Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình..

❊ ❊ ❊

Chương 25

"Lão già kia, hôm nay ngươi đã lãnh cháo một lần rồi, lại còn dám đến!"

"Sai gia, Tiểu Hoan nhà ta đã ba ngày chưa được ăn một hột cơm, xin ngài thương xót, cho nó thêm một chén cháo nữa đi!"

Một ông lão già nua quần áo tả tơi quỳ xuống trước bàn gỗ phát canh cháo, trong ngực ôm một đứa nhỏ sáu bảy tuổi gầy gò yếu ớt, đứa nhỏ mắt nhìn chằm chằm vào những hạt gạo vương vãi trong thùng gỗ, dè dặt liếʍ ɭáρ đôi môi khô khốc, co rúm lại trốn trong ngực lão nhân.

"Cút, lão già chán sống nhà ngươi, dám cùng gia gia ta cò kè mặc cả, Chung đại nhân lấy lương thực ra cứu tế đã là phúc khí cho dân tị nạn các ngươi rồi, ngươi còn không đi, đừng trách cây roi của ta không có mắt!"

Giọng cười lớn của nha sai thô bạo phách lối, roi dài trong tay vung vẩy rơi trên mặt đất, xoáy lên tiếng vang nặng nề, bá tánh phẫn nộ vây quanh lão nhân quỳ trước nha sai, không ít hán tử trẻ tuổi hét lên muốn xông vào.

"Đám nha sai các ngươi thật không nói đạo nghĩa, Thái tử điện hạ đem theo lương thực tới cứu trợ thiên tai, tại sao chúng ta hàng ngày vẫn phải ăn loại cháo loãng này, chúng ta muốn gặp Thái tử điện hạ!"

"Đúng, chính là cẩu quan Chung Lễ Văn nuốt trọn lương thực của chúng ta, hôm nay điện hạ đến, chúng ta phải kêu oan, để Thái tử điện hạ đòi lại công bằng cho chúng ta!"

Tinh thần dân chúng trở nên kích động, sắc mặt mười mấy tên nha sai rơi rớt tan tác canh gác ở nơi đây xanh tím, tên sai vệ cầm đầu ác độc nhìn người khởi xướng đang quỳ dưới đất, vung roi dài lên, ánh mắt âm trầm: "Đám điêu dân các ngươi bớt nói bậy, Thái tử điện hạ đến một túi lương thực cũng không mang vào thành, làm gì có mà cho các ngươi ăn, lão già kia, đều là ngươi gây ra chuyện tốt!"

Roi dài xoáy lên sát khí hung bạo trút xuống chỗ một già một trẻ trên mặt đất, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, trường kiếm phá không, dùng thế như sét đánh xẹt qua cổ tay tên nha sai cắm vào bàn gỗ.

Nha sai kinh hãi, kêu rên ngã xuống đất, roi dài trong tay vô lực rơi xuống, máu tươi như rót từ cổ tay hắn đổ xuống."

Mọi người nhẹ nhàng thở ra, nhìn lại chỗ trường kiếm bay tới, thấy rất đông người ngựa trên đường lớn chạy tới, đẫn đầu là một nữ tử mặc tướng bào, thần sắc lạnh lùng, sau lưng nàng là hàng trăm kỵ mã chạy theo, binh sĩ eo mang trường kiếm, chỉ là không biết vì sao trước người họ đeo thêm tay nải nặng trĩu.

Mỗi người trong đội quân này đều dũng mãnh uy vũ có thể lấy một địch trăm, ngoại trừ Cấm vệ quân bên người Thái tử điện hạ, căn bản không thể nghĩ tới ai khác được, đám nha sai thấy thế trận này trong lòng khẽ run, bị nữ tử dẫn đầu đưa ánh mắt rét lạnh liếc qua, chân mềm nhũn dồn dập tránh sang một bên.

Bụi đất tung bay, khoái mã hí vang, đội quân trăm người tản ra dừng lại trước mặt dân chúng, Nhậm An Lạc kéo dây cương, từ trên ngựa nhảy xuống.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, nàng bước tới chỗ dân chạy nạn, mắt nhìn thẳng lướt qua nha sai, dừng ở trước mặt lão nhân đang tê liệt ngã xuống đất.

"Tướng.. Tướng quân."

Mặc dù nhìn ra Nhậm An Lạc là nữ tử, nhưng bởi vì khôi giáp trên người nàng nên lão nhân vẫn kêu một tiếng như vậy.

"Nào, lão bá, ta đỡ người đứng lên."

Nhậm An Lạc một tay ôm hài tử trong ngực lão nhân, một tay đỡ lấy lão.

"Không dám không dám.. Tướng quân là quý nhân, đừng làm vấy bẩn bàn tay của Tướng quân."

Lão nhân che lại quần áo dơ dáy bẩn thỉu, liên tục né tránh, đáy mắt đục ngầu hơi sợ hãi.

Nhậm An Lạc dừng tay lại, ánh mắt có chút chua xót, dùng thêm chút lực đỡ lão nhân ngồi xuống một chiếc ghế gỗ, vỗ vỗ vai lão, hào sảng cười: "Lão bá không cần câu nệ, chỗ ta lớn lên cũng không phải nơi phú quý, không có tật xấu của những người được nuông chiều."

Nàng khoát tay với Uyển Thư đang đứng sau lưng, Uyển Thư cởi tay nải trước người xuống, lấy ra hai cái màn thầu đưa cho Nhậm An Lạc, Nhậm An Lạc đưa cho lão nhân một cái, một cái khác đưa cho đứa nhỏ run nhè nhẹ trong ngực nàng, đứa nhỏ ngửi thấy hương màn thầu thơm mềm, cái miệng nhỏ bắt đầu ăn từng miếng.

Nhậm An Lạc nhìn thoáng qua bá tánh bên ngoài mấy thước, cao giọng phân phó: "Lấy màn thầu trong tay nải phát cho người già và trẻ nhỏ."

Bá tánh kích động ban nãy bởi vì hàng loạt động thái của Nhậm An Lạc mà hòa hoãn đi nhiều, thế nhưng không ít trai tráng vẫn còn đề phòng do dự khi thấy Cấm vệ quân cởi tay nải lấy màn thầu đi tới, mãi cho đến khi có mấy thị vệ không ngần ngại đỡ lão nhân hôi hám dậy, xé bánh bao đút cho ăn, bọn họ mới lẳng lặng nhường ra một con đường.

Ba trăm Cấm vệ quân, khôi giáp gọn gàng đẹp đẽ trên người bọn họ dính đầy bùn đất dơ bẩn, nhưng không ai dừng bước hay nhăn mặt nhíu mày với dân tị nạn ở đây.

Nhậm An Lạc có chút vui mừng, thấy tinh thần dân chúng tạm thời được trấn an, quay đầu lại, nhẹ giọng hỏi: "Lão bá là người nơi nào?"

Ông lão có lẽ đói quá nên luống cuống, cắn hai miếng màn thầu rồi mới trả lời: "Tướng quân, ta là người Chu gia ở Lâm huyện, tên là Chu Hải, đường sông bị vỡ đê, nhà cửa sập hết, ta mới cùng các hương thân chạy tới Mộc Thiên phủ."

Ông lão nhìn thoáng qua hài tử trong ngực Nhậm An Lạc, giọng nói nghẹn ngào: "Đứa nhỏ này mệnh khổ, vừa ra đời đã không có mẹ, cha thì bị quan phủ chiêu mộ, lại thêm chuyện như thế này đổ xuống, con nít làm sao có thể sống nổi a!"

"Tướng quân, người đừng nghe lão đầu tử này nói bậy, đại nhân chúng ta mỗi ngày đều mang lương thực tới cứu tế, là đám điêu dân này muốn có thêm nhiều lương thực, Tướng quân, người này dẫn phát bạo động, Chung đại nhân từng nói, vì an toàn của Thái tử điện hạ, loại điêu dân này phải gϊếŧ không tha, cho nên vừa rồi tiểu nhân mới động thủ!"

Thấy Chu Hải khóc lóc kể lể với Nhậm An Lạc, nha sai quỳ dưới đất chịu đựng đau nhức kịch liệt bò đến trước mặt Nhậm An Lạc, la lớn.

Sắc mặt ông lão trướng đến đỏ bừng, môi run nhẹ, bị oan ức nói không ra lời.

"Tướng quân, hắn nói dối, chúng ta chỉ muốn vào thành nhìn xem lương thực, không hề muốn bất kính với Thái tử điện hạ!"

"Tướng quân, người này nói Thái tử điện hạ không mang lương thực tới, rốt cuộc có phải sự thật hay không?"

Lời này vừa ra, dân chúng vừa mới tỉnh táo lại không kiềm chế được, tụ lại xung quanh Nhậm An Lạc.

Lúc này Cấm vệ quân phần lớn đã đi sâu vào chỗ tị nạn, chỉ còn lại chừng mười mấy thị vệ cùng Uyển Thư ở lại bên cạnh Nhậm An Lạc. Uyển Thư nhíu mày, tay chạm vào sau lưng với tới đại đao.

Nhậm An Lạc ngăn lại động tác của Uyển Thư, cười cười trấn an Chu Hải đang thất kinh, đem đứa nhỏ đưa về trong ngực lão, bỗng nhiên đứng dậy, thần sắc lạnh trầm, ánh mắt tràn đầy tức giận nhìn về phía nha sai kia: "Lương thực cứu tế?"

Nàng rút trường kiếm trên bàn lên, trở tay bổ một nhát lên thùng gỗ trên mặt đất, âm vang một tiếng, thùng gỗ bị chia năm xẻ bảy, nước cháo trong thùng chảy ra, tức thì thấm hết vào đất, mơ hồ có thể thấy rễ cỏ vỏ cây với mấy hạt gạo lẻ tẻ trong đáy thùng, Nhậm An Lạc nhìn thẳng nha sai, chất vấn từng câu từng chữ: "Đây chính là lương thực mà ngươi nói? Đây chính là việc thiện của tri phủ Mộc Thiên mà ngươi nói!"

Nha sai cứng họng, nuốt nước miếng một cái, nhìn cặn bã trong thùng gỗ không nói ra lời.

"Bạo động?"

Nhậm An Lạc chỉ tay về bá tánh bốn phía: "Ngươi ngẩng đầu lên nhìn rõ cho bản tướng, bọn họ ai ai cũng xanh xao vàng vọt, người không tấc sắt, người già trẻ nhỏ ngay cả đứng cũng đứng không vững, ngươi nói bọn họ bạo động, thật là hoang đường!"

"Luật pháp Đại Tĩnh ta có điều nào cho phép ức hiếp bá tánh đến mức thế này, thậm chí ác ý vu oan tùy tiện chém gϊếŧ! Thân là nha sai một phủ, biết pháp phạm pháp, ngươi mới đáng chết! Người đâu, đem hắn lôi về nha môn Mộc Thiên phủ, đánh năm mươi gậy, treo ở trước cửa nha phủ thị chúng một ngày."

Nhậm An Lạc vừa dứt lời, Cấm vệ quân đứng thẳng một bên trầm giọng nhận lệnh, kéo tên nha sai kia lên ngựa đi vào trong thành.

"Tướng quân tha mạng, Tướng quân tha mạng!"

Sự tình đột nhiên phát sinh thay đổi, người nọ còn chưa kịp phản ứng, chỉ kịp ở trên ngựa kêu rên mấy tiếng. Đám nha sai còn lại sắc mặt trắng bệch, sợ đến mức quỳ sụp xuống đất không dám lên tiếng.

Bá tánh vây quanh nhìn Nhậm An Lạc, ánh mắt cuối cùng cũng hiện lên chút thiện ý, bọn họ bị lừa gạt trấn áp quá lâu, cho nên đối với quan viên triều đình đã sớm không còn tín nhiệm.

"Tướng quân, ta chỉ muốn biết Thái Tử điện hạ có mang lương thực tới hay không, ta không cần lương thực, ta ăn cỏ cây cũng không sao, chỉ là đứa trẻ của ta còn nhỏ lại nhịn đói nhiều ngày, thật sự sống không nổi!"

Một phụ nhân tầm hai mươi tuổi ôm trẻ mới sinh lao tới, không ngừng dập đầu về phía Nhậm An Lạc, khóe mắt khóc ra huyết lệ.

Nhậm An Lạc nhìn phụ nhân đi tới, thấy nàng sợ hãi nhìn kiếm trong tay mình, Nhậm An Lạc buông kiếm ném xuống đất, đỡ phụ nhân dậy, nàng nhìn lại bá tánh bốn phía đang chằm chằm nhìn nàng, một lúc sau cất cao giọng nói: "Chư vị hương thân, Nhậm An Lạc ta không có của cải gì, một thân một mình, không có gì để lấy ra đảm bảo, chỉ là nếu mọi người tin tưởng ta, ta nguyện ý ở chỗ này cùng mọi người chờ đợi, nếu đến giữa trưa lương thực vẫn chưa tới, Nhậm An Lạc ta tùy chư vị xử trí."

"Tướng quân có phải là Tấn Nam trại chủ An Lạc trại?"

Có một giọng nói rất nhỏ vang lên.

Nhậm An Lạc nhướng mày: "Không sai."

"Nghe nói Tướng quân ở Tấn Nam là người có nghĩa có danh, ta bằng lòng tin tưởng Tướng quân."

"Ta cũng vậy!"

........

Âm thanh liên tiếp truyền ra từ trong đám người, dân chúng vây quanh dần dần tản ra, bọn họ bởi vì lời nói của Nhậm An Lạc mà đáy mắt một lần nữa dấy lên hy vọng.

Nhậm An Lạc mặt không đổi sắc, trầm tĩnh nhìn dân chúng lần lượt trở về chỗ cũ, mới ngồi trở lại ghế gỗ, rót chén nước đưa cho Chu Hải: "Lão bá, cách giữa trưa còn có mấy canh giờ, nếu lão bá không chê, An Lạc ở Tấn Nam lang bạt nhiều năm, cũng trải qua chút chuyện, nguyện cùng lão bá trò chuyện."

"Mạng của ta đều là Tướng quân cứu, nào có cái gì mà chê hay không, Tướng quân nguyện cùng ta trò chuyện, đó là phúc khí của lão già ta."

Chu Hải ôm cháu trai, đáy mắt nhìn về phía Nhậm An Lạc tràn đầy cảm kích.

"Biên cương Tấn Nam cũng là nơi cơ cực, ít lương thực, ta khi còn nhỏ đi theo cha ở thôn dã Tấn Nam cũng đã gặp rất nhiều bá tánh ăn không đủ no.."

Âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên bên con đường rộng lớn, trong lời nói trầm ổn của Nhậm An Lạc mang theo tang thương trải qua thế sự, chuyện cũ từ từ nói tới làm cho người ta không tự chủ muốn được nghe tiếp.

Cấm vệ quân một bên nhìn nữ Tướng quân ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ, vẻ mặt trầm mặc, cảm thán kính phục.

Nàng yên lặng ngồi ở một góc,vứt bỏ chiến trường cũng không dễ dàng cởi xuống bội kiếm, bằng phương thức của nàng, dựa vào một người bảo vệ một vạn bá tánh, tiêu trừ một trận bạo động.

Người mạnh trên thế gian không phải người giỏi võ, lòng người uy lực còn hơn xa.

Mộc Thiên phủ nha, hậu viện.

Chung Lễ Văn cầm một lọ thuốc hít trong suốt, híp mắt nằm trên ghế đu bằng gỗ hóng mát.

"Đại nhân, Đại nhân, không hay rồi!"

Âm thanh sư gia Vương Thạch kinh hoảng thất thố từ ngoài viện truyền vào.

Chung Lễ Văn vẻ mặt không vui, mở mắt ra: "Nói rõ như thế nào, xảy ra chuyện gì?"

Vương Thạch vấp một chân vào bệ cửa, lảo đảo chạy đến bên cạnh Chung Lễ Văn: "Đại nhân, vừa rồi truyền tới tin tức, lần này ân khoa Trạng nguyên Ôn Sóc cũng đi theo Thái Tử điện hạ, hắn hiện giờ đang dẫn Cấm vệ quân ở các cửa tiệm thu lương thực!"

"Thu lương thực?"

Chung Lễ Văn cau mày: "Thái Tử điên rồi sao, hắn tại sao dám cưỡng ép trưng thu lương thực của thương nhân, chẳng lẽ không sợ triều thần buộc tội. Không cần lo lắng, những người đó coi tiền như mạng, hơn nữa Thái Tử 'danh bất chính ngôn bất thuận', bọn họ sẽ không đem lương thực giao ra!"

"Đại nhân, Thái Tử không phải cưỡng ép trưng thu, Ôn Sóc kia cầm kỳ trân các phủ kính tặng đêm qua, một đường khua chiêng đánh trống đi mua lương thực của thương nhân, hiện giờ Hạ phủ thành Nam, Lý phủ thành Tây tất cả lương thực đều bị Cấm vệ quân chuyển đi."

Chung Lễ Văn đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt âm trầm: "Ngươi nói cái gì, bọn họ đem lương thực giao ra toàn bộ, đó là lương thực của chúng ta, bọn họ làm sao dám!"

Hắn nói được một nửa, chợt nhớ tới trân bảo đưa đến trước mặt Nhậm An Lạc trong yến tiệc tối qua, bừng tỉnh hiểu ra: "Đáng chết, tối hôm qua bọn họ đều đưa lễ vật cho Nhậm An Lạc, một đám ngu xuẩn! Khá khen cho Thái Tử, hắn lại không tiếc thanh danh, thiết lập thế cục cho bản quan và tất cả mọi người sập bẫy!"

Lấy kỳ trân hối lộ đại quan triều đình, những người này nếu không muốn bị Thái Tử danh chính ngôn thuận tịch thu tài sản, thì chỉ có thể giao lương thực ra để bảo toàn tính mạng.

"Đại nhân, làm sao bây giờ, lương thực trong kho đều là của chúng ta."

Sư gia hạ giọng sốt ruột nói.

Chung Lễ Văn chưa kịp trả lời, một nha sai từ ngoài viện chạy vào: "Đại nhân, không hay, không hay rồi!"

Gân xanh trên trán Chung Lễ Văn chạy thành đường, khiển trách: "Chậm rãi nói, còn ra thể thống gì!"

"Đại nhân, Lý đầu bị Cấm vệ quân áp giải quỳ trước nha môn, Nhậm tướng quân nói hắn trong mắt không có vương pháp, khi nhục dân chúng, phạt hắn năm mươi gậy, treo ở trước nha môn thị chúng một ngày, răn đe cảnh cáo!"

"Toang" một tiếng giòn tan, lọ thuốc hít trong tay Chung Lễ Văn vỡ nát bấy, sư gia nhìn không đúng, vội vàng ngăn cản hắn khuyên nhủ: "Đại nhân, Thái Tử với Nhậm An Lạc nổi danh mưu lược, đang chờ ngài tức giận, nếu ngay cả ngài cũng xảy ra chuyện, Mộc Thiên phủ chúng ta sẽ không có người cầm lái."

Chung Lễ Văn dừng lại, thở ra một hơi, hất sư gia ra, xua tay với nha sai: "Lui ra."

Thấy nha sai rời khỏi viện, hắn trầm tư chốc lát mới nói: "Là bản quan khinh thường Thái Tử, lần này bọn họ vào Mộc Thiên phủ không chỉ đơn giản như vậy, chuyện sông ngòi bị vỡ đê Thái Tử nhất định sẽ điều tra đến cùng, Vương Thạch, tất cả quan viên và quản sự trị thủy vẫn đang được trông chừng cẩn thận?"

"Vâng, Đại nhân, có ba trăm ám vệ canh giữ, ở thành Nam Triệu gia trang."

"Mộc vương viết thư nói muốn xử trí sạch sẽ, ta cho ngươi thời gian ba ngày, ngươi hẳn biết phải làm như thế nào?"

Sư gia thất thanh nói: "Đại nhân, đó chính là mấy trăm mạng người.."

"Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, nếu chuyện lộ ra, ngươi cho rằng Thái Tử sẽ bỏ qua cho chúng ta?"

Chung Lễ Văn nhàn nhạt liếc mắt nhìn sư gia.

"Vâng, tiểu nhân sẽ đi làm ngay."

Sư gia rùng mình, đáy lòng sợ hãi, do dự một lát rồi đồng ý.

"Vương Thạch, bí mật triệu quan viên các nha phủ vào Mộc Thiên phủ, Thái Tử không dễ đối phó, ta muốn nhắc nhở bọn họ một hai câu."

"Vâng, Đại nhân."

Vương Thạch nhận lệnh, khom người lui xuống.

"Trận chiến đó là trận chiến khó khăn nhất từ khi ta dẫn quân tới nay, thủy tặc Nam Hải ngang ngược, thủ đoạn thô bạo, thấy người liền gϊếŧ, nếu để cho bọn chúng vượt qua biển, vậy bá tánh Tấn Nam sẽ gặp tai họa, An Lạc trại chúng ta cũng có trẻ nhỏ, mỗi ngày đều ôm ta đòi ăn kẹo, nghĩ tới đây lòng ta không thể chịu nổi, cảm thấy dù như thế nào cũng không thể để cho đám thiên sát đó xông qua, liền kiên trì mang theo ba ngàn tàn binh canh giữ một ngày, cho đến khi viện binh chạy tới, mọi người nói xem, chuyện tiêu diệt thủy tặc này chính là chuyện của triều đình, thổ phỉ chúng ta có liên quan gì đâu, ta tính toán rõ ràng, đời này a, chính là có số cơ cực.."

Gần giữa trưa, ánh mặt trời chói chang, làm cho người ta mệt mỏi không chịu nổi, bá tánh ngoại thành trầm mặc vây quanh bốn phía nữ Tướng quân đang chậm rãi kể chuyện, rõ ràng khuôn mặt nữ tử này sớm đã đỏ bừng vì phơi nắng, đôi môi khô cạn, nhưng vẫn ngồi thẳng tắp, ánh mắt trong suốt, vẻ mặt không thấy nửa điểm bối rối, có lẽ là vẻ mặt trầm ổn của nàng lây nhiễm sang mọi người, cho nên khi tuấn mã kéo xe ngựa từ từ tới gần trại tị nạn, mới có người nhìn lên đường lớn.

Hơn mười chiếc xe ngựa chở đầy lương thực chậm rãi đi tới, Cấm vệ quân uy vũ bảo hộ bên cạnh, lá cờ vàng sáng bao phủ cả đội quân, ở phía trước bọn họ, con ngựa đi đầu chậm rãi tới, tuấn mã dẫn đầu chậm rãi thong thả, người trên ngựa mặc quan phục màu vàng nhạt, phong thần tuấn lãng, khuôn mặt ôn nhuận.

Hàn Diệp lập tức nhảy xuống, nhìn dân chúng ngừng thở vẻ mặt thấp thỏm, vung tay lên nói: "Các vị hương thân, ta là vì các ngươi mà đến, chỗ lương thực này toàn bộ thuộc về các ngươi, ta bảo đảm với chư vị, quyết không để cho một con dân nào chết đói trên đất Đại Tĩnh!"

Cùng thời điểm âm thanh của Hàn Diệp vừa dứt, dân chúng im lặng, tiếng hoan hô chấn tai đột nhiên nổi lên, vang tận chân trời.

Hàn Diệp giãn chân mày ra, trầm mặc nhìn Nhậm An Lạc đã sớm đứng dậy quay đầu, nàng một thân quân trang, khuôn mặt ẩn trong khôi giáp, cách dân chúng hân hoan, đôi con ngươi như mặc thạch lẳng lặng chăm chú nhìn y, nhếch khoé miệng nở nụ cười.

An Lạc, ngươi có thể cùng ta tạo nên một thời đại hưng thịnh không? Giống như Thái Tổ cùng gia chủ Đế gia năm đó?

Điện hạ, trên đời này nếu không có Hàn Tử An thứ hai, thì tất nhiên cũng sẽ không có Đế Thịnh Thiên thứ hai!

Nhậm An Lạc, ta đã bắt đầu hiểu được ý tứ của ngươi, thế gian này đã sớm không cần Thái Tổ cùng Đế Thịnh Thiên thứ hai.

Bởi vì chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.

———

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh