Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 98​.

❊ ❊ ❊

Năm tháng trôi qua, trằn trọc tuổi tác.

Năm nàng gặp được Hàn Tử An là mười tám tuổi, chính là tuổi ý khí phong phát, huy xích phương tù. Hàn Tử An ba mươi tuổi, đã là bá chủ hùng cứ một phương bắc địa.

Giống như bướng bỉnh bất thuần, kiêu ngạo vô phương. Nếu mai kia gặp nhau trên chiến trường, nhất định vương không gặp vương.

May mà mười năm sau, phía bắc Tấn Nam không có chiến sự, bọn họ cũng đã thành tâm đầu ý hợp.

Mười năm, bọn họ một người hùng cứ Tấn Nam, một người chinh phạt phương bắc, cơ hội gặp mặt cực ít, tất cả thư tín đều liên quan tới tâm đắc chiến trường, viễn cảnh thiên hạ, vận mệnh bá tánh.

Nàng cùng Hàn Tử An, tinh tinh tương tích*, chỉ hận gặp nhau quá muộn, nhưng cũng chỉ là như vậy, càng dừng bước như vậy.

(*) tinh tinh tương tích: Nghĩa là những người có cùng tính cách, sở thích và hoàn cảnh yêu thương, thông cảm và hỗ trợ lẫn nhau.

Có lúc Đế Thịnh Thiên sẽ cảm thấy cả đời này của nàng cùng Hàn Tử An rất thú vị. Tính cách cùng nguyên tắc của hai người đều cực kỳ tương tự, nàng sẽ không thuộc về phe cánh của ai, mà hắn đã có đích tử. Đời này hai người nhiều lắm là kết giao bằng hữu, sinh tử tương giao, có thể quên lãng giang hồ, nhưng duy nhất không thể nắm tay nhau, bạc đầu giai lão.

Đã từng có một chí hữu hỏi nàng, có phải tiếc nuối gặp nhau quá muộn, đời này không duyên. Nhưng nàng lại cảm thấy, nàng cùng Hàn Tử An sao lại không có duyên, mười năm sinh tử tương giao, bốn năm cùng nhau cai trị núi sông, đã là đủ.

Nàng cùng Hàn Tử An, đời này không nói đến bên nhau một đời, cũng không phải phu thê, thậm chí không nói tới nửa câu tình yêu, nhưng người hiểu Đế Thịnh Thiên chỉ có Hàn Tử An, người hiểu Hàn Tử An chỉ có Đế Thịnh Thiên.

Đây là tình cảm gì, Đế Thịnh Thiên không nói được, nhưng nếu gặp được đời này, có được tri kỷ thế này, cũng đủ rồi.

Bóng người trên thềm đá càng lúc càng gần, Đế Thịnh Thiên bừng tỉnh định thần, nhàn nhạt nhìn một cái, ngáp một cái đi về phía rừng mai.

Bỏ đi, người đã chết, trong ngày thường bi thương xuân thu như vậy làm gì, quái đản!

Tới gần buổi trưa, đám người này mới coi như là lên được đỉnh núi. Tôn ma ma mệt mỏi thở hồng hộc, cắn răng nhìn từng bậc từng bậc đi lên cạnh Thái hậu, vẫn luôn lo lắng sợ hãi đưa một tay ra, cho đến bước lên bậc cuối cùng, mới coi như là thở phào nhẹ nhõm.

Tin tức về sở thích, làm việc cùng nghỉ ngơi của người ở nơi này đã nghe ngóng được rõ ràng lúc sáng sớm, Thái hậu để thị vệ canh giữ ở trước chùa, chỉ dẫn Tôn ma ma vào rừng mai.

Đi hết nửa nén hương, hai người mới nhìn thấy người kia trên nền tuyết mùa đông trong rừng mai.

Thái hậu đã qua mười bảy năm không gặp Đế Thịnh Thiên, nhưng đột ngột nhìn một cái như vậy, lại dừng ở tại chỗ, một bước cũng không bước được.

Đế Thịnh Thiên một thân áo xanh mong mỏng, ngáp một cái ngồi dựa vào một cành cây trong nền tuyết.

Hoa mai đỏ rực chiếu rọi khuôn mặt đỏ thắm, so với năm đó còn thêm mấy phần tùy ý không câu nệ.

Tôn ma ma ngược lại hít một hơi khí lạnh, che miệng trợn to mắt không dám nói chuyện.

Đế Thịnh Thiên là yêu quái sao, hơn mười năm qua đi, ngoại trừ tóc đen hóa tóc trắng, bộ dạng kia lại vẫn giống như ban đầu!

Nàng liếc mắt nhìn Thái hậu một cái, trong lòng thầm chua xót, biết lúc này Thái hậu lúng túng bất kham.

Thái hậu hủy mọi thứ của Đế gia chính là vì Đế Thịnh Thiên, nào biết cao hứng mười năm, tự mình vui mừng mười năm, quay đầu lại, một ngày oan khuất Đế gia được rửa sạch, danh tiếng vương triều Hàn thị không còn nữa, ngay cả dung mạo nữ nhân để ý nhất..

Thái hậu kinh ngạc nhìn Đế Thịnh Thiên, đáy mắt khó chịu giận dữ tựa như muốn mãnh liệt dâng trào.

Vì sao, đời này lúc gặp lại lại là quang cảnh như vậy. Nàng một mặt già nua, xuống sắc vô cùng, khắp mình mục nát, Đế Thịnh Thiên lại giống như được ngày may mắn, vẫn là một bộ bướng bỉnh khoe khoang kia, bộ dáng quân lâm thiên hạ, ông trời thật bất công! Sao nàng có thể không phẫn, sao có thể an lòng!

Cho dù như nào, nàng trước sau đều là Thái hậu Đại Tĩnh, chính thất của Hàn Tử An. Thái hậu thu lại cảm xúc đáy mắt, mang theo uy nghi của Thái hậu, đi về phía người dưới cây mai.

Một bước lại một bước, đột nhiên, một nắm tuyết đập ở bên mép chân nàng, bông tuyết vỡ ra bắn lên mắt cá chân, cảm giác lạnh như băng.

Tôn ma ma nóng lòng hộ chủ, giơ tay lên muốn trách móc như thường ngày, trong nháy mắt lại chạm được mắt Đế Thịnh Thiên đến đông lạnh tay chân, ngượng ngùng thả tay xuống không dám lên tiếng.

"Lòng dạ ta hẹp hòi lại có oán tất báo, trên tay ngươi nhuộm máu tộc nhân Đế gia ta quá nhiều. Nếu đi thêm về phía trước một bước, ta sợ sẽ không cẩn thận chém ngươi, đứng xa chút đi, Tuệ Đức thái hậu." Nắm tuyết trên tay Đế Thịnh Thiên như muốn ném đi, thanh âm không nhẹ không nặng truyền tới.

Sắc mặt Thái hậu xanh trắng lần lượt thay nhau, dừng tại chỗ, thân thể run rẩy.

Đế Thịnh Thiên vẫn là như vậy, rõ ràng nàng mới là nữ tử tôn quý nhất trên đời, nhưng Đế Thịnh Thiên nói một câu, một ánh mắt, liền có thể khiến tất cả sự kiêu ngạo của nàng trong khoảnh khắc tan rã.

Giống như năm đó nàng lấy thân phận nguyên hậu khai quốc đến gặp Đế Thịnh Thiên, người kia cũng là cực kì tuỳ ý nằm trên lan can gỗ ở ao nước thạch đình trong hoa viên Đế phủ, xua tay, chỉ gọi nàng một tiếng "Hoàng hậu".

Không đứng dậy, không hành lễ, thiên hạ đều biết Đế Thịnh Thiên có thể gặp đế vương mà không quỳ, có sự vinh sủng của trượng phu nàng, Đế Thịnh Thiên nàng có thể như thế nào? Nhưng rõ ràng là nữ tử Hàn Tử An ái mộ, sao có thể nhìn thấy đích thê là nàng mà còn thản nhiên như vậy, thật là buồn cười!

Thái hậu không cam lòng, nhưng trong đầu lại hiểu, điều nàng không cam lòng thật sự chính là ở chỗ này, ngoại trừ danh tiếng đích thê của Hàn Tử An, nàng kỳ thực cái gì cũng không có, cho nên nàng không thể mất đi hậu vị, con trai nàng cũng không thể mất đi hoàng vị.

Vòng vo một hồi, đến bây giờ, sao vẫn còn là quang cảnh như vậy?

Thái hậu ngẩng đầu, nhìn lại Đế Thịnh Thiên: "Là ngươi đưa Đế Tử Nguyên về? Là ngươi để nàng tới hủy hoại ta, hủy hoại hoàng gia ta, có phải không?"

Thanh âm nàng thâm trầm sương mù, lộ ra một cỗ âm lãnh. Đế Thịnh Thiên ngẩng đầu, nhìn nàng, đột nhiên mở miệng: "Tôn Du Quân, sao ngươi lại biến thành một bộ dáng như vậy?"

Thanh âm Thái hậu quát hỏi hơi ngừng, bị những lời này chặn lại không biết làm sao, khuôn mặt khó chịu.

"Ngươi ở trong hoàng cung ung dung nuôi dưỡng thân thể mười năm, không giống như ta trời sinh đất dưỡng, bộ dáng hẳn phải tốt lên không ít mới đúng, chậc chậc.." Đế Thịnh Thiên lắc lắc đầu: "Sao lại thảm không nỡ nhìn như vậy?"

Sắc mặt Thái hậu đỏ bừng, toàn thân run rẩy, chỉ tay về phía Đế Thịnh Thiên: "Ngươi.."

"Ta biết ngươi lên núi muốn làm gì, muốn ta nể ân tình với Hàn Tử An mà bỏ qua cho hoàng gia, giơ cao đánh khẽ chuyện Đế gia. Hồn phách của Hàn Tử An cũng không biết vãng sinh bao nhiêu năm, áo lót bên trong của hắn cũng vậy, thể diện cũng thế, ta đều lười muốn xem, hơn nữa người trong thiên hạ đều nghĩ ta đã chết, ta cũng không thích chơi kiểu xác chết vùng dậy. Tử Nguyên lại có chủ kiến từ nhỏ, chuyện nàng muốn làm ta không cản nổi, cũng không muốn cản. Ngươi làm những chuyện sai lầm này, lăng trì mười lần vẫn coi như là được hời, ta không giết ngươi, là lười làm bẩn tay ta."

"Biết tại sao ta lại ở đây chờ ngươi không?" Đế Thịnh Thiên nâng cằm về phía nàng, đứng dậy: "Ta chính là muốn để ngươi nhìn xem bộ dáng hiện giờ của ta, chế nhạo ngươi."

Đế Thịnh Thiên nói xong, vỗ vỗ tay, lười biếng nhìn Thái hậu một cái, xoay người đi sâu vào rừng mai.

"Ngươi rõ ràng đáp ứng ta, ngươi rõ ràng đáp ứng ta!" Thanh âm Thái hậu khàn khàn xám xịt vang lên trong rừng mai: "Ta cũng đã cúi mình khụy gối như thế đi cầu ngươi, Đế Thịnh Thiên, ngươi rõ ràng đáp ứng ta, vì sao lại đổi ý, vì sao?"

Năm đó nàng cải trang đến Tĩnh An Hầu phủ, cầu Đế Thịnh Thiên đừng cướp đi Thái tử vị của con trai nàng, nàng sẵn lòng lấy toàn bộ sản nghiệp Tôn gia để bù đắp Đế thị nhất tộc, cũng sẵn lòng để Đế Thịnh Thiên làm chủ Tây cung, nhường nhịn thành toàn.

Nào biết ánh mắt Đế Thịnh Thiên lạnh lùng nhìn nàng nửa buổi, mới nhổ ra một câu: "Hoàng hậu ngươi quả thật suy nghĩ nhiều."

Nàng căn bản không tin lời Đế Thịnh Thiên nói, cho rằng nàng một lòng từ chối, bất lực quỳ xuống trước mặt nàng khốn khổ cầu xin. Nàng vẫn luôn nhớ dáng vẻ Đế Thịnh Thiên ngày đó, chính là loại không che giấu kinh ngạc cùng hoang đường mười mấy năm nay như kim đâm đâm vào trong lòng.

Nhưng cuối cùng, nàng vẫn thắng, Đế Thịnh Thiên nói với nàng sẽ rời khỏi kinh thành trở về Tấn Nam, tuyệt không nhúng tay vào hoàng trữ vị, càng không để Tĩnh An Hầu cùng Trọng Viễn tương tranh.

Nhưng mà.. nàng bội ước, Đế Thịnh Thiên nàng thế nhưng lại bội ước. Ngay lúc nàng hoan thiên hỉ địa cảm tạ Phật tổ phù hộ nàng, ngày Đế Thịnh Thiên vốn nên rời đi, nàng lại cùng Hàn Tử An đến biệt viện hoàng thành, từ đó về sau, ngay cả khi Hàn Tử An phê duyệt tấu chương, tiếp kiến ngoại thần cũng là ở nơi đó, ở liền ba năm.

Hàn Tử An làm hoàng đế bốn năm, có ba năm là cùng Đế Thịnh Thiên ở biệt viện hoàng gia, đến cuối cùng, ngay cả đích tôn Hàn Diệp của nàng, cũng bị Đế Thịnh Thiên mang đến nơi kia.

Dựa vào cái gì mà nàng không thể hận, không thể oán? Người trong thiên hạ đều xưng tụng chiến công tiên đế cái thế, Đế gia gia chủ nhân nghĩa vô song, nhưng bọn họ lại đối đãi với nàng như nào, nàng là đích thê của Hàn Tử An, lại bị bỏ rơi trong cung ba năm, nhi tử của nàng khó phong Thái tử, ở trong triều chịu hết chuyện không đâu, mỗi ngày sống trong run rẩy.

Ngày Đế Vĩnh Ninh lên ngôi hoàng đế, chính là ngày giỗ của mẹ con bọn họ. Bọn họ sao có thể ngoan đắc hạ lòng*? Sao có thể làm đến mức này?

(*) ngoan đắc hạ lòng: Điềm đạm đến mức tàn nhẫn.

"Đế Thịnh Thiên, ngươi biết hơn mười năm ta sống như thế nào không? Ta không đến Kim Loan điện, bởi vì nơi đó là nơi ngươi cùng chàng thảo luận chính sự, ta không đến Thượng Thư phòng, nơi đó là nơi ngươi cùng chàng phê duyệt tấu chương, sau khi chàng chết, ta từ trước đến nay chưa từng bước vào Chiêu Nhân điện nửa bước, bởi vì đó là nơi ngươi cùng chàng qua đời."

"Đế Thịnh Thiên, toàn bộ hoàng thành, chỉ có mỗi Từ An điện của ta là chàng chưa từng đặt chân. Sao ngươi có thể ác với ta như vậy? Là ngươi hại chết hơn một trăm mạng người Đế gia cùng tám vạn người kia, ngươi cũng giống ta trên tay toàn là máu tươi, ngươi cũng giống ta!"

Thanh âm này quá mức lạnh lùng nghiêm nghị bất kham, trên đỉnh núi ngày đông, lại khiến đời người không rét mà run lạnh lẽo như băng.

Đế Thịnh Thiên dừng bước, chậm rãi quay đầu, ánh mắt trong veo rực rỡ như sao nhìn Thái hậu, lặng yên hồi lâu, đột nhiên mở miệng.

"Chính là bởi vì như vậy, ngươi hủy cơ nghiệp trăm năm Đế gia ta, tàn sát tám vạn con dân Đại Tĩnh? Tôn Du Quân, ngươi biết không? Không phải ngươi có lỗi với ta, là Hàn Tử An."

Lời nói nhàn nhạt ôn hòa, bởi vì quá mức nghiêm túc, cũng bởi vì người nói ra là Đế Thịnh Thiên, thật sự khiến người khác tín nhiệm bội phục, đáy mắt Thái hậu tràn đầy bi phẫn: "Ta có lỗi với chàng ở đâu, mười tám tuổi ta gả cho chàng, hiếu thảo với phụ mẫu chàng, sinh con dưỡng cái cho chàng, lo liệu gia nghiệp cho chàng, nhưng chàng thì sao, chàng đã làm gì cho ta?"

Đế Thịnh Thiên giương mắt, cực nhẹ cực nhạt, từng câu từng chữ nói: "Ngươi là chính thất của huynh ấy, huynh ấy kính trọng ngươi, cảm tạ ngươi, trong thời gian còn sống cuối cùng, dùng hết toàn lực giữ lại cho ngươi một thiên hạ rộng lớn, Đại Tĩnh cẩm tú quang minh, huynh ấy vì mẫu tử các người giữ lại tâm huyết một đời của huynh ấy."

"Sao có thể, ngươi đang nói nhảm, rõ ràng là ngươi bội tín phản ước, chàng bỏ rơi ta, hai người cùng nhau ở biệt viện hoàng gia, khiến ta bị người trong thiên hạ nhạo báng! Đến hôm nay lại nói lời dễ nghe!"

"Năm thứ hai Đại Tĩnh khai quốc, Hàn Tử An đã không sống được nữa."

Một câu nói, giống như long trời lở đất, Tôn ma ma hoảng sợ giật mình, che miệng. Thái hậu giật mình tại chỗ, lẩm bẩm mở miệng: "Ngươi nói gì, rốt cuộc là ngươi đang nói gì?"

Đế Thịnh Thiên nhìn nàng, sự hờ hững nơi đáy mắt từng khối nát thành hồi tưởng.

"Ngươi cầu ta đừng cướp hoàng trữ vị của Hàn Trọng Viễn, ta cảm thấy nữ nhân ngươi tuy hoang đường, nhưng cũng khó từ được tấm lòng người mẹ, liền tính trở về Tấn Nam, chờ qua mấy năm hoàng trữ được quyết định rồi lại hồi kinh thành ghé chơi. Ta đến từ biệt Hàn Tử An, nào biết phát hiện huynh ấy ngất xỉu trong Thượng thư phòng.." Đế Thịnh Thiên dừng một chút: "Ta bắt mạch cho huynh ấy, phát hiện những năm kia huynh ấy chinh chiến khắp nơi, thân thể bị thương, đã sớm không thể xoay chuyển được nữa, chỉ còn sống không qua được ba tháng, ngoại trừ thái y chẩn bệnh cho huynh ấy, không còn ai biết. Sau khi huynh ấy tỉnh lại dặn ta giữ bí mật, muốn giao phó Đại Tĩnh lại cho ta."

"Ta là người thích giảng nghĩa khí, liền đánh huynh ấy một hồi, bắt huynh ấy đến biệt viện, dùng chân khí đả thông kinh mạch cho huynh ấy, kéo dài tính mạnh cho huynh ấy."

Thái hậu mở to mắt, nghe thấy lời của Đế Thịnh Thiên, khắp người run rẩy, mắt đầy hoang đường, chậm rãi lắc đầu: "Không thể nào, không thể nào, ngươi nói dối."

"Đế Thịnh Thiên ta chưa từng gạt người, tại sao phải phá lệ vì Tôn Du Quân ngươi?" Đế Thịnh Thiên liếc mắt: "Đại Tĩnh vừa mới khai quốc, nếu quốc vương chết đột ngột, triều đình chắc chắn bất ổn, lòng người chưa định các lộ chư hầu tất tạo phản lần nữa, Bắc Tần, Đông Khiên thì nhìn chằm chằm, quân địch tứ phía Đại Tĩnh, thiên hạ này có một nửa tâm huyết của ta, mạng của Hàn Tử An không phải của một mình huynh ấy, huynh ấy sao có thể tuỳ tiện chết. Ta tự làm chủ, mỗi ngày dùng chân khí kéo dài tính mạnh cho huynh ấy, để huynh ấy sống thêm ba năm. Đưa Hàn Diệp đến biệt viện, là bởi vì thời gian của Hàn Tử An không nhiều, ta muốn để huynh ấy hưởng niềm vui phụ tôn."

"Bọn ta tốn ba năm để lựa chọn bách quan, diên thỉnh danh túc*, xây dựng quân đội, để Đại Tĩnh không thể phá, Hàn Tử An ở biệt viện hao hết tâm huyết, cho đến cuối cùng dù ta hao tổn chân khí nhiều hơn cũng không cứu được huynh ấy nữa, ta liền biết, thời gian của huynh ấy không còn nữa, cho nên ta đưa huynh ấy trở về Chiêu Nhân điện trong hoàng cung. Huynh ấy là đế vương Đại Tĩnh, huynh ấy chắc hẳn chết ở nơi đó."

(*) diên thỉnh danh túc: Ý nói mời người có tài, có tâm.

Đế Thịnh Thiên giương mắt, bình thản nói xong, giống như chỉ đang nói một câu chuyện cực kì đơn giản.

"Sao chàng từ trước đến nay lại không nói cho ta, sao từ trước đến nay đều không nói.. ta là thê tử của chàng, Trọng Viễn là nhi tử của chàng, chàng vì cái gì lại không nói!" Thái hậu lảo đảo mấy bước, khuôn mặt mê mang, giống như chịu sự đả kích cực lớn.

"Ngay cả các ngươi cũng không gạt được, sao có thể gạt được các lộ chư hầu cùng thích khách hai nước. Tôn Du Quân, khi ngươi chấp chưởng một nước giống như ngươi quản lý càn quấy trong gia trạch ư?" Đế Thịnh Thiên nhàn nhạt nhìn nàng, nhíu mày nói: "Hơn nữa đến cuối cùng, ta không lừa gạt tất cả mọi người. Chẳng phải ngươi đã đoán ra được chân tướng, đây mới là mục đích hôm nay ngươi tới gặp ta, không phải sao?"

Thái hậu chợt ngơ ngẩn, môi run rẩy, không nói ra được một câu nào.

"Tôn Du Quân, cuối cùng chính là một tay ngươi hủy hoại đồ vật cuối cùng Hàn Tử An để lại cho ngươi cùng tâm huyết một đời của huynh ấy."

Đế Thịnh Thiên xoay người, lưu lại một câu nói cuối cùng, bẻ một cành hoa mai trên cây, ngửi một hơi, đi sâu vào trong rừng mai.

Những lời này, giống như áp đảo một cọng cỏ cuối cùng của lạc đà, Thái hậu đứng không vững nữa, cuối cùng tê liệt ngã xuống đất, dính đầy băng tuyết.

Tôn ma ma vội vàng chạy tiến lên, muốn đỡ nàng lên. Nào biết Thái hậu vung tay nàng ra, nằm phục xuống nền tuyết, nước mắt lăn dài, đáy mắt đều là bi thương tuyệt vọng không nói nên lời.

"Tiên đế! Ban đầu người tại sao lại không nói gì, tại sao lại không nói a! Tiên đế a!"

Trên Phù Lăng sơn, tiếng Thái hậu nghẹn ngào bi thương truyền khắp núi nơi đâu cũng nghe được.

Đế Thịnh Thiên đi trong rừng mai, bước chân dừng lại, nhắm hai mắt lại.

"Thịnh Thiên, chúng ta vỗ tay ba cái, muội chấp thuận một điều kiện của ta đi."

Mười bảy năm trước, trên thềm đá Chiêu Nhân điện, Hàn Tử An dựa vào bậc thang dưới đài, cười nói.

"Huynh muốn nói gì, tranh thủ nói sớm chút, chết rồi không nói được đâu." Đế Thịnh Thiên không quen loại sinh ly tử biệt này, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, không muốn nhìn hắn.

"Tính cách của muội không có ai quản được rồi, ta đi quá xa, sợ có một ngày không kéo được nữa."

Tám phần là muốn nàng giúp chăm sóc cho cái gì mà thất đại cô, bát đại di*, trong lòng Đế Thịnh Thiên hừ hừ.

(*) thất đại cô, bát đại di: Ý nói người thân.

Nhưng nghe thấy hơi thở Hàn Tử An có chút nhạt, nàng hơi nắm chặt tay, rũ mắt nhìn hắn: "Huynh nói."

"Đại Tĩnh một ngày không yên ổn, bá tánh một ngày không hòa vui, Thịnh Thiên, không cho phép muội tới gặp ta. Hàn Tử An ta sống một đời, cuối cùng muốn nói, chỉ có câu này."

Hắn cố gắng mở to mắt, cười nhạt, ở một khắc cuối cùng trong sinh mệnh, duy nhất một lần không chút che giấu trong lòng muốn những gì, thích những gì, yêu những gì, ái mộ những ai.. nhìn Đế Thịnh Thiên, nói như vậy.

Đế Thịnh Thiên sống mấy chục năm, lúc đó mới biết, nàng chỉ là người, không phải thần.

Nàng không giữ được Hàn Tử An, cho dù là cả đời không gặp, nàng cũng hy vọng hắn bình an sống vui vẻ.

Nhưng hắn vẫn không sống được, cho dù nàng tan hết một thân chân khí cho hắn, cũng không sống được.

Thì ra, cơn đau xẻo thịt gỡ xương cũng không bằng lúc này.

Nhưng nàng cười tùy ý mà phóng khoáng, đón lấy tay Hàn Tử An, cùng hắn vỗ ba cái.

"Huynh yên tâm, thế giới phồn hoa, ta tất nhiên không buông bỏ sớm được rồi."

Sau đó, Đế Thịnh Thiên nhìn hắn khép lại mắt từng chút từng chút một, không mở ra nữa.

Người hiểu Đế Thịnh Thiên chỉ có Hàn Tử An, một câu lại thành ngôn truyền.

Hàn Tử An, ta gặp được huynh, đời này, là đã định.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh