Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 6.

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG 6

Phật độ thương sinh, chúng sinh bình đẳng.

Hai câu kinh phật này từng mang đến hy vọng và cảm giác an bình cho bách tính đã chịu khổ sở vì chiến tranh của Vân Hạ.

Vân Hạ tôn thờ đạo Phật đạt đến thịnh cực, trải qua hàng ngàn năm hưng thịnh của các triều đại đã thay đổi, duy chỉ có chùa Vĩnh Ninh phía Bắc Thái Sơn là sừng sững đứng đó, địa vị của Quốc tự không gì có thể lung lay.

Trụ trì của thế hệ này - Tịnh Huyền đại sư đức cao vọng trọng, phật pháp cao thâm, trong chiến loạn mười hai năm trước của Vân Hạ đã lãnh đạo toàn chùa ủng hộ Thái tổ Hàn Tử An bình định chiến loạn, Thái tổ nhớ ân này cùng đại đức, đã phong chùa Vĩnh Ninh thành Quốc tự của Đại Tĩnh.

Hậu sơn chùa Vĩnh Ninh, phong cảnh tuyệt đẹp, mười năm trở lại đây chưa có người nào đặt chân đến.

Một rừng phong lớn bao phủ lấy đình viện, cách biệt với thế giới bên ngoài, đang vào cuối thu, thanh tịnh tiêu điều.

Bên trong rừng phong, thị vệ lén lút ẩn nấp tứ phía của đình viện, không ngừng kinh động chim bay tán loạn, âm thanh xơ xác lạnh lùng thấu xương.

Trong đình viện, cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, mùi long tiên hương nhàn nhạt bay trong không khí, đập vào mắt thấy ngay trên mép bàn sách Hoài Đông màu than ném một cây bút ngọc tơ vàng, tơ lụa Giang Nam ngự ban bị tuỳ ý bày ở góc tường, cả thư phòng được phủ kín bởi thảm gấm hoa văn thạch miên.

Nếu có người ở đây, nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ kinh ngạc vạn phần, tao nhã quý phái không thua gì hoàng cung.

"Tiểu thư", một thiếu nữ áo tím lặng lẽ đi vào thư phòng, mang theo ý cười bước về phía thiếu nữ bên cạnh cửa sổ nói: "Điện hạ tặng đồ đến rồi."

Vừa dứt lời, thiếu nữ áo trắng bên cửa sổ lập tức quay đầu lại, chân mày hơi nhướng lên, đáy mắt đều là vui mừng: "Tâm Vũ, nhanh đưa cho ta xem."

Hộp màu lục sẫm đến tay, còn mang theo cái lạnh bên ngoài núi, nàng vội vàng mở ra, một quyển sách cũ ố vàng nằm ngay ngắn trong đó, nữ tử áo trắng thở dài, có chút thất vọng, nhưng vẫn là cực kì cao hứng ngoắc tay kêu thị nữ: "Mang cái rương lại đây."

Tâm Vũ nghe lời, đi vào phòng trong ôm ra một cái rương gỗ trúc đặt trước mặt nữ tử.

Nữ nhân mở rương trúc ra, ngồi xổm dưới đất, vuốt ve sách cổ một hồi lâu như bảo bối rồi mới đặt vào trong rương, cười nói: "Người quả nhiên là không có quên."

"Tiểu thư, Điện hạ nhớ thương người, ba tháng một lần đều tặng lễ vật qua đây, đã qua bao nhiêu năm rồi, chưa từng gián đoạn." Tâm Vũ cười nói, ánh mắt hiện lên một tia hâm mộ.

Thái tử Đại Tĩnh chung tình có một không hai trong thiên hạ, y cao quý như vậy, ai có thể không ngưỡng mộ?

Nữ nhân áo trắng tuy chưa nói gì, nhưng sự suy sụp giữa đuôi lông mày ban nãy cũng đã tiêu tán đi hết.

Trong rương mấy chục cái hộp màu lục sẫm được xếp ngăn nắp gọn gàng, bất kể người tặng quà hay là người nhận quà, có thể nhận ra đều cực kì dụng tâm.

Niềm vui sướng ở khoé mắt nữ nhân áo trắng còn chưa kịp chạm đáy, vừa ngẩng đầu lên, nàng lơ đãng nhìn căn phòng xa hoa, ánh mắt lại ảm đạm xuống.

Từ mười năm trước nàng bị đưa vào giam ở Thái Sơn, tuy đế vương không ngừng ban thưởng, xa hoa hơn so với công chúa, nhưng như thế thì đã sao chứ?

Nàng vĩnh viễn không thể ra khỏi đình viện này, không gặp được người nàng thương nhớ trong lòng, thanh xuân tươi đẹp đều bị chôn vùi trong nỗi khổ giam cầm cô đơn, liệu có ai hiểu được?

Thiên hạ biết rõ, vào mười năm trước, chùa Vĩnh Ninh trên Thái Sơn có một người bị giam cầm, người đó chính là nhi nữ mồ côi của Đế gia – Đế Tử Nguyên

Nhìn thấy nữ nhân áo trắng nhíu mày, Tâm Vũ thở dài trong lòng, khuyên bảo: "Tiểu thư, người yên tâm, Điện hạ nhất định sẽ không để tiểu thư khổ công chờ đợi trong núi, chờ Bệ hạ thông suốt, nhất định sẽ cho người về kinh thành."

"Mong là vậy đi."

Nữ nhân áo trắng lắc đầu cười khổ, ôm rương gỗ đi vào trong phòng. Nữ nhi nhà tội phạm phản nghịch, mặc dù lúc trước có cao quý như thế nào, thời điểm mười năm trước bị đưa vào Thái Sơn, sớm đã không còn ôm hy vọng gì rồi.

Nhưng... bước chân chậm rãi đứng lại, nữ nhân cúi đầu, nhìn chằm chằm chiếc hộp trong tay, ánh mắt ảm đạm dần hoá thành kiên định.

Nếu có một ngày có thể thành thê tử của người, dù mất hết tất cả cũng không nuối tiếc.

Hội săn thú mùa thu là lệ thường của hoàng thất Đại Tĩnh, mỗi năm đều cử hành ở núi Phù Lăng, phía Tây ngoại ô, lúc đó con cháu hoàng thất và các thế gia đều sẽ có mặt, quý nữ của các thế gia đều đi cùng. Bắt đầu từ mười năm trước, Gia Ninh Đế đã giao tất cả quyền tổ chức cho Thái tử, không hề đích thân ra mặt, năm nay tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Khi Nhậm An Lạc còn đang bị nhốt trong nhà nhàm chán đến mức thiếu chút nữa làm bạn thân cùng chim chóc, Uyển Thư ở đế đô cuối cùng cũng mang tin tốt về.

Thế là vào ngày hội săn bắn, mới sáng sớm, Uyển Thư đã nhìn thấy sơn đại vương nhà mình vội vàng thay y phục cưỡi ngựa, hét to muốn đi núi Phù Lăng.

Nàng sống chết túm chặt đôi chân mang giày bó Lưu Vân hoa văn màu đen, khóc gào nói: "Tiểu thư, đây là đích thân Thái Tử điện hạ cử hành hội săn thú mùa thu, chúng ta không có được mời ah! Mấy hôm trước người lại đắc tội Tả tướng, lão sẽ làm khó dễ chúng ta đó! Người không biết quan văn quan võ trong kinh thành nói người như thế nào đâu... Võ tướng nói người xương cốt mềm yếu, tướng quân không làm lại đến Đại Lý Tự làm một Thiếu khanh. Quan văn nói người nữ tử quê mùa mà cũng dám quản hình ngục đế đô... Bọn họ đều mong chờ xem chuyện cười của người ah... Ngọn đèn nhỏ đi trong gió khó khăn lắm mới giữ được mệnh nhỏ, người đừng vài lần lăn lộn làm cho nó bay mất nha!"

Nhậm An Lạc cúi đầu, nhìn Uyển Thư không có tiền đồ đang chảy đầy nước mắt nước mũi, rồi quay qua nhìn nam tử mặt đen trước xe ngựa.

Trường Thanh sắc mặt không đổi đi tới, một tay nắm lấy gáy Uyển Thư xách lên như xách gà con, giơ đến trước mặt Nhậm An Lạc.

Uyển Thư nín khóc, ngơ ngác nhìn nàng.

Uyển Cầm thừa dịp có khe hở chui vào trong xe ngựa, cầm lên quyển sách dạy đánh cờ, thoải mái ngồi cắn hạt dưa xem kịch.

Nhậm An Lạc liếc nhìn Uyển Thư vẫn còn đang túm chặt đôi giày, Uyển Thư run tay vội buông ra, chân chó giúp nàng phủi sạch tro bụi trên giày.

Nhậm An Lạc đáy mắt lộ ra thần sắc 'trẻ nhỏ dễ dạy', ánh mắt vừa chuyển, vô cùng đau khổ nhìn Uyển Thư: "Ngu ngốc, để cho ngươi ở kinh thành mò mẫm nửa tháng, thế mà một chút tiến bộ cũng không có, hội săn bắn người nhà của quan tứ phẩm trở lên được phép tham gia, vốn dĩ không cần thiệp mời. Từ mười năm trước sau khi Hoàng đế giao cho Thái Tử tổ chức, các lão thần rất ít khi đi, đa phần đều là con cháu trẻ tuổi của các nhà. Đến nổi kinh thành đều đồn rằng... "

Nàng hừ nhẹ một tiếng: "Bản tướng quân ngày thường ở trong phủ cho dù có lớn tiếng ho một cái, bọn họ cũng không biết cái rắm gì về ta. Chỉ có ta tự mình ra mặt, bọn họ mới có thể biết bổn tướng quân tài hoa cái thế, người thường không thể đuổi kịp, lời đồn đãi đương nhiên không công mà phá."

Nhậm An Lạc nói xong, trực tiếp nhấc chân đá Uyển Thư đang trợn mắt há mồm ra đằng trước xe ngựa, phân phó nàng đánh xe hướng về núi Phù Lăng mà đi.

Trong xe ngựa, Uyển Cầm đặt quyển sách dạy chơi cờ xuống, nói với Nhậm An Lạc đang vắt chân nằm nghiêng: "Tiểu thư, kinh thành đồn đãi ồn ào như thế, e là có người quạt gió thêm củi."

"Chắc là Tả tướng không nuốt xuống ngụm tức này thôi, lão già đó lòng dạ hẹp hòi, Uyển Cầm, chúng ta là người trẻ tuổi, rộng lượng một chút, đừng để mất đi phong độ, làm người khác chê cười."

Nhậm An Lạc ngáp một cái vẫy tay với Uyển Cầm, dáng vẻ không để ý.

Uyển Cầm nhịn cười, hồi lâu sau mới nhỏ giọng đáp "Vâng".

Dưới chân núi Phù Lăng, vạn trượng bình nguyên là nơi hoàng gia tổ chức Hội săn bắn. Từ giữa sườn núi nhìn xuống, có thể thấy rèm trướng hoa lệ dựng đầy trên thảm cỏ, bên trái là nơi nam tử đàm luận thơ từ, bên phải là chỗ cho các quý nữ tán ngẫu, lều trướng màu vàng ở giữa, rất rõ ràng là nơi nghỉ ngơi của Thái tử Hàn Diệp.

Trời trong gió mát, thực là một ngày tốt để săn thú. Công chúa Thiều Hoa từ mấy ngày trước nổi lên hưng phấn muốn tổ chức hỉ yến, sợ thiếu nữ của các nhà ít tham gia, nàng sớm đã lộ ra chút gió. Nên ngày hôm nay, quý nữ của các phủ đều ăn mặc lộng lẫy mà tham dự, sợ làm mất thể diện của vị công chúa đang đắc sủng này.

Lúc này, các quý nữ đã sớm tề tụ trong màn gấm của Chiêu Hoa công chúa tán ngẫu, lều lớn chỉ dùng một tấm màn lụa sa trắng như tuyết che khuất tại cửa ra vào, thiếu nữ cười khẽ trong nắng mai rực rỡ, đúng là khung cảnh quá thơ mộng trong mắt các sĩ tử đối diện.

"Đỗ tỷ tỷ, tỷ đến muộn rồi, nếu sớm hơn nửa canh giờ là có thể thấy được Thái tử điện hạ." Tiểu thư Hình bộ thượng thư Tề Nguyệt Sanh nhìn sang Đỗ Đình Phương đang ngồi ngay ngắn kế bên Chiêu Hoa công chúa, gương mặt tròn hơi trẻ con cố ý nhăn lại, đuôi mắt cong thành một đường, lộ ra nụ cười trêu chọc tiếc nuối.

Trong số các quý nữ ở đây, nàng nhỏ tuổi nhất, tính tình ngây thơ, thường ngày là một người hay đùa giỡn, lời này vừa dứt, mọi người theo ánh mắt của nàng nhìn qua, ai cũng che miệng mỉm cười.

Thiếu nữ mặc váy dài trăm nếp gấp màu vàng nhạt bị nhìn chằm chằm, khuôn mặt đoan trang, cử chỉ văn nhã, nghe thấy tiếng cười của các quý nữ, mặt đỏ bừng lên.

Trong kinh thành rất nhiều quý nữ ngưỡng mộ Thái tử điện hạ, nhưng ít có ai kiên trì như Đỗ Đình Phương, nàng từ nhỏ đã nổi tiếng tài hoa, sau cập kê mười lăm tuổi người đến cửa cầu hôn vô số, nhưng lại nhất kiến chung tình với Thái Tử điện hạ từ lần săn thú ba năm trước. Gia thế Đỗ gia không nhỏ, Đỗ đại nhân lại rất thương con, nghĩ là nữ nhi nhà mình vẫn có khả năng được chọn làm Lương Đệ của Đông Cung, nên đã từ chối lời cầu hôn của các thế gia, chờ hoàng thất tuyển tú ba năm một lần.

"Nha đầu nhà ngươi, đừng có cười Đình Phương, qua nữa năm đến đợt tuyển tú của hoàng gia, không bằng bản cung chọn cho ngươi một vị hôn phu tốt, không thôi tiêu chuẩn của ngươi cao quá lại làm Tề lão đại nhân sầu lo bạc đầu."

Công chúa Thiều Hoa thấy Đỗ Đình Phương đỏ mặt, liền nói đùa chuyển chủ đề.

Tề Nguyệt Sinh vội vàng xua tay, lẩm bẩm nói: "Công chúa điện hạ, muội còn lâu mới chịu, cứ để phụ thân sầu bạc đầu đi."

Các quý nữ thấy Tề Nguyệt Sinh bị trêu ghẹo, mím môi cười khẽ, tiếng cười giống như âm thanh chuông bạc truyền ra ngoài màn gấm, chọc cho con cháu thế gia đối diện thỉnh thoảng nhìn sang.

"Cũng không biết nữ tử Nhậm An Lạc kia đến tột cùng là người như thế nào, dám trên triều đình xuất khẩu cuồng ngôn, Công chúa điện hạ, nghe nói mấy ngày trước đây Nhậm An Lạc vào cung, người có gặp qua không?"

Tiểu thư An Viễn Hầu thuận theo ý của công chúa, nhẹ nhàng dời tiêu điểm sang người bị đồn thổi nhiều nhất hiện giờ.

Nửa tháng nay, khắp nơi đều là tin đồn về nữ thổ phỉ Tấn Nam, Bệ hạ vẫn chưa ban thánh chỉ cho nàng vào Đại Lý Tự, Nhậm An Lạc vẫn còn cõng trên lưng danh hào quan võ tam phẩm, bọn họ không tiện gửi lời mời nàng tham gia, chỉ có thể hỏi thăm công chúa Thiều Hoa.

Lời này vừa nói ra, hơn phân nửa quý nữ đều ngưỡng cổ nhìn công chúa, Thiều Hoa thấy các quý nữ tò mò mong chờ, cười nói: "Còn có thể như thế nào, cũng chỉ là một nữ nhân thôi, không lẽ lên chiến trường sẽ biến thành đại trượng phu?"

Đây chẳng phải là cảm thấy Nhậm An Lạc tính tình thô lỗ, không đáng để bàn luận hay sao?

Quý nữ trong màn trướng thông minh như thế, một câu chế nhạo là biết Nhậm An Lạc không lọt được vào mắt vị công chúa đang đắc sủng này, nên mọi người đều không ai nhắc đến nàng ta.

Trong lều trướng các thiếu nữ cười nói vui vẻ, một con ngựa từ nơi xa chạy tới, khí thế sắc bén dậy lên bụi đất đầy trời, tiếng hí của tuấn mã khiến cho người trong lều lớn hai bên chú ý, mọi người đều giương mắt nhìn người mới đến.

Một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi lập tức bước xuống, mặt mày tuấn dật, trên người mặc trang phục cưỡi ngựa màu trắng nhạt đi tới, phỏng chừng diện mạo đoan trang thanh tú, chọc cho rất nhiều thiếu nữ nhỏ tuổi đang nhìn đều cười thẹn, mặt ngượng ngùng.

Theo sau hắn có đến mười mấy con tuấn mã, các thanh niên trên ngựa đều ủ rũ cụp đuôi.

"Công tử Ôn Sóc đến rồi, hôm nay hạng nhất chắc lại là hắn rồi"

Tề Nguyệt Sinh ngưỡng cổ nhìn ra ngoài, nhỏ giọng trong trẻo lưu loát.

"Đương nhiên, kể từ ba năm trước, con cháu thế gia đã không có ai có thể vượt qua tài cưỡi ngựa của công tử Ôn Sóc rồi."

Tiếng tán thưởng vang vọng nối tiếp nhau không ngớt.

"Ôn Sóc thực ra không tệ, hoàng huynh rất hiếm khi coi trọng người khác, nhưng lại rất thương hắn."

Công chúa Thiều Hoa liếc nhìn thiếu niên đang muốn xuống ngựa giữa lều lớn, hơi có chút cảm khái lên tiếng.

Mọi người vừa nghe xong rất tán thành với lời nói của nàng, công tử Ôn Sóc ở kinh thành Đại Tĩnh là một truyền kỳ không thể vượt qua.

Cái khác không nói, chỉ riêng việc hắn được Thái Tử đích thân dạy dỗ, là thuộc thần duy nhất của Đại Tĩnh lớn lên ở Đông Cung là đã hơn người khác rồi.

Tám năm trước Thái Tử xuất cung du ngoạn, gặp phải thích khách Bắc Tần truy sát không rõ tung tích. Gia Ninh Đế nghe tin tức giận, phong tỏa hạ lệnh lục soát toàn kinh thành. Ba ngày sau, cấm vệ quân phát hiện Thái Tử bị trọng thương đang được một đứa bé mồ côi chăm sóc trong ổ ăn mày, không dám tự mình xử lý, họ liền đem cả đứa nhỏ này về cùng, chờ Gia Ninh Đế xử trí.

Sau khi Thái Tử tỉnh dậy nghe nói việc này, đã thỉnh chỉ đem đứa bé mang về Đông Cung nuôi dưỡng, Gia Ninh Đế đáp ứng, kể từ đó, đứa bé sống tại Đông cung. Thái tử nhớ ân cứu mạng, mời Hữu tướng đến dạy vỡ lòng, cũng ban cho cái tên Ôn Sóc.

Truyền rằng ý ngụ 'Ôn nhân quán nhã, sóc lãng tinh thần'.*

Thái tử coi trọng như thế nào, có thể thấy rõ.

Ba năm trước, Ôn Sóc theo Thái tử tham gia hội săn thú, kinh diễm tài tình làm sĩ tử kinh thành than ngắn thở dài, kỹ thuật cưỡi ngựa cực giỏi càng đánh gãy sự nổi bật của đám thanh niên lãnh tướng, thiếu niên mười hai tuổi tung hoành xuất thế, trong nửa tháng trời ngắn ngủi trở thành nhân tài kiệt xuất mới nổi của đế đô, các thế gia quý nữ liền tranh nhau kết giao không ngớt.

Đến nổi gia thế hắn không danh không tiếng... lúc này có ai sẽ chú ý đến đâu? Ân nhân cứu mạng của Thái Tử Đại Tĩnh, cánh tay đắc lực tương lai của Thiên tử, người có đầu óc một chút đều có thể nhìn ra được, chỉ cần địa vị của Đông Cung được củng cố, tiền đồ tương lai của Ôn Sóc nhất định cách xa so với bất kỳ con cháu thế gia nào của Đại Tĩnh.

Chỉ là nghe nói... Thái Tử cực kì coi trọng công tử Ôn Sóc, từng có lời đồn rằng Điện hạ sẽ đích thân chọn chính thê cho hắn, hiện công tử Ôn Sóc còn nhỏ tuổi, nên không ai dám đả động đến vấn đề này.

Trong tầm nhìn, mắt thấy Ôn Sóc đã xuống ngựa đi vào đài cao của lều lớn, tức khắc, một đám thiếu nữ trên mặt đều lộ ra thần sắc thất vọng, trong đó Tề Nguyệt Sinh là thất vọng nhất.

"Nhìn bộ dáng của các ngươi kìa, một lát nữa lúc thanh toán con mồi, hoàng huynh cùng Ôn Sóc sẽ đích thân ra tới, ta sai người kéo rèm trướng ra, cho các người nhìn đủ".

Công chúa Thiều Hoa nhìn thấy biểu cảm của mọi người, mỉm cười hứa sẽ bảo đảm.

Nữ tử Vân Hạ trước giờ có địa vị cao, dân chúng không quá câu nệ tiểu tiết, lại nói đối diện đều là quý tử thế gia, đem màn lụa kéo ra cũng không tổn hại gì đến phong nhã.

Các thiếu nữ nghe vậy tuy thẹn thùng nhưng đáy mắt lại mang ý nghĩ mong chờ, chỉ chốc lát tiếng cười nói lại vang lên trong màn gấm.

Chỉ là không ai nhìn thấy, ngoài trăm thước, có một chiếc xe ngựa đang chở vị khách không mời mà tới, rì rì chậm chạp ngang nhiên hướng về nơi này.

Chư vị, lấy tư cách là 'sơn đại vương biên cương' mới vào kinh thành, lần đầu ra mắt, mời mọi người tự cầu phúc đi!

———

Chú thích:

*Ôn nhân quán nhã, sóc lãng tinh thần: ôn nhu tao nhã, thanh cao sáng trong như trăng sao.

* Lương Đệ: danh xưng của thê thiếp Thái Tử, vị trí dưới Thái Tử Phi.

Lời Gấu Gầy: chào mừng Gấu Bông vào team. Chúng mình nên đặt tên team là gì đây các bạn? ^^

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh