Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8892 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả..

❊ ❊ ❊

Chương 9

Trăng tròn lên cao, một canh giờ sau, Nhậm An Lạc đứng nhìn dòng người đang tản đi, ngọn đèn dầu của các cửa tiệm trên đường Trường Liễu tắt dần, nhìn ánh mắt ai oán của Uyển Thư, nàng lúng túng ho khan một tiếng.

"Bá tánh lúc tản ra đều nói hôm nay Thái Tử không có đến hội thơ, cũng không phải là chúng ta đến muộn."

Uyển Thư thở dài, ngồi xổm ở một góc xe ngựa vẽ vòng tròn, nhìn đáng thương không chịu nổi.

Nhậm An Lạc trước nay luôn là một nữ thổ phỉ chân thành hào phóng, nàng mềm lòng, hứa hẹn tháng sau sẽ đưa Uyển Thư đi dạo kinh thành, thế là mấy người bọn họ lại vui vui vẻ vẻ lên xe ngựa trở về phủ.

Lễ hội náo nhiệt phồn hoa qua đi, đêm khuya chốn kinh thành cũng dần vắng lặng, cảm giác lắng đọng ùa vào mặt, như tẩy đi những sắc màu duyên hoa dày đặc còn sót lại.

Âm thanh bánh xe ngựa lộc cộc vang lên rõ ràng trên con đường yên tĩnh, đột nhiên có tiếng vó ngựa truyền đến.

Nhậm An Lạc mở mắt, nghiền ngẫm nhìn về phía Uyển Thư đang ngáp, ngoắc tay nói: "Xem ra bổn đương gia trời sinh gặp vận may, có lẽ hôm nay không phải phí công một chuyến rồi."

Vừa dứt lời, xe ngựa đã dừng, giọng nói trầm ổn của Trường Thanh vang lên.

"Phía trước ai đang cản đường?"

"Chủ nhân nhà ta mời Nhậm tướng quân đến phủ một chuyến."

Người nói lễ phép mà khách khí, nhưng ngữ điệu lại không kính cẩn.

"Tiểu thư?"

Trường Thanh vén màn lên thấp giọng dò hỏi.

Bên ngoài, mấy nam tử ngồi trên tuấn mã toàn mặc bố y màu xanh đen, mặt mày nghiêm túc lạnh lùng, dáng vẻ dũng mãnh khiến người ta nhìn mà sợ.

Nhậm An Lạc khoé miệng nhếch lên cười, tay gõ trên đầu gối nói: "Đã là quý nhân mời, nếu An Lạc từ chối thì quá bất kính."

Nói xong phất tay áo một cái, rèm vải theo tiếng rớt xuống.

Nghe Nhậm An Lạc trả lời tuỳ ý đến cực điểm, người dẫn đầu tròng mắt nổi lên một tia kinh ngạc, vung tay lên, dẫn xe ngựa của Trường Thanh hướng vào bóng đêm mà đi.

Bên trong xe ngựa, Uyển Thư vò đầu hỏi: "Tiểu thư, người quen của người hả.."

Uyển Cầm gõ vào trán của nàng ta: "Ngốc nghếch, kinh thành có lệnh cấm đi lại ban đêm, ngươi cảm thấy được mấy người có gan dám sai hộ vệ đêm khuya ngang nhiên cản đường?"

Uyển Thư xoa cái trán, bừng tỉnh ngộ, sau khi hiểu rõ làm mặt quỷ nháy mắt với Nhậm An Lạc.

Nhậm An Lạc lười nhìn nàng, nhắm mắt dưỡng thần.

"Mời Tướng quân xuống xe."

Xe ngựa ổn định dừng lại, âm thanh bên ngoài vang lên, Nhậm An Lạc duỗi người, quăng cho Uyển Thư Uyển Cầm đang muốn theo sau một ánh mắt "bớt sát phong cảnh đi", sau đó tự mình xuống xe ngựa.

Cung điện hoa quý bỗng nhiên xuất hiện trước mắt, cửa sau trầm ám hơi mở ra làm Nhậm An Lạc khẽ nhướng mày.

Haizz, nàng danh chấn Tấn Nam, vậy mà nay lại thành một người không thể để người khác nhìn thấy được.

Thị vệ dẫn Nhậm An Lạc vào nội cung, đi qua hậu viên uốn khúc, dừng ở bên ngoài một ngôi đình hóng gió.

Nàng chớp mắt, dựa vào núi giả tìm một vị trí thoải mái tựa vào.

Trên bàn đá trong đình bày một bàn cờ, Hàn Diệp một thân thường phục 'thanh long ngư bạch' tinh tế, ngồi đoan chính trong đình tự chơi một mình, ánh đèn dầu mông lung chiếu vào khuôn mặt của y, lộ ra đường nét ôn nhuận, Nhậm An Lạc hé mắt nhìn qua, cảm thấy cái nơi 'chó ăn đá, gà ăn sỏi' ở Tấn Nam thật đúng là không thể nào dưỡng ra được một người đẳng cấp như thế này.

Không quan tâm đến ánh mắt không kiêng nể gì của Nhậm An Lạc, Hàn Diệp cúi đầu nhìn bàn cờ, hạ xuống một quân cờ: "Nhậm tướng quân, mời ngồi."

Nhậm An Lạc không muốn thu hồi ánh mắt, ho nhẹ một tiếng đi vào đình ngồi đối diện Hàn Diệp, bưng ly trà cung nữ dâng lên nhấp một ngụm, rồi phất tay lệnh người lui xuống.

Nàng tràn đầy khí thế áp đảo, một loạt các động tác mang theo ý vị đương nhiên phải như thế, Hàn Diệp ngẩng đầu lên, nhìn cung nữ không tự chủ đang lui ra ngoài, khóe miệng mang theo ý cười.

"Tính nết của Tướng quân vẫn trước sau như một."

Ván cờ dần kết thúc, hai quân trắng đen lâm vào tử cục, nhất thời không giải được.

Hàn Diệp buông cờ xuống, nhìn về phía Nhậm An Lạc .

"An Lạc cho rằng tình huống này cũng nằm trong suy nghĩ của Điện hạ rồi, Điện hạ đêm khuya mời đến, không biết có chuyện gì?"

Nhậm An Lạc thần thái sáng lạng, thản nhiên hào phóng, một chút ngượng ngùng đêm khuya gặp gỡ nam tử cũng không có, trên mặt đầy ắp sự tò mò.

"Nhậm tướng quân đêm nay trong lúc đi chơi cao hứng, chắc là đã thấy không ít việc."

Lời nói Hàn Diệp có điều ám chỉ, Nhậm An Lạc hơi trầm ngâm, bừng tỉnh ngộ: "Điện hạ muốn nói... công tử Ôn Sóc?"

Hàn Diệp chưa trả lời, tay gõ nhẹ lên bàn cờ, tiếng gõ thanh thuý vang lên, y nhìn Nhậm An Lạc, ánh mắt thâm trầm lạnh lùng.

"Nhậm tướng quân vì sao vào kinh ta không muốn hỏi đến, nếu Tướng quân thật lòng muốn quy thuận Đại Tĩnh, ta bảo đảm ngày sau tuyệt đối không nhốt tướng quân lại trong kinh thành, chỉ là... ta không thích Nhậm tướng quân đánh chủ ý lên người bên cạnh ta.

Nhậm An Lạc nheo mắt, đánh giá Thái Tử ôn nhuận thanh tao lễ phép trong lời đồn này, đột nhiên cười ha hả: "An Lạc nếu như tự đại một chút, chắc chắn sẽ nghĩ Điện hạ thế mà lại có tật xấu ghen tuông giống mấy phu nhân chốn khuê phòng."

Hàn Diệp nghe vậy ngơ ra, sự tức giận trong đáy mắt cũng lặng lẽ tan đi khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười hào sảng của Nhậm An Lạc.

"Tướng quân nói bừa."

"Nếu như thường ngày Điện hạ luôn có dáng vẻ 'người sống chớ lại gần' như thế này, làm sao có thể khơi dậy lòng mến mộ của các quý nữ kinh thành cơ chứ, gánh nặng trên vai An Lạc vì thế chắc hẳn cũng nhẹ đi rất nhiều. Điện hạ yên tâm, hôm nay trên đường chỉ là vô tình gặp được công tử Ôn Sóc mà thôi, hơn nữa trong lòng ta đã có người, thì sẽ không bao giờ đánh chủ ý lên Ôn tiểu công tử đâu."

Theo tính cách của Nhậm An Lạc, không phải là người ăn nói bừa bãi, đáy mắt của Hàn Diệp có chút nhẹ nhõm, cười nói: "Với tài năng của Nhậm tướng quân, kinh thành nho nhỏ này làm sao có thể giữ được ngươi, hà tất phải lấy ta ra làm cái cớ để ngụy trang "

"Hả? Điện hạ tại sao lại nghĩ như vậy? Ta ngưỡng mộ Điện hạ, trên Kim Loan Điện cầu hôn, vạn dặm vào kinh thành, việc này cả thiên hạ đều biết."

Nhậm An Lạc bưng lên ly sứ, nhìn Hàn Diệp qua màn sương mờ lượn lờ.

Hàn Diệp lắc đầu: "Từ lúc nhìn thấy Tướng quân ở bãi săn, ta liền biết ngươi không phải là người như vậy"

Âm thanh của y quả quyết khẳng định, Nhậm An Lạc hơi giật mình, im lặng một hồi, buông ly sứ xuống, đột nhiên ngồi thẳng lưng, lẳng lặng nhìn Hàn Diệp, ánh mắt sâu thẳm.

"Điện hạ tại sao không tin? Sự yêu mến của nữ nhân khắp thiên hạ ngươi đều có thể dễ dàng chấp nhận được, tại sao lại không chịu tin Nhậm An Lạc ta vì ngươi nên mới vào kinh?"

'Ngươi'...? Hàn Diệp cảm thấy hoang đường đến mức sắp bật cười, suýt chút nữa muốn thốt ra từ 'được lắm' trước mặt nữ tử này luôn rồi, ngoại trừ Hoàng đế, khắp thiên hạ làm gì có ai đủ tư cách xưng hô với Thái Tử như thế.

Nhưng mà, trong đời Hàn Diệp chưa bao giờ gặp qua ánh mắt chấp nhất nghiêm túc như vậy, cảm giác lúc nàng nhìn ngươi, thì ngươi chính là ký ức cả đời của nàng.

Mặc dù y là Thái Tử cao quý của một nước, cũng không thể không thừa nhận, tình cảm trong đôi mắt này quá chấn động và nồng nhiệt.

Nồng nhiệt đến mức... y thiếu chút nữa là tin rồi.

Hàn Diệp cúi đầu, cười một tràng dài như Nhậm An Lạc cười lúc nãy, sảng khoái đến mức khó kiềm chế.

"Nhậm tướng quân, Tấn Nam núi cao sông dài, một số việc còn chưa kịp truyền đến đây, nhưng khi An Lạc trại quy hàng, ám vệ ta phái đi Tấn Nam trở về có mang theo vài lời nói?"

"Hở? lời nói gì?"

Nhậm An Lạc nhướng mày.

"Ám vệ có nói, binh sĩ của lãnh thổ Tấn Nam ngàn dặm đều gọi Tướng quân là 'Thiên nhân chi tư'*, người người đem lòng mến mộ, nào đâu biết Tướng quân bản tính phong lưu khó kiềm được, chọc ghẹo không ít nợ đào hoa, cho nên mới từ nơi xa xôi mà chạy đến kinh thành. Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả. Tướng quân thâm tình, đối với một người tất nhiên là chuyện tốt, nhưng nếu đối với ai cũng như vậy, ta quả thật không có phúc hưởng thụ."

Nhìn ánh mắt thư thái của Hàn Diệp, nghe xong lời nói, thâm tình trong mắt Nhậm An Lạc chợt tiêu tan, lộ ra ý cười nhàn nhã, nhún vai nói: "Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền xa ngàn dặm, cổ nhân đúng là không gạt ta nha! Không thể tưởng tượng được, chuyện ở cái nơi khỉ ho cò gáy xa xôi tận Tấn Nam mà Điện hạ cũng nắm rõ, chẳng trách hôm nay lại cố ý mời ta tới, sợ ta chạy đi gieo tai hoạ cho công tử Ôn Sóc sao?"

Nhậm An Lạc nói chuyện thẳng thắng hào sảng, nhưng Hàn Diệp lại tăng thêm một chút cảm tình đối với nàng, xua tay nói: "Tướng quân quá lời, ta hôm nay mời Tướng quân đến Đông Cung, còn có một việc khác."

"Điện hạ cứ việc nói thẳng, không sao."

"Nữ tử hào khí ngất trời như Tướng quân đây bình sinh hiếm thấy, Tướng quân nếu trong lòng đã mang thiên hạ, có tài làm tướng soái, chi bằng nên trấn thủ ngoài biên cương, thể hiện hoài bão của mình, năm đó gia chủ Đế gia nhân đức thương sinh, thế nhân ca tụng, sao Tướng quân không noi theo?"

Nhậm An Lạc mười bốn tuổi chấp chưởng An Lạc trại, phía Bắc chống lại đại quân triều đình, phía Nam nghênh chiến trộm cướp thuỷ khấu, trãi qua bách chiến, không bại trận nào, thanh danh hiển hách, Đại Tĩnh lập quốc hai mươi năm, ngoại trừ Đế Thịnh Thiên ẩn thế không hỏi sự đời từ mười sáu năm trước, chưa từng có nữ tử nào giống như nàng có thể uy chấn Vân Hạ.

Nhân vật như thế cam tâm làm một người bình thường, thật quá đáng tiếc!

Không thể không nói, Hàn Diệp đối với Nhậm An Lạc thái độ hoàn toàn kế thừa tâm tính của Nguỵ Gián, sư đồ hai người họ thật sự ăn ý đến kinh người.

Đêm khuya lạnh lẽo, không biết tự khi nào ý cười trên mặt Nhậm An Lạc đã thu hồi, đầu hơi rũ, giấu đi đôi mắt không rõ cảm xúc, chỉ có thể nghe thấy âm thanh bình tĩnh đến lãnh đạm của nàng vang lên.

"Điện hạ...Đế Thịnh Thiên thật đúng là nhân đức thương sinh, thế nhưng... kết quả ra sao?"

Hàn Diệp dừng lại, cau mày ngẩng đầu.

"Đế gia nhường ngôi thiên hạ lui về một phương, Đế Thịnh Thiên được bách tính ca tụng thì đã làm sao? Người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, hiện nay giang sơn hưng thịnh, ai còn nhớ đến những việc mà Đế gia và Đế Thịnh Thiên đã làm. Gia nghiệp tan thành mây khói cũng chỉ vì một câu nói của đế vương mà thôi."

"Nhậm tướng quân!"

Rõ ràng là ánh mắt không có cảm xúc, lại khiến người ta cảm giác như chìm trong cái rét lạnh tháng mười hai, lời quở trách quá mức đường hoàng. Hàn Diệp thấp giọng quát, nắm chặt con cờ trong tay.

Nhậm An Lạc ngẩng đầu, nét mặt như gió thổi mây bay, cứ như không thấy được sự thất thố trong mắt Hàn Diệp, cảm khái mà nói: "Cho nên là... làm người tốt như Đế Thịnh Thiên thật quá mức mệt mỏi, Điện hạ có biết vì sao ta chưa bại trận nào không, trời sinh ta có một lá gan tham sống sợ chết, vì để bảo toàn tánh mạng trân quý của mình, đương nhiên không thể thua trên chiến trường rồi. Hiện nay triều đình chiêu an, ta chỉ là một nữ nhân, ở kinh thành làm một chức quan nhàn nhã, rồi lại tìm một vị hôn phu tốt gả đi là xong, đâu cần phải lập như anh hùng tâm mang chí lớn để làm cái gì, e rằng không thể nhận lấy ý tốt của Điện hạ."

Hàn Diệp an tĩnh nghe Nhậm An Lạc nói một tràng lý do với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, toàn là những lời mà bất cứ ai nghe qua cũng thấy hết sức vô lý, nhất thời không nói nên lời.

Uống xong ngụm trà cuối cùng trong lý sứ, Nhậm An Lạc duỗi lưng một cái, đứng dậy hành lễ với Hàn Diệp rồi đi về phía ngoài đình, được vài bước, dừng lại đưa lưng về phía Hàn Diệp, không biết từ khi nào đã nắm lấy một con cờ đen, an tĩnh xoay tròn trên đầu ngón tay.

"Hôm nay được Điện hạ mời đến, vô cùng vinh hạnh, cái này xem như ta tạ lễ."

Nhậm An Lạc tiện tay ném đi, con cờ đen trong không trung vẽ lên một đường ấn ký, vững vàng đáp xuống trên bàn đá.

Hàn Diệp nhìn ván cờ, rồi lại ngẩng đầu nhìn về hướng Nhậm An Lạc biến mất, vẻ mặt phúc tạp thâm trầm.

Thế cờ ban nãy y đánh là một thế tử, chỗ mà Nhậm An Lạc hạ cờ tuy không thể khiến quân đen thắng lợi, nhưng lại có thể giải được thế cờ, chỉ một con cờ vây thành không phá thế mà đã giải được tử cục.

Nghe đồn Tấn Nam Nhậm An Lạc thô bỉ ngang tàn, văn chương không thông, thế nhưng... Hàn Diệp dám khẳng định, trên đời này, những người dùng thời gian một chun trà phá giải được thế cờ tử cục ban nãy, cực kì ít ỏi.

Đêm đã gần khuya, Đông Cung đèn đuốc vẫn sáng trưng, Nhậm An Lạc bước đi thong thả tiêu sái , chỉ khổ cho cung nữ dẫn đường phía trước, có lẽ cảm thấy Nhậm An Lạc không đáng sợ như trong lời đồn, cung nữ thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn trộm, đáy mắt tràn đầy hiếu kỳ.

"Tiểu cô nương, ngươi nhìn cái gì? Không lẽ ta có thể mọc ra ba đầu sáu tay sao?"

Cung nữ đỏ bừng mặt vì xấu hổ, vội rụt đầu về, ba bước thành hai đi thẳng ra ngoài, đến cửa hành lang gấp khúc mới nhận ra phía sau không có tiếng bước chân, đành bất lực quay đầu nhìn lại.

Cách đó không xa ở phía sau, Nhậm An Lạc lẳng lặng đứng ở chính giữa hành lang gấp khúc, y phục màu đen hoà vào bóng đêm, nàng nhìn về lầu các ở sâu trong Đông Cung, ánh trăng mơ hồ lơi lả rơi trên người nàng, hoảng hốt nhìn lại, có một loại lạnh lẽo không tan đi được.

Cung nữ bước vài bước trở lại, nhìn Nhậm An Lạc khẽ gọi: "Nhậm đại nhân." Thấy nàng không đáp, cung nữ nhìn theo ánh mắt của Nhậm An Lạc, hơi ngẩn người, giọng nói có chút xúc động: "Đại nhân nhìn chính là Bắc Khuyết Các."

Nhậm An Lạc quay đầu, bày ra vẻ mặt khó hiểu: "Bắc Khuyết Các?"

"Nghe nói năm đó Bệ hạ vì để nghênh đón vị kia vào kinh, đặc biệt mời đại sư Sầm Bắc đến tu sửa Đông Cung, đứng ở Bắc Khuyết Các có thể nhìn được toàn bộ cảnh sắc kinh thành từ xa, đối diện với núi Phù Lăng, đẹp đẽ quý giá tinh xảo, rất nổi danh ở đế đô, không ít triều thần từng thỉnh cầu Bệ hạ cho vào Bắc Khuyết Các ngắm cảnh, ngay cả vài vị chủ tử ở Đông Cung, ai cũng đều muốn đến nơi này. Thế nhưng Điện hạ chúng ta là người nặng tình, sau khi vị tiểu thư kia gặp chuyện, cho tới bây giờ, Bắc Khuyết Các chưa từng có ai đặt chân vào được."

Trong giọng nói của cung nữ không hề che giấu sự hâm mộ đối với vị nữ tử có thể vào Bắc Khuyết Các.

Mười bốn năm trước, lúc quyền thế của Đế gia có thể so với Hoàng gia, Gia Ninh Đế từng hạ chỉ nghênh đón Đế Tử Nguyên nhập kinh theo lễ nghi của công chúa, để nàng vào ở trong Bắc Khuyết Các của Đông Cung.

Nghe đồn quang cảnh năm ấy, cho dù là công chúa hoàng gia, cũng không thể so được với vẻ quyền quý xa hoa của nhi nữ Đế gia tại kinh thành.

Vận mệnh đã được định trước của Đế Tử Nguyên từng là mục tiêu mà tất cả nữ tử Đại Tĩnh cả đời muốn hướng đến.

"Nặng tình? Ngươi rất hâm mộ Đế Tử Nguyên?"

Nhậm An Lạc nhìn Bắc Khuyết Các ẩn vào trong ánh trăng kia, cười như không cười, nhẹ nhàng nói.

Nàng vừa thốt lên xong, cung nữ mới nhận ra bản thân vừa phạm vào cấm kỵ của hoàng gia, sắc mặt tái mét, sợ tới mức cả người run rẩy.

Nhậm An Lạc liếc nhìn cung nữ một cái, xoay người đi về phía ngoài hành lang gấp khúc, lần này không có quay đầu lại.

Trên đời này có chuyện đại sự nào mà không phải trả giá đắt.

Nếu Đế Tử Nguyên biết cả nhà Đế gia có một ngày sẽ tan thành mây khói, huyết mạch bị diệt, liệu có còn nguyện ý nhận lấy tám năm vinh sủng đến cực điểm kia không?

———

Chú thích:

*Thiên nhân chi tư: phong độ tư thái giống như tướng nhà trời.

Lời Gấu Gầy: mọi người đọc xong nhớ nhấn bình chọn nha, mình cám ơn nhiều nhiều ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh