Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 73: .

❊ ❊ ❊

Thanh âm rơi vào trong tai, Nhậm An Lạc chớp chớp mắt, thiếu chút nữa cười ra tiếng. Nàng lớn lên trong ổ cường đạo, hàng ngày lăn lộn giữa một đám hán tử thô bạo miệng toàn ô ngôn uế ngữ, có lời xấu hổ nào chưa từng nghe qua, nhưng Hàn Diệp có thể nói lời như vậy ngược lại làm nàng rất bất ngờ. Nhậm An Lạc suy nghĩ, dựa người lên tảng đá thẳng đứng bên cạnh, thanh âm lười biếng, chỉ vào dòng nước suối, bộ dáng xem nhẹ không nói lên lời.

"Điện hạ, thần không ghét bỏ người, thần sẽ ở đây nhìn người tắm rửa, chờ người tắm sạch sẽ rồi, thần sẽ dùng nước này để rửa mặt. Điện hạ là quân, có thể có được phần vinh dự này, là phúc phận của thần."

Lời này vừa khách sáo vừa mang theo sự cảm kích, nói đến mức đường đường chính chính, Hàn Diệp bị phản kích không còn mảnh giáp, y nhìn Nhậm An Lạc một cái: "Nhậm khanh, thật sao?"

Lão thần tử Nhậm An Lạc gật gật đầu, Hàn Diệp nhíu mày, bắt đầu cởi bỏ đai lưng bằng gấm.

Động tác của Hàn Diệp có thể dùng bốn chữ "ung dung thong thả" để hình dung, ngón tay y thon dài sáng bóng, khớp xương rõ ràng, chỉ một động tác như vậy, lại tỏa ra vài phần ưu nhã cao quý của dòng dõi thiên hoàng quý tộc.

Nhậm An Lạc làm vẻ không thèm để ý, cười tủm tỉm nhìn y.

Bên trong sơn cốc yên tĩnh, cứ vậy mà xuất hiện hình ảnh quỷ dị, một mỹ nam tử thoát y dưới suối, một nữ tử anh khí hào hùng nhìn chằm chằm. Hoàng hôn dần buông, hơi nóng của suối nước bay lên trong động, bầu không khí bỗng dưng trở nên mập mờ, nhất thời yên tĩnh có chút dọa người.

Đai lưng bằng gấm rơi trên mặt đất, Hàn Diệp cởi y phục, vừa lộ ra tấm lưng, một tiếng huýt sáo "ây dô" đột nhiên thổi tới, lập tức đánh bay bầu không khí vừa rồi, Hàn Diệp khoác áo lên cánh tay, xoay người, đối mặt cùng ánh mắt trong veo của Nhậm An Lạc hồi lâu, cuối cùng nhận thua: "Khanh.. Lui ra đi."

Hàn Diệp để trần nửa người, cố gắng bày ra dáng vẻ uy nghi nhất có thể, Nhậm An Lạc cong cong mi mắt, thở dài cười nói: "Ba ngàn giai nhân trong Đông cung của Điện hạ, xem ra thật đúng là vật trang trí." Nói xong liền vỗ vỗ tay, xoay người ra khỏi sơn động, để lại Hàn Diệp với sắc mặt cứng đờ lẻ loi đứng bên bờ suối.

Sau khi ra khỏi sơn động, bước chân nhanh nhẹn của Nhậm An Lạc dần chậm lại, nàng buông bàn tay đang nắm chặt trong tay ra, thở phào một cái, không tự chủ sờ sờ vành tai ẩn trong mái tóc, vừa chạm vào đã cảm thấy nóng như lửa đốt, đáy mắt lộ ra vài phần kinh ngạc, lắc lắc đầu hồi lâu, đến khi lấy lại tinh thần, vội vàng đi đến dòng suối bên ngoài gian nhà trúc.

Trong sơn cốc yên tĩnh, Nhậm An Lạc cởi mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt có chút tái nhợt, dùng nước lau sạch, nhìn mặt nạ trong tay, nhíu mày lại. Mặt nạ này là dùng thảo dược chế thành, dùng không được bao lâu nữa, nếu Uyển Thư còn không tìm đến sơn cốc này, sợ là khuôn mặt thật không thể giấu được nữa.

Nhậm An Lạc là một người lạc quan, suy nghĩ một hồi mà vẫn tìm không ra cách nào để giải quyết, liền dứt khoát mang mặt nạ lại, xoay người đi về phía nhà trúc, nàng có chút mệt mỏi, nhìn sắc trời tối dần bên ngài cửa sổ một cái, kéo chăn đắp lên người bắt đầu ngủ.

Lúc Hàn Diệp tắm rửa thoải mái toàn thân, mái tóc ướt sũng quay về nhà trúc, liền nhìn thấy dáng vẻ ngủ say khò khò của nàng.

Theo lý thuyết Nhậm An Lạc lớn lên ở ổ thổ phỉ, lại là thống soái chấp chưởng ba quân, lúc ngủ hẳn là cũng phải vô cùng cảnh giác, nhưng mấy ngày này ở trong sơn cốc, Hàn Diệp nhìn thấy nhiều nhất chính là tư thế nàng thản nhiên buông lỏng mà ngủ.

Có lẽ là do công lực mất hết nên mới như vậy, trong lòng y có chút bối rối, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh giường trúc, nửa ngồi xuống.

Đôi mắt của Nhậm An Lạc hẹp dài, Hàn Diệp nhớ lại tính tình tác oai tác quái thường ngày của nàng ở kinh thành, có chút vui vẻ, chống cằm ngắm nhìn, nhìn hồi lâu luôn cảm thấy có điều gì không đúng, ngẩn người nhìn chằm chằm khuôn mặt này hồi lâu, cuối cùng cảm thấy, dung mạo này, kết hợp với ánh mắt ngang ngược phách lối của Nhậm An Lạc thì có chút bình thường.

Ngày đó ở bên ngoài Hóa Duyên tự, ngay cả những chưởng môn đã lăn lộn hơn nửa đời trên giang hồ cũng không nhìn ra mặt nạ trên mặt Lỗ Văn Hạo, nhưng người trước mặt này lại dễ dàng nhận thấy điều không thích hợp, nếu không phải biết từ sáng sớm, chỉ còn một khả năng - nàng nhất định tinh thông thuật dịch dung.

Cảm giác khó chịu mơ hồ nảy sinh trong đáy lòng từ lần đầu tiên y gặp Nhậm An Lạc cuối cùng cũng có một lời giải thích.

Đầu ngón tay Hàn Diệp không tự chủ được khẽ động, có chút phiền não, đấu tranh hồi lâu, nhìn một vòng xung quanh, cảm thấy ở cái nơi vắng vẻ lạnh lẽo này, thật là một cơ hội tốt để làm chút chuyện lén lút, y cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, đầu ngón tay chậm rãi hướng đến khuôn mặt Nhậm An Lạc.

Một tấc lại một tấc, hô hấp dần trở nên khó khăn, nhịp tim dồn dập so với lúc lâm trận giết địch còn đập mạnh mẽ hơn, chỉ cần động tác nhanh hơn một chút, y liền có thể nhìn thấy người luôn tâm tâm niệm niệm mười năm qua khi trưởng thành có dáng vẻ như thế nào.

Nhưng.. lúc bàn tay y di chuyển đến gò má Nhậm An Lạc trong nháy mắt lại dừng lại, hàng lông mày đẹp của Hàn Diệp nhíu chặt.

Nếu y gỡ lớp mặt nạ kia xuống, trên đời này sẽ không còn Nhậm An Lạc, chỉ còn duy nhất một Đế Tử Nguyên.

Ánh mắt lạnh như băng của tiểu cô nương trước từ đường Đế gia mười năm trước đột nhiên hiện lên trước mắt, dần dần dung hợp với cặp mắt ấm áp linh động của Nhậm An Lạc, Hàn Diệp dùng một loại ý chí kiên cường ép buộc chính mình thu tay lại, nhìn chằm chằm người đang ngủ say hồi lâu, không nhẹ không nặng thở dài một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài.

Một lát sau, người đang ngủ say trên giường trúc mở mắt ra, cử động tay chân có chút cứng ngắc, ngẩng đầu nhìn thân ảnh đứng yên bên ngoài cửa sổ, đáy mắt không nhìn rõ cảm xúc, lại nhắm lại.

Trong sơn cốc yên tĩnh an ổn, nhưng bầu không khí bên trong đại doanh dưới chân Hóa Duyên sơn lại nặng nề lạ thường, Thái tử rơi xuống vách núi mất tích đã hơn hai mươi mấy ngày, Hoàng đế Gia Ninh ban hạ thánh chỉ nói Thái tử cải trang vi hành cũng đã sắp hết hạn, một đám người mặt mày ủ dột, cả ngày tìm người khắp núi, mắt lớn trừng mắt nhỏ, thở ngắn than dài.

Người rơi xuống vách núi không rõ sống chết là trữ quân Đại Tĩnh, nếu như thật sự không tìm được, e là tướng sĩ mãn doanh đều bị liên lụy.

An Ninh tìm một đêm, kéo thân thể mỏi mệt trở về doanh trại, vừa vặn gặp Uyển Thư cùng Quy Thiên đang tìm kiếm ở một khu vực khác, giơ tay lên chào hỏi, hai bên yên lặng đi vào trong lều lớn.

"Quy Thiên, ngươi kể lại tình cảnh ngày đó lần nữa xem." An Ninh nhíu mày, ngồi ở vị trí chính giữa, thần sắc tuy mệt mỏi lãnh ngưng nhưng khí chất oai hùng sắc bén.

Quy Thiên cùng Uyển Thư ngồi ở phía dưới, hắn nhìn Uyển Thư một cái, chậm rãi thuật lại tình cảnh lúc Hàn Diệp cùng Nhậm An Lạc rơi xuống vách núi một lần nữa. Đương nhiên, chuyện không nên nói, một chữ hắn cũng không nhiều lời.

An Ninh nghe xong, thở dài: "Mặc dù hoàng huynh chịu một chưởng một kiếm, nhưng còn An Lạc không bị thương nặng, tại sao nàng còn chưa trở về chứ?"

Bất kể Hàn Diệp còn sống hay đã chết, Nhậm An Lạc cũng nên sớm bình an trở về. Sợ rằng đáy lòng tất cả mọi người ở đây đều có chung suy nghĩ như vậy, chỉ là không ai dám nói ra trước mặt An Ninh, nhưng hiện tại nàng đã nói như thế, sợ là đã thật sự không còn hy vọng gì với Thái Tử. Nghĩ lại cũng đúng, bị trọng thương như vậy, đáy vực lại không có đại phu, làm sao có thể sống sót? Gần một tháng qua đi, ngay cả lòng tin của mọi người đối với Nhậm An Lạc cũng dần mất đi. Dù sao đấy vực nguy hiểm vạn phần, chướng khí mù mịt, bất kì chuyện ngoài ý muốn nào cũng có thể xảy ra.

"Công chúa, ngày mai người nghỉ ngơi đi, ta cùng Quy Thiên sẽ tiếp tục tìm kiếm, nói không chừng sẽ có tin tức." Trong lòng Uyển Thư cũng không dễ chịu, thấy An Ninh ngày đêm không nghỉ tìm người, kiến nghị nói.

"Không cần, ta sẽ đi cùng các ngươi." An Ninh xoa chân mày, khoát tay với Uyển Thư cùng Quy Thiên: "Các ngươi cũng mệt rồi, về lều nghỉ ngơi trước đi."

Đợi lúc hai người đứng dậy đi gần đến cửa lều lớn, thanh âm nhàn nhạt của An Ninh truyền tới: "Nếu sau ba ngày vẫn không tìm ra, ta sẽ bẩm báo phụ hoàng, vì hoàng huynh cùng An Lạc.. truyền tang báo vào kinh."

Bước chân hai người dừng lại một chút, cũng không mở miệng phản đối, chỉ cúi đầu đi ra.

Bên trong lều lớn không một tiếng động, An Ninh tháo bỏ khuôn mặt bất khuất, suy sụp tựa người vào lưng ghế, đôi tay mảnh khảnh yếu ớt che lại cặp mắt bi thương.

An Ninh đã từng cho rằng vượt qua cái đêm ở Phật đường trong Từ An điện mười năm trước là chuyện khó chịu đựng nhất cả đời này, không ngờ rằng sau khi nói xong câu nói kia lại càng thêm chật vật bất kham.

Nếu như Đế Tử Nguyên cứ như vậy lặng lẽ không tiếng động nào vì nàng mà bỏ mạng tại đây, vậy tội của nàng, phải tìm ai để cầu xin tha thứ?

Nếu như hoàng huynh tới lúc chết cũng không biết Nhậm An Lạc chính là Đế Tử Nguyên, vậy một đời này của y, cũng rất oan uổng.

An Ninh chưa từng cảm nhận được một cách chân thật như lúc này, mang theo oan khuất của Đế gia mà trưởng thành, trước giờ đều không chỉ có một mình nàng. Hoàng huynh cùng Nhậm An Lạc rơi xuống vách sinh tử chưa rõ, là những người có đủ tư cách tồn tại nhất trên thế gian này.

Bên ngoài lều, Uyển Thư cúi đầu xuống, vẻ mặt như đưa đám. Quy Thiên đi theo phía sau nàng, cẩn thận nhìn nàng vài lần, ho nhẹ một tiếng, thấy nàng quay đầu lại, mới nói: "Ngươi đừng gấp, tiểu thư nhà ngươi là cát nhân tự có thiên tướng, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

"Thái tử Điện hạ thì sao?"

Quy Thiên trả lời vô cùng tự nhiên: "Điện hạ cũng là cát nhân tự có thiên tướng, sẽ còn sống."

Uyển Thư tức giận liếc mắt, vung tay lên đẩy hắn ra: "Đi đi, có mỗi một câu, ta đã nghe một tháng rồi, ngươi vẫn không thể nói câu nào mới mẻ hơn!"

Uyển Thư vừa nói vừa tức giận đi vào lều, Quy Thiên có chút luống cuống hiếm thấy, hắn sờ bội kiếm một cái, xoay người đi về phía đỉnh núi.

Bỏ đi, vẫn nên tiếp tục đi tìm thì hơn, hai nữ tử bên trong đại doanh đều như pháo nổ, nếu như hai người kia thật sự không về được, sợ rằng hai nha đầu nói không chừng ngày nào đó sẽ đốt sạch chỗ này, kéo theo một núi ao cá.

Hàn Diệp cùng Nhậm An Lạc ở lại trong sơn cốc lười biếng uể oải thêm hai ngày, cả người Nhậm An Lạc thực sự không còn chút sức lực nào, liền kéo Hàn Diệp đi tản bộ như thường lệ. Thân thể Hàn Diệp hiện tại đã khỏe hẳn, đoạn đường hai người họ tản bộ cũng đã trải dài toàn bộ sơn cốc, chầm chậm đi dạo cũng có thể đi hết cả nửa canh giờ.

Một đường đi tới, cỏ cây xanh um tươi tốt, lá phong đang là màu đỏ, khi màn đêm buông xuống, cảnh tượng vô cùng đẹp đẽ.

Thấy bước chân Nhậm An Lạc có chút phân tán, Hàn Diệp nói: "Sau khi trở về ta sẽ đưa nhân sâm cùng linh chi đến phủ của ngươi, ăn nhiều chút."

Nhậm An Lạc lười biếng gật đầu, xua tay: "Đã biết, mỗi ngày người đều nói đến mấy lần." Nàng vừa nói vừa ngáp một cái, tuỳ ý nói: "Chúng ta đã bị kẹt ở đây một tháng rồi, cũng không biết bên ngoài đang có bộ dáng gì?"

"Thiên hạ thái bình." Thần sắc Hàn Diệp không nhanh không chậm: "Phụ hoàng giấu tin tức chúng ta gặp nạn trong một tháng cũng không phải chuyện khó. Nhưng mà phái Thanh Thành.. nếu như Thanh Thành lão tổ không còn trên nhân thế, phái Thanh Thành sẽ không thiếu tai họa."

Nhậm An Lạc nhướng mày, "Ồ?" Đây là lần đầu tiên kể từ khi bọn họ rơi xuống sơn cốc tới nay nói tới chuyện bên ngoài.

"Quy Thiên mất tích nửa năm, sợ là vận số chưa hết." Hàn Diệp đột nhiên nói một câu, nhưng không nói tiếp nữa.

Vừa vặn Nhậm An Lạc cũng muốn tránh đề tài này, trêu ghẹo nói: "Người mang bộ dáng ốm yếu bệnh tật này trở về, không sợ tân nương tử trong kinh lo lắng sao?"

Hàn Diệp cười cười, thanh âm có chút xa xăm: "Sau khi trở về lập tức thành hôn, trước tiên không cho nàng nhìn thấy là được."

Lời này vừa ra, đột nhiên trầm mặc xuống, không khí giữa hai người có chút lúng túng, hồi lâu sau mới nghe thấy tiếng cười của Nhậm An Lạc: "Cũng đúng, trở về sẽ lập tức cử hành đại hôn, Điện hạ chắc là phải.."

Lời còn chưa dứt, đột nhiên nghe thấy một tiếng 'ai da', nửa câu sau không còn nghe thấy nữa. Hàn Diệp vội vàng quay đầu, thấy Nhậm An Lạc đang nửa ngồi xổm trên mặt đất, mặt nhăn thành một đoàn, nhanh chóng quay đầu lại hỏi: "Làm sao vậy?"

Nhậm An Lạc giương mắt, khô khốc trả lời: "Không có việc gì, người đi trước đi, nơi này phong cảnh không tệ, ta thưởng thức chút dư vị rồi lại đi tiếp."

"Vừa rồi ngươi muốn nói cái gì?" Hàn Diệp không nghe lời nàng, lặng yên đứng đó, hỏi.

"Ta nói tân nương tử là một đại mỹ nhân, ngày thành hôn của Điện hạ sắp tới, chắc là cần giữ gìn tinh lực, long tinh khỏe mạnh mới được." Nhậm An Lạc không tim không phổi mở miệng, trong mắt sáng loáng, giống như hoàn toàn không để Hàn Diệp trong lòng.

Chỉ là Nhậm An Lạc không biết, đáy mắt nàng đã nhiễm chút sương mù, nhìn thoáng qua có chút đáng thương hiếm thấy.

Hàn Diệp nghĩ, không có nội lực, thanh âm 'rắc rắc' ở mắt cá chân truyền đến không nhỏ, chắc sẽ đau đến tận óc.

Hàn Diệp nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng thở dài, nửa quỳ xuống, hất tay nàng ra, nắm lấy mắt cá chân nàng vận khí xoa bóp, toàn bộ quá trình lưu loát không chút chần chừ. Nhậm An Lạc không còn võ công chỉ là một con hổ không răng, cũng không thể cứng rắn ngăn cản.

Lực đạo ở mắt cá chân không nặng không nhẹ, vừa vặn, nội lực ấm áp theo da thịt thấm vào, có cảm giác ấm áp.

Thanh niên cúi đầu, Nhậm An Lạc yên tĩnh quan sát hàng lông mày của y, không lên tiếng.

Môi có chút mỏng, đoán chừng là người vô tình, mày kiếm hiên ngang, chỉ có bề ngoài ngược lại vẫn anh tuấn, hai ngày trước nhìn thấy nửa trên, dáng người cũng đẹp hiếm thấy.. Nhậm An Lạc suy nghĩ viển vông, đột nhiên phát hiện bản thân quả thực có suy nghĩ quá phận, lúng túng ho khan một tiếng.

Hàn Diệp cũng thu tay lại, hỏi nàng: "Khá hơn chưa?"

Nhậm An Lạc cử động mắt cá chân, thoải mái không ít, thấy Hàn Diệp thân mang trọng thương còn chưa khỏi hẳn thấm ra một tầng mồ hôi lạnh mong mỏng, có chút chột dạ, vội gật đầu: "Đỡ rồi đỡ rồi." Nàng thở dài: "Xem ra hôm nay không thể đi dạo sơn cốc được rồi, thật đáng tiếc."

Lúc này, Hàn Diệp quay lưng lại, hạ thấp người trước mặt nàng: "An Lạc, lên đi."

Vẻ mặt Nhậm An Lạc kinh ngạc, nhất thời tay chân có chút luống cuống, còn chưa kịp xua tay, Hàn Diệp đã từ phía trước đưa ra một cánh tay, chuẩn xác nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng kéo về trước một chút, Nhậm An Lạc cứ vậy mà rơi xuống lưng y.

Trong nháy mắt thế giới trở nên yên tĩnh, tay của Nhậm An Lạc vừa vặn thả xuống trước ngực Hàn Diệp, nàng mơ hồ cảm nhận được nhịp tim đập, không nhanh không chậm, rất bình thản.

Hai người đều không nói chuyện, Hàn Diệp cõng nàng dọc theo dòng suối nhỏ từ từ đi.

Một hồi lâu sau, thanh âm rất thấp của Hàn Diệp truyền tới.

"An Lạc, nội lực của ngươi phải dưỡng bao lâu?"

"Chắc là nửa năm, ta đã bảo vệ một chút nguyên lực trong người, không đến mức mất hết tán công, sau khi hồi kinh nghỉ dưỡng nửa năm có thể sẽ khôi phục được một nửa."

"Chỉ một nửa?"

"Ừ."

"Sau khi trở về đừng nói cho người khác biết ngươi không còn võ công, bất kì ai cũng không được nói."

"Ừ, đã biết, người đã nói rất nhiều lần rồi." Thanh âm lười biếng không nhịn được vang lên.

Hàn Diệp nghe thấy, cười khẽ, cuối cùng mở miệng.

"An Lạc, chúng ta ở đây thêm mấy ngày đi."

Nhậm An Lạc khẽ nâng cằm đặt trên vai Hàn Diệp, đưa mắt nhìn gò má của thanh niên một chút, đáy mắt vô thức lộ ra vẻ ôn nhu mềm mại.

"Được." Câu trả lời hơi muộn, nhưng lại rất rõ ràng.

Biểu tình của Hàn Diệp đột nhiên có chút khác lạ, trên mặt tràn đầy vui sướng. Nhậm An Lạc vừa vặn nhìn thấy, đáy lòng lại hơi có chua xót, nàng ngáp một cái, tựa đầu xuống bờ vai y.

"Buồn ngủ?"

"Ừ." Thanh âm mơ mơ màng màng truyền tới.

"Vậy ngủ đi, khi nào đến nhà ta sẽ gọi ngươi."

Sau lưng không có tiếng đáp lại, nhưng Hàn Diệp lại cảm thấy toàn bộ sức nặng của người trên lưng đè ép xuống, chắc hẳn đã vào trạng thái ngủ say. Y cong cong khóe miệng, đi từng bước chậm rãi.

An Ninh, Uyển Thư cùng Quy Thiên một thân bùn đất từ cửa hang nhảy xuống, men theo dòng suối nhỏ đi một hồi lâu, lúc tìm được sơn cốc, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Ba người đột nhiên dừng lại, bỗng nhiên tất cả lo lắng căm phẫn cùng ngạc nhiên mừng rỡ xuất hiện trong chớp mắt này, đều bị cứng rắn nuốt vào trong bụng.

Dưới ánh trăng, khoé môi Thái tử mang theo ý cười, vẻ mặt cưng chiều cõng nữ tử trên lưng, từng bước từng bước đi theo dòng suối. Đáy mắt y lộ ra vẻ ôn hòa bình yên chưa từng thấy, thỏa mãn điềm đạm, dường như bị ngăn cách thành hai thế giới.

Rất nhiều năm sau, Quy Thiên vẫn còn nhớ rõ đêm này.

Hắn đã từng thành tâm cống hiến sức lực cho Thái tử bảy năm, trữ quân Đại Tĩnh lúc nào cũng uy nghiêm lạnh lùng.

Nhưng ở một nơi không ai biết tới, cõng nữ tử mà y yêu thương, tản bộ dưới trăng suốt một đêm.

Trong khoảnh khắc tia nắng ban mai đầu tiên ló rạng, Hàn Diệp dừng lại bên dòng suối, nghiêng đầu lại, nữ tử trên lưng ngủ ngon lành thích thú, y giương mắt nhìn mảnh hắc ám cuối cùng trước khi bị ánh bình minh đẩy lui.

Thật ra thì thế giới này chỉ toàn bóng tối cũng không có gì là không tốt, ít nhất là bình minh sẽ không đến.

Môi y mấp máy, thanh âm cực nhẹ cực chậm.

"Tử Nguyên, đến lúc rồi, chúng ta nên trở về thôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh