tử điện hạ thành công đoạt được vinh quang, tuy mặt không biểu cảm, nhưng ý cười lần đầu tiên chạm vào đáy mắt.

Xe ngựa lắc lư cuối cùng cũng thu hồi tâm trí trên chín tầng mây của Nhậm An Lạc trở về, sau khi ổn định tinh thần, nàng mới bắt đầu quan sát khung cảnh bên trong xe ngựa, phát hiện bản thân vẫn ăn mặc chỉnh tề thì vô cùng hài lòng, sau đó tùy tiện dùng mảnh vải cột mái tóc dài lên, vén rèm vải nhìn ra bên ngoài, non xanh nước biếc, vẫn còn mang theo chút ít không khí thôn quê, không còn là kinh thành phồn hoa đô hội, nàng nhướng mày nhìn Hàn Diệp.

"Phụ hoàng hạ thánh chỉ, cử hai chúng ta làm Khâm sai đến Giang Nam cứu tế, Đại Lý Tự tạm thời do Hoàng Phổ trông coi."

Hàn Diệp lật qua trang sách: "Có lẽ bây giờ thánh chỉ đã đưa đến Nhậm phủ."

Nhậm An Lạc đưa ngón tay đếm qua số người bên trong xe ngựa, nghi hoặc nói: "Điện hạ, người đang nói đến mấy người ở đây sao?"

"Chúng ta đi trước, nửa ngày sau Tranh Ngôn sẽ dẫn đầu cấm vệ quân mang theo số bạc cứu tế lên đường."

Hàn Diệp dừng một chút, hiếm khi lộ ra vẻ tán thưởng: "Tiền Quảng Tiến quả thật là một nhân tài, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn đã khiến trên dưới Hộ bộ răm rắp nghe lời, chưa đến một ngày đã gom đủ số bạc cứu tế."

"Nếu như bất tài, làm sao có thể được Bệ hạ tín nhiệm coi như cánh tay đắc lực khi còn trẻ tuổi như vậy, Điện hạ nếu thần phục được người này, chắc chắn sẽ thêm phần trợ lực."

Nhậm An Lạc chớp chớp mắt, tiếp tục nói: "Điện hạ, người đáng lẽ nên âm thầm không tiếng động đến Giang Nam mới đúng chứ, chiếc xe ngựa này cũng quá bắt mắt đi."

Nhìn bên trong xe được bố trí xa hoa thoải mái, Nhậm An Lạc rung đùi đắc ý phê bình, nhưng bàn tay thì một khắc cũng không chịu nhàn rỗi, chỉ mới nói mấy câu mà đồ ăn trên bàn gỗ đã bị nàng càn quét sạch sẽ.

Uyển Cầm đưa tới một tách trà nóng, nàng bưng lấy nhấp mấy ngụm, tỏ ra hết sức hài lòng.

Hàn Diệp nhíu mày, nhìn nữ tử om sòm tham ăn trước mặt, bắt đầu nghi ngờ việc chọn Nhậm An Lạc đi cùng mình đến Giang Nam nói không chừng là một quyết định sai lầm, y vừa định mở miệng, Nhậm An Lạc đã ợ một cái, dong dài nói tiếp: "Thần nghĩ đến trấn Tam Khẩu Điện hạ sẽ thay y phục."

Hàn Diệp tay cầm sách dừng lại, trầm mắt nhìn Nhậm An Lạc. Y mới xác định hành trình chuyến đi vào tối qua thôi. Nhậm An Lạc làm sao biết được?

"Đến Mộc Thiên phủ ngoại trừ đường chính ra, còn có hai con đường khác là sườn núi dài mười dặm và Tam Khẩu trấn. Mười dặm sườn núi thì bằng phẳng rộng rãi, Tam Khẩu trấn lại vòng vèo hiểm trở, Thái Tử điện hạ là thiên chi kiêu tử*, lại rời khỏi kinh thành trên cỗ xe ngựa như thế này, nếu thần là Mộc vương, chắc chắn sẽ cản trở nhân mã của Điện hạ ở con đường mười dặm sườn núi kia."

Đáy mắt Hàn Diệp thần sắc biến ảo, gập quyển sách lại: "Hả? Mộc vương vì sao lại phải cản trở ta?"

"Điện hạ, tin báo nạn lụt ở Mộc Thiên phủ mãi đến mười ngày sau mới tới được kinh thành, thậm chí còn sau cả cáo dân tị nạn cáo ngự trạng, không phải là rất kỳ lạ hay sao? Chỉ có mau chóng đến Mộc Thiên phủ mới có thể tra ra được dấu vết để lại, con đường qua Tam Khẩu trấn tuy thuộc dạng khỉ ho cò gáy, đường xá gian khổ, nhưng lại là con đường ngắn nhất."

Nhậm An Lạc đặt chén trà nóng trong tay xuống, thần sắc thư thái thấu đáo.

Hàn Diệp trầm mặc nhìn nữ tử đối diện đang cười cười nói nói, cất lời khen: "Xem ra Nhậm đại nhân có mưu kế."

Đáy mắt Nhậm An Lạc giảo hoạt, "Điện hạ, tuy Đông Cung của người ba ngàn mỹ nhân, nhưng có thể vào triều như thần, thật sự rất khó tìm được một người ở trên giang hồ."

Nàng vừa nói vừa nhấc mắt ngạo mạn, dáng vẻ thề sống thề chết trung thành dũng cảm bảo vệ thành trì. Hàn Diệp khẽ nhếch miệng, lười nói lý với nàng, chỉ phân phó một câu 'đến trấn Tam Khẩu thì gọi ta', rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nhậm An Lạc ngâm nga một điệu điệu nhỏ, chiếc xe ngựa đẹp đẽ quý giá chậm rãi đi về hướng trấn Tam Khẩu.

Nửa ngày sau đến trấn Tam Khẩu, đoàn người tìm được một khách điếm nhỏ nghỉ lại qua đêm, Hàn Diệp toả ra khí chất hoàng thất, ngoại trừ Hàn Diệp, những người còn lại đều bị giáng xuống làm người hầu, Nhậm An Lạc hầm hực hồi lâu rồi vào phòng thay đồ nam trang, lắc mình một cái biến thân thành nhị công tử, Hàn Diệp mặc kệ nàng náo loạn, ngồi ngay ngắn ở bên cửa sổ uống trà, Uyển Cầm an tĩnh đứng ở sau lưng y, ôm mặt cười khổ.

Hàn Diệp từ sau khi uống tách trà nàng tiện tay dâng lên ở trên xe ngựa, thị nữ Nhậm phủ là nàng liền tạm thời bị Đông Cung trưng dụng, Nhậm An Lạc hết sức phản đối không làm gì được, Thái Tử chỉ nói một câu 'phí phạm của trời' rồi xua đuổi nàng đi.

Tới gần chạng vạng, mưa rào đổ xuống, từng giọt tí tách bắn lên trên bệ cửa, Hàn Diệp khẽ cau mày, thần sắc hơi trầm xuống. Nếu mưa lớn không ngừng, toàn bộ đường sông Giang Nam vỡ đê, dân chúng sẽ gặp phải tai họa lớn hơn.

Nhậm An Lạc phe phẩy cây quạt dựa vào cầu thang gỗ lầu hai xem một màn 'mỹ nhân ngắm mưa', cực kỳ phấn khởi.

"Buông ra ta!"

Giọng nói có phần giận dữ của thiếu niên từ sau hành lang gấp khúc vọng lại, nghe thấy âm thanh vô cùng quen thuộc này, Hàn Diệp và Nhậm An Lạc đều sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài.

Trường Thanh thân đeo thiết kiếm, khuôn mặt chất phác mộc mạc, trong tay xách một người mặc áo tơi, đầu đội mũ che mưa đi tới, thiếu niên vùng vẫy, mũ chùm đầu rơi xuống đất, lộ ra khuôn mặt lúng túng. Trường Thanh mang người vào trong sảng đường đặt xuống, buồn bực nói: "Tiểu thư, công tử Ôn Sóc đi theo chúng ta nửa ngày, ta thấy trời mưa càng lúc càng lớn, nên mới xách hắn mang vào."

Ôn Sóc vừa nghe, không vùng vẫy nữa, tràn đầy kinh ngạc: "Ngươi sớm biết ta đi theo sao?"

Trường Thanh gật đầu, rũ mắt lui sang một bên, trở lại làm một cây cọc gỗ.

Nhậm An Lạc phe phẩy cây quạt: "Ây da, Ôn tiểu công tử, tân khoa Hàn Lâm tốt như vậy không làm, đi theo chúng ta tới đây chịu khổ làm gì?"

Ôn Sóc ho khan một tiếng: "Ở Hàn Lâm viện cũng chẳng học được thứ gì, còn chẳng bằng đi theo các người đến Giang Nam..."

"Làm càn."

Hàn Diệp lạnh lùng nghiêm mặt quát: "Ngươi là mệnh quan triều đình, là tân khoa Trạng Nguyên, ở đâu ra đạo lý tự tiện vứt bỏ thân phận!"

Ôn Sóc đi tới bên cạnh Hàn Diệp: "Điện hạ, sáng nay thần đã cầu xin ý chỉ Bệ hạ, Bệ hạ đồng ý nên thần mới đi theo."

Sắc mặt Hàn Diệp càng lạnh hơn, Ôn Sóc cẩn thận nói: "Nếu như thần nói, Điện hạ chắc chắn không cho thần đi theo, nhưng thần vẫn muốn theo."

"Về đi."

Hàn Diệp đứng dậy, nhàn nhạt ra lệnh, cũng không quay đầu lại, đi về phía lầu hai.

Ôn Sóc quýnh lên, vội vàng nói: "Điện hạ, Đông Cung có Triệu Nham trông coi, mọi sự đều ổn thoả, chuyến đi Giang Nam lần này nguy hiểm quá nhiều, ta phải ở bên cạnh Điện hạ mới có thể thuận tiện bảo hộ người."

"Hộ vệ của ta chẳng lẽ để trưng sao, còn cần Trạng Nguyên tới bảo hộ."

Đáy mắt Hàn Diệp lộ rõ vẻ tức giận.

Ôn Sóc cúi đầu, ngoan cố đứng tại chỗ, bày ra dáng vẻ không cầm gậy đánh thì sẽ không nghe.

"Điện hạ, để hắn theo đi."

Âm thanh lười nhác của Nhậm An Lạc từ trên lầu truyền xuống: "Có Trường Thanh bên cạnh, hắn nhất định an toàn, không cần lo lắng."

Ôn Sóc khẽ liếc qua Trường Thanh, có chút khó xử, nhưng ánh mắt nhìn Nhậm An Lạc lại hiện lên cảm kích.

Hàn Diệp quay đầu, lãnh đạm trầm mặc: "Ôn Sóc, chuyện Mộc Thiên phủ quan trọng, liên quan đến mấy vạn bá tánh, hãy chứng minh cho ta thấy ngươi không phải là gánh nặng."

Ôn Sóc khẽ mím môi, bước lên một bước, thấp giọng đáp: "Điện hạ, thần đã điều tra qua, Mộc Thiên phủ có hai mươi lăm quan viên, trong đó mười ba vị liên quan đến khoản tiền sửa đê năm ngoái, cầm đầu là Chung Lễ Văn, đều là người của phe Mộc Vương. Thần từng nghe nói các quan viên Giang Nam một quyển ghi chép nội bộ, trong đó các quan viên sẽ chỉ dùng danh hiệu, ngày thường mỗi người một quyển, đợi đến cuối năm sẽ tập hợp lại.

Giang Nam có quyển sổ ghi chép nội bộ cũng không phải là bí mật gì, nhưng bên trong sổ hoàn toàn không có tên huý, cho dù có lấy được, cũng không thể biết được những quan viên nào có liên quan đến.

"Vậy thì đã sao?"

Hàn Diệp nhướng mày.

"Trong số hai mươi lăm quan viên Mộc Thiên phủ, có hai mươi bốn người xuất thân là Tiến sĩ, thần ở Hàn Lâm viện ngây người cả đêm qua, bài thi khoa cử của từng quan viên thần đều nhìn qua một lần.. "

Ôn Sóc ngẩng đầu, khuôn mặt thiếu niên tuy mệt mỏi nhưng vẫn vô cùng hăng hái: "Chữ viết của từng người thần đã ghi nhớ kỹ càng, sổ sách nội bộ của Giang Nam rất quan trọng, nhất định bọn họ sẽ tự mình viết, chỉ cần lấy được quyển sổ đó, thần có thể phân biệt ra được những quan viên nào liên quan trong đó."

Trong một đêm nhớ bút tích của hai mươi bốn người, chuyện khó tưởng tượng này, cũng chỉ có thiếu niên mười lăm tuổi đỗ Trạng Nguyên đứng ở trước mặt này mới có thể làm được.

Không chỉ Hàn Diệp, ngay cả cây quạt phe phẩy trong tay Nhậm An Lạc cũng dừng lại, một lúc sau nàng mới mỉm cười, nhìn Hàn Diệp vẻ mặt phức tạp, bất đắc dĩ nói: "Điện hạ, người dạy ra được đệ tử không tồi nha!"

Hàn Diệp không đáp, xoay người trở về phòng, xem như là đồng ý.

Trời về khuya, thời tiết trầm lắng, Hàn Diệp vừa bước ra khỏi cửa phòng, nhìn thấy Nhậm An Lạc ôm bầu rượu nhỏ ngồi ngang bệ cửa sổ, khuôn mặt ẩn dưới ánh trăng, thoáng chút lạnh lẽo.

Y dừng một chút, vẫn quyết định đi tới phía trước.

"Nhậm đại nhân.."

"Nhậm An Lạc."

Nhậm An Lạc quay đầu, nhìn Hàn Diệp quơ quơ bầu rượu, nghiêm túc sửa lại: "Sao vậy, Điện hạ có chuyện gì?"

Hàn Diệp đi tới bên cạnh nàng, hỏi: "Tại sao lại để Ôn Sóc ở lại, nếu như từ đầu ngươi đã biết hắn theo sau, thì không phải chờ đến nơi này rồi mới nói với ta."

" Điện hạ, Ôn Sóc lo lắng cho người, nên mới một đường đi theo từ kinh thành tới đây, hơn nữa triều đình sóng gió liên tục, đi sai một bước là vạn kiếp bất phục, hắn tư chất thông minh, để hắn sớm tham gia sự vụ triều đình sẽ càng trưởng thành nhanh hơn."

Hàn Diệp biết Nhậm An Lạc có lý, vẫn nhíu mày nói: "Ta sẽ che chở hắn."

"Người có thể bảo hộ hắn được bao lâu? Chung quy rồi sẽ có một ngày hắn phải học cách rời xa cánh của Thái Tử, trên thế gian này, ngoại trừ bản thân mình ra, không ai có thể bảo vệ cho mình được hết."

Nhậm An Lạc khẳng định chắc chắn, Hàn Diệp nheo lại mắt:" Nhậm An Lạc, ngươi đối với Ôn Sóc dường như quan tâm quá mức... Vì sao?"

Nhậm An Lạc ngẩn ra, nhìn bóng đêm mờ mịt, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói: "Thần từng có một tiểu đệ..."

Nàng quay đầu lại, nhìn Hàn Diệp: "Đáng tiếc thân thể yếu đuối, khi còn nhỏ chết yểu, nếu đệ ấy còn sống, chắc cũng bằng tuổi Ôn Sóc. "

Hàn Diệp nhìn thấy rõ ràng nét đau buồn thâm trầm xẹt qua đáy mắt của nữ nữ luôn vui cười với thế gian này, chỉ có nguời thân cận cùng huyết mạch qua đời mới có cảm giác lạnh lẽo thấu xương như vậy, nàng lẳng lặng nhìn y, con ngươi đen trầm lạnh lùng quen thuộc, giống như là, y đã từng gặp ở đâu vậy...

"Điện hạ."

Nhậm An Lạc thấp giọng gọi một tiếng, Hàn Diệp đang hoảng hốt định thần lại, lặng lẽ nắm chặt hai tay phía sau lưng. Y nhìn Nhậm An Lạc, môi mỏng khẽ mím lại.

Nữ tử trên bệ cửa sổ nhảy xuống một cái, vừa lắc lắc bầu rượu đã trống rỗng vừa đi về hướng phòng nghỉ.

"Điện hạ, người còn sống là phúc, người phải trân trọng."

Âm thanh nhàn nhạt truyền tới, Hàn Diệp xoay người, chỉ kịp nhìn thấy một bóng người cô liêu khuất dần ở phía cuối hành lang.

———

Chú thích:

*Thiên chi kiêu tử: con cưng của trời

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh