Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 74: .

❊ ❊ ❊

Thanh âm bánh xe chuyển động lộc cộc rơi vào trong tai, thỉnh thoảng còn có tiếng hân hoan vui sướng thỉnh an thay nhau vang lên, khác hẳn không khí yên bình an ổn nàng đã quen thuộc suốt nửa tháng qua, Nhậm An Lạc nhắm mắt, giấc ngủ bị quấy nhiễu, không nhịn được nữa thuận tay bắt lấy vài món đồ ném ra ngoài cửa sổ.

"Hàn Diệp, yên tĩnh một chút cho bản tướng quân, đi xa một chút kiếm củi đốt lửa!"

Một câu này ngang ngược mười phần, cả đội ngũ đang di chuyển bình thường đột nhiên khựng lại, cấm vệ quân bảo vệ ngự liễn của Thái Tử trợn mắt há mồm nhìn tách trà ngự cung bằng sứ màu đỏ trầm vỡ tan trên mặt đất phát ra tiếng lanh lảnh, nhất thời luống cuống.

Cho dù bên trong xe ngựa là Thượng tướng quân, nhưng lời này cũng quá mức kinh thế hãi tục!

Sau một lúc lâu, từ trên kệ ngự liễn lộ ra một cái đầu, chính là phó thống lĩnh cấm vệ quân Trương Vân, hắn đưa mắt nhìn tướng sĩ xung quanh một cái, nhẹ nhàng ho khan một tiếng: "Điện hạ có chỉ, mọi người không được nói chuyện, chậm rãi lên đường." Nói xong lập tức rụt đầu về, chuyên tâm làm mã phu của y.

Chúng tướng sĩ trố mắt nhìn nhau, sau đó nhún vai tặc lưỡi, dắt ngựa đi về phía trước, ngay cả tiếng hít thở cũng được ép xuống chậm lại.

Không ít những tướng sĩ tuy nghiêm túc ngay ngắn, nhưng vẫn không nhịn được nhìn vào trong xe ngựa mấy lần, đáy lòng thỉnh thoảng cảm khái một câu.

Làm thượng tướng quân lại có thể đạt tới trình độ này, Nhậm An Lạc thật đúng là đã đánh vỡ khoảng cách vua tôi từ xưa đến nay ở Vân Hạ!

Bên trong xe ngựa, Hàn Diệp nhìn nữ tử vô tư ngủ đến hôn thiên ám địa, lại nhìn tách trà sâm còn lại lẻ loi trên bàn nhỏ, rũ mắt xuống lật sách, che đi sự bất lực nơi đáy mắt.

Y cõng nàng đi suốt đêm trong sơn cốc, ba người xui xẻo kia cũng đi theo đến nửa đêm, sáng sớm lúc y gọi Nhậm An Lạc dậy, nàng cũng chỉ rũ đầu liếc mắt nhìn bọn họ một cái, lên tiếng đáp lại "ừm", sau đó lại vùi đầu ngủ tiếp.

Nhậm An Lạc là người rộng lượng thẳng thắn nhất mà y đã gặp đời này.. cũng là cô nương vô tâm vô phế nhất. Ai động tâm với nàng, không chỉ thua nhất thời, mà là một đời.

Hoàng hôn buông xuống, có lẽ do thanh âm 'cót két' quả thật rất chói tai, Nhậm An Lạc miễn cưỡng mở mắt ra, ôm lấy chăn khoanh chân ngồi dậy, nhìn Hàn Diệp một thân quý khí phong thần tuấn lãng hồi lâu, mới mở miệng, thanh âm có chút khô khốc: "Chúng ta xuất cốc rồi?"

Hàn Diệp nhíu mày, còn chưa trả lời, Uyển Thư đang canh giữ bên ngoài nghe được thanh âm, gấp gáp vén rèm xe lên, đáy mắt treo hai túi lệ, tiếng như chuông đồng: "Ôi chao tiểu thư của ta, cuối cùng người cũng tỉnh rồi. Lúc người lên núi đã hứa với ta như thế nào, nếu người chết thật, đại gia đình chúng ta biết dựa vào ai a, mùa đông đã sắp đến, trên dưới lớn nhỏ mãn phủ chúng ta ngay cả một chiếc áo bông còn chưa mua.."

Công lực trong cổ họng của Uyển Thư tăng lên không ít, cực kỳ lanh lảnh, nhất thời ngay cả đoàn xe phía sau cách trăm thước cũng có thể nghe rõ. Sắc mặt tướng sĩ cấm vệ quân cổ quái, mặt phồng đến đỏ bừng, nếu không phải sợ làm sai ý chỉ của Điện hạ, đã sớm ngửa đầu cười dài. Quy Thiên ôm kiếm đi cuối cùng, không biết vì sao, đột nhiên cảm thấy có chút mất mặt, dứt khoát bịt kín lỗ tai.

Bên trong xe ngựa, sau một trận náo nhiệt lại yên tĩnh quỷ dị. Nhậm An Lạc khoác áo choàng mỏng ngồi trong góc, chống cằm, đợi sau khi Uyển Thư gào xong mới thong thả ung dung lười biếng nói: "Uyển Thư, ta vẫn chưa chết, ngươi đây là đang khóc tang?"

Uyển Thư nghẹn đến thê thảm không nỡ nhìn, nhất thời ủy khuất, mặt đầy bi phẫn: "Tiểu thư, võ công của người.."

Hàn Diệp vẫn luôn cúi đầu đọc sách đột nhiên ngẩng lên, nhẹ nhìn Uyển Thư một cái, tiểu cô nương đáng thương bị dọa đến mức run lẩy bẩy, vội vàng che miệng, giống như tiểu tức phụ lui ra ngoài.

"Một ngày nữa là về tới kinh thành rồi, ta lệnh cho Triệu Kình hồi kinh bẩm báo trước, sau khi vào kinh ngươi cứ hồi phủ tướng quân nghỉ ngơi, mấy ngày nữa hẵng thượng triều chấp chính, còn Ngũ thành binh mã ti vị.. đợi vết thương của ngươi khỏi hẳn, ta sẽ thỉnh chỉ phụ hoàng sau." Thanh âm bình thản không gợn sóng của Hàn Diệp truyền đến.

Đây là muốn tạm thời tước đoạt binh quyền trong tay nàng? Đáy mắt Nhậm An Lạc hiện lên mấy phần suy nghĩ, "ồ" một tiếng, nói: "Điện hạ suy nghĩ chu đáo, như vậy cũng được."

Bầu không khí bên trong xe ngựa yên tĩnh lại, một hồi lâu sau, Hàn Diệp không nghe thấy Nhậm An Lạc nói thêm lời nào nữa, y có chút tò mò, ngẩng đầu nhìn lên, hơi ngẩn ra.

Nữ tử mặt đầy lạnh nhạt dựa bên cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng, ánh tà dương rơi xuống trên người nàng, giống như một tầng sương mỏng vô hình.

Bàn tay cầm sách của Hàn Diệp dần nắm chặt, đáy mắt âm u, chỉ là đến cuối cùng, một câu biện bạch cũng không nói nên lời.

Bên trong tẩm điện thâm cung, Hoàng đế Gia Ninh ngủ cũng không yên ổn nghe thấy thanh âm Triệu Phúc vang lên ngoài cửa, chợt bừng tỉnh, trầm giọng nói: "Vào đi."

Triệu Phúc cẩn thận đẩy cửa điện ra, khom người đi vào, trong tay nắm chặt mật báo, mặt đầy vui sướng: "Bệ hạ, đã tìm được Thái tử điện hạ, thị vệ bên cạnh Điện hạ Triệu Kình vừa mới từ Hóa Duyên sơn về, mang theo mật thư do chính tay Điện hạ viết.."

Triệu Phúc còn chưa nói xong, Hoàng đế Gia Ninh đã chân trần bước xuống giường, khí thế mười phần đoạt lấy mật thư trong tay lão thái giám, mở ra xem.

Ít ỏi mấy dòng, đơn giản dứt khoát, đúng là bút tích của tên hỗn tiểu tử kia. Lão hoàng đế tuổi trung niên thở dài một hơi, thân thể vốn rất khỏe mạnh nhất thời có chút mềm nhũn, lảo đảo hai bước đi về phía mép giường.

Triệu Phúc vội vàng tiến lên đỡ, lại bị Hoàng đế Gia Ninh né tránh: "Không có chuyện gì." Hắn ngồi trên mép giường thở nhẹ, đợi đến khi tinh thần hồi phục được mấy phần, vung tay nói với Triệu Phúc: "Triệu Phúc, đến phủ Tả tướng, truyền Khương Du vào cung cho trẫm."

Triệu Phúc ngẩn ra, không khỏi hỏi: "Bệ hạ, bây giờ sao?"

Thanh âm Hoàng đế Gia Ninh nhàn nhạt: "Trẫm còn sợ là đã muộn, trẫm muốn hỏi hắn một chút, có phải hưởng vinh hoa phú quý quá lâu nên quên mất vinh sủng của Khương gia là ai ban cho hay không?"

Thanh âm của Hoàng đế Gia Ninh lạnh như băng, ẩn chứa tức giận âm trầm, Triệu Phúc rùng mình một cái, vội vàng lĩnh mệnh lui ra ngoài.

Hậu viện phủ Tả tướng, Khương Du một thân nho bào đứng bên trong đình viện, khuôn mặt trước giờ nghiêm túc đoan chính ẩn có chút mỏi mệt, bởi vì đêm đã khuya, gió lạnh cắt da, thân thể lão nhân có chút chịu đựng không nổi, ho khan liên tiếp mấy tiếng.

Ánh mắt lão quản gia bên cạnh lo lắng, tiến lên nói: "Lão gia, đêm đã khuya, ngài nghỉ ngơi sớm một chút đi."

Tả tướng xua tay, thanh âm nhàn nhạt: "Hóa Duyên sơn có tin gì không?"

Lão quản gia lắc đầu, đáp: "Không có, Thanh Long, Bạch Hổ cùng tất cả nhân thủ đã phái đi chưa một ai trở về, ta đã sai người đến Đại Lý Tự thăm dò, đúng như lão gia đoán, người bỏ mạng ở bên ngoài kinh thành mấy ngày trước chính là Thanh Thành lão tổ."

"Nếu Thanh Thành lão tổ vẫn còn, phái Thanh Thành sẽ không rơi vào thảm cảnh tuyệt mạch, đứt căn."

"Lão gia, nghe nói Tịnh Huyền đại sư thân đã vào tử môn, Thanh Thành lão tổ lại là tông sư, trên đời này còn có người có thể lấy tính mạng hắn sao?"

Bàn tay Tả tướng chắp tay sau lưng khẽ động, híp mắt lại, không trả lời, chỉ nhàn nhạt nói: "Chuyện của Thái tử bệ hạ đã che giấu đến tận bây giờ, chắc hẳn vẫn chưa rõ sống chết, chuyện này đối với chúng ta mà nói ngược lại cũng không tính là chuyện xấu.."

Lời còn chưa dứt, một gã sai vặt ở bên ngoài viện khẽ gọi: "Lão gia, người trong cung đến."

Thái dương Tả tướng không tự giác nảy lên một cái, lão quản gia lo lắng, giọng nói gấp gáp: "Lão gia!"

Trễ như vậy còn truyền lão gia vào cung, có phải bệ hạ đã biết được chuyện gì hay không, nhớ tới những thủ đoạn của đương kim thánh thượng, lão quản gia rùng mình một cái.

"Không sao, không cần hoảng sợ, canh giữ gia môn thật tốt." Tả tướng phân phó một câu, vung tay áo đi về phía tiền viện.

Ngoài cửa tướng phủ, hắn nhìn đại tổng quản Triệu Phúc ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, đáy mắt bình tĩnh cuối cùng cũng nứt ra một khe hở.

"Tướng gia, ngài ngồi cho vững, bệ hạ đang chờ ngài trong cung."

Một câu nói khó lường không thể phân biệt, xe ngựa nhanh chóng biến mất trong màn đêm tịch mịch.

Đêm khuya, hoàng thành yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có Thượng Thư phòng là sáng như ban ngày, thủ vệ nghiêm ngặt.

Tả tướng đi theo sau Triệu Phúc, trong lòng càng lúc càng lạnh, thậm chí có hai lần thiếu chút nữa trượt chân té ngã trên nền đá xám xịt, nhưng mỗi lần như vậy đều được Triệu Phúc đi phía trước kịp thời đỡ lấy.

"Tướng gia, sớm biết như vậy, ngài cần gì phải làm như thế?"

Thanh âm cảm khái sắc bén vang lên, Tả tướng giương mắt, nhìn ánh mắt Triệu Phúc mang vẻ bất mãn, khóe miệng khẽ mấp, hồi lâu sau cũng chỉ nói được một câu: "A phúc, ta cũng là thân bất do kỷ."

Năm đó khi Hoàng đế Gia Ninh còn là Trung Vương, hai người đã cùng nhau làm việc trong Vương phủ, tính ra, cũng có giao tình mấy chục năm.

Thân là Tể tướng một nước, làm gì có chuyện thân bất do kỷ, chẳng qua là dã tâm quá lớn, mong muốn càng nhiều mà thôi, Triệu Phúc không đáp lại.

Thượng Thư phòng gần trong gang tấc, Tả tướng chần chừ một chút mới đi vào, Triệu Phúc đóng cửa lại, canh giữ ngoài cửa.

Trong thượng thư phòng yên tĩnh, Hoàng đế Gia Ninh khoác áo bào, ngay cả mắt cũng không nâng.

Tả tướng đi lên phía trước, quỳ rạp xuống trước vị đế vương đang ngồi thẳng tắp lật xem tấu chương, đã sáu mươi mấy tuổi đời, một màn quỳ lạy này lại không chút do dự băn khoăn.

Sắc mặt Hoàng đế Gia Ninh lạnh lùng, không nói 'bình thân', Tả tướng cứ quỳ như vậy. Một lúc lâu sau, Hoàng đế Gia Ninh xem xong tấu chương, nhấp một ngụm trà đã lạnh, nhíu mày, thẳng tay ném mạnh ly xuống sàn, vang lên thanh âm chói tai.

"Triệu Phúc, lăn vào đổi trà." Lời Hoàng đế Gia Ninh còn chưa dứt, Triệu Phúc đã bưng một ly trà nóng đi vào, hắn tránh qua chỗ Tả tướng đang quỳ, dâng trà cho Hoàng đế Gia Ninh xong, lại lẳng lặng lui ra.

Đợi sau khi Hoàng đế Gia Ninh nhấp mấy ngụm trà, cổ họng khô khốc đã thanh nhuận, hắn mới giương mắt nhìn Tả tướng còng lưng trên mặt đất.

"Khanh.. vậy mà lại oán hận trẫm?" Đây là câu nói đầu tiên Hoàng đế Gia Ninh nói với Khương Du trong đêm nay.

Tinh thần Tả tướng chấn động, giống như là nhìn thấy hi vọng, thanh âm sợ hãi: "Thần không dám."

"Hửm?" Lời của Hoàng đế Gia Ninh lạnh lùng sâu kín, mang theo một tia lạnh lẽo thấu xương: "Vậy ngươi nói, trẫm có nên oán hay không, có nên hận hay không? Khương Du, ngươi có mấy cái đầu, Khương gia ngươi có bao nhiêu nhân mạng, ngươi thật sự nghĩ rằng trẫm không bỏ được một vị hoàng tử, để mặc ngươi nắm trong tay mà khi dễ sao!"

Hô hấp Tả tướng chậm lại, lời nói nghẹn trong cổ họng, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo âm u của Hoàng đế Gia Ninh, đôi tay phủ phục trên mặt đất không ngừng run rẩy, đột nhiên giật mình một cái, dùng đầy gối bò đến trước mặt Hoàng đế Gia Ninh: "Bệ hạ, thần có tội, thần có tội lớn a! Thần nhất thời hồ đồ, mới làm ra chuyện sai lầm như vậy, chỉ mong bệ hạ nể tình lão thần trung thành mấy chục năm qua, lưu lại cho Khương gia một con đường sống, lão thần nguyện kiếp sau làm trâu làm ngựa, báo đáp ơn tri ngộ tài bồi của bệ hạ kiếp này!"

Tả tướng nghẹn ngào khó tả, mạnh mẽ dập đầu xuống đất, từng tiếng trầm đục vang lên, quả thực khiến người ta sợ hãi.

Hoàng đế Gia Ninh yên lặng nhìn lão thần tử đã đi theo mình nửa đời người đang rơi nước mắt già nua lã chã trên mặt đất, sau thời gian nửa tách trà, đợi đến khi trên trán hắn xanh tím một mảnh, mới đột ngột mở miệng: "Khương Du."

Tả tướng ngẩn ra, bị tiếng quát làm cho hoảng sợ, ngẩng đầu. Hoàng đế Gia Ninh nhìn hắn, nửa phần cảm xúc cũng không có: "Cái mạng này của ngươi, trẫm sẽ giữ lại, lúc nào muốn lấy, trẫm sẽ không nhúng tay.. đều do ngươi tự quyết định. Hiện nay triều đình rối ren, nếu ngươi có thể một lòng phò tá, trẫm sẽ để ngươi có thể an hưởng tuổi già."

Trên mặt Tả tướng lộ ra vẻ cảm kích sâu sắc, cúi lạy thật sâu: "Tạ hồng ân bệ hạ, lão thần nhất định lấy chết tương báo."

Hoàng đế Gia Ninh nhìn bộ dáng này của hắn, đáy mắt hiện lên ý cười mỉa mai. Nếu là hai mươi năm trước, hắn sẽ không nghi ngờ lời nói của Khương Du, hiện nay.. có thể có ba phần thành thật, đã tốt lắm rồi.

"Được rồi, ngươi hồi phủ đi." Hoàng đế Gia Ninh xua tay. Tả tướng từ trên mặt đất bò dậy, run run khom người lùi ra phía sau, lúc lui tới cửa, thanh âm lạnh băng của Hoàng đế Gia Ninh đột nhiên truyền đến: "Hôm qua trẫm đã truyền chỉ đến Tây Bắc, để Tiểu Cửu đến canh giữ An Hóa thành, hắn còn nhỏ, nên học hỏi hoàng huynh hắn nhiều hơn, luyện tập thêm mấy năm, trong hai ba năm nữa không cần hồi kinh."

An Hóa thành nằm tại ranh giới của Tây Bắc, rời xa trung tâm quân quyền, lần này có lẽ bệ hạ đã hạ ác tâm.

Thân thể Tả tướng run rẩy, đáp 'vâng' một tiếng, lui ra ngoài.

Triệu Phúc đứng ở ngoài cửa, không hề kinh ngạc khi thấy hắn không chút tổn hại mà đi ra, cười cười tiến lên, đỡ Tả tướng đi xuống bậc thềm, dông dài lải nhải: "Tướng gia, trong lòng bệ hạ vẫn còn niệm tình xưa, sau này ngài đừng khiến bệ hạ đau lòng nữa."

Tả tướng nghe xong, thở dài lắc đầu một cái, trong miệng lẩm bẩm hai từ hối hận, sau khi bước xuống bậc thang, hắn đẩy đẩy Triệu Phúc đang đưa tiễn, cười cười bảo hắn quay về hầu hạ Hoàng đế Gia Ninh. Đợi sau khi thân ảnh Triệu Phúc cười ha hả biến mất ở bậc thềm cuối cùng, đi vào trong Thượng Thư phòng, tiếng đóng cửa 'két két' rơi vào trong tai, hắn mới như bị rút hết sức lực, mềm nhũn dựa trên tường đá, không ngừng thở dốc.

Vừa rồi Hoàng đế Gia Ninh thật sự nổi lên sát tâm với hắn. Cũng khó trách, hắn là một giới bề tôi, lại mưu toan họa loạn triều cương, chết trăm lần cũng chưa hết tội. Chỉ đáng tiếc.. khoé miệng Tả tướng lộ ra một nụ cười chế nhạo quỷ dị, chỉ đáng tiếc, hắn vẫn còn hữu dụng với Đại Tĩnh, hắn không chết được, Khương gia cũng không diệt được!

Người kia đã trở về, nếu bệ hạ muốn giữ giang sơn Hàn gia, sao có thể động tới một tể phụ triều đình như hắn, nếu hắn ngã ngựa, triều đình tất sẽ bất ổn, Đế gia tất sẽ thừa cơ dậy sóng!

Cuộc đời này Khương Du chưa hề nghĩ tới, Khương thị nhất tộc vậy mà sẽ bởi vì Đế Thịnh Thiên tái xuất mà bảo toàn được mạng, đây quả thật là ông trời không có mắt, hắn cười cổ quái một lúc lâu, cúi người, chậm rãi đi về phía cửa cung.

Ngày hôm sau, trong cung hạ xuống một đạo thánh chỉ, nói Tề quý phi hầu quân không lễ phép, ngự hạ không nghiêm, làm rối loạn cung quy, phế truất quý phi vị, cách chức xuống Tề phi, mặt khác để tam phi cùng nhau chưởng quản hậu cung.

Chỉ này vừa ra, tiền triều hậu cung đều là một mảnh xôn xao, Tề Quý phi chưởng quản hậu cung hơn mười năm, lại được sủng ái, như thế nào lại bị thiên tử công khai chán ghét vứt bỏ, đang lúc mọi người hả hê cười trên nỗi đau của người khác, Hoàng đế Gia Ninh lại một chiếu chỉ khác đến phủ Tả tướng, triệu Khương Du vào triều nghị sự.

Trong vòng một ngày, hai đạo thánh chỉ, khiến cả kinh thành hoang mang rối loạn, thật sự nhìn không thấu vị đang ngồi trên Kim Loan điện kia suy nghĩ điều gì, ngược lại có vài đại thần tâm tư linh hoạt đã nhìn ra một ít đầu mối, đây có lẽ là bệ hạ đang vì thiên tử tương lai mà dọn đường, nhất thời trong triều đình vô cùng náo nhiệt, tất cả đều trông mong trữ quân sớm ngày hồi triều.

Một ngày sau, ngự liễn của Thái Tử xuất hiện cách kinh thành trăm thước, tinh kỳ minh hoàng trải dài nhìn không tới cuối.

Hàn Diệp vén màn lên, nhìn tường thành cách đó không xa, nói với Nhậm An Lạc đang nhắm mắt dưỡng thần: "An Lạc, chúng ta đến nơi rồi."

Nhậm An Lạc mở mắt ra, theo ánh mắt y nhìn ra bên ngoài, mấy ngày nay nàng không hề phản ứng lại với Hàn Diệp, đã sắp đến dưới chân hoàng thành, đột nhiên mở miệng hỏi: "Điện hạ, người trở về kinh, có vui không?"

Hàn Diệp nói: "Đương nhiên, chuyện đắc ý nhất trong đời người, cũng chỉ là đề danh kim bảng, động phòng hoa chúc, An Lạc nói xem.. ta có nên vui mừng hay không."

Nhậm An Lạc quay đầu, nhìn Hàn Diệp, khoé miệng khẽ nhếch: "Lời của Điện hạ nói cũng là suy nghĩ của ta, chỉ là.. Điện hạ muốn chính là động phòng hoa chúc, thần muốn chính là đề danh kim bảng."

Nhậm An Lạc nói xong một câu đầy tính ám chỉ như thế, lại tiếp tục lười biếng lần nữa dựa vào đệm mềm, khôi phục bộ dáng mệt mỏi lười biếng.

Hàn Diệp nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, cuối cùng cũng quay đầu đi, không nói thêm lời nào.

Cùng lúc này, ở Từ An điện, Hoàng đế Gia Ninh bóc vỏ một quả quýt vàng, dâng lên tay Thái Hậu, nhìn Thái Hậu đang nửa dựa ở trên ghế, ôn nhu nói: "Mẫu hậu, trong cung đã lâu không có chuyện vui, cũng nên náo nhiệt rồi."

Thái Hậu đột nhiên ngồi thẳng dậy, bàn tay vô thức nắm chặt khiến quả quýt vàng trong tay thấm ra nước, nàng nhìn Hoàng đế Gia Ninh, vẻ mặt trịnh trọng.

"Hoàng đế, người nói cái gì?"

"Mẫu hậu, Khâm Thiên Giám đã chọn được ngày mười lăm tháng này là ngày lành, trẫm quyết định ba ngày sau trong buổi thượng triều sẽ tứ hôn cho Thái Tử cùng nữ nhi Đế gia, đại xá thiên hạ, chúc mừng chuyện vui của hoàng thất ta."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh