Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8832 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 54: .

❊ ❊ ❊

Trước nha phủ máu tươi nhỏ giọt tung tóe, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, tướng sĩ đứng đầu lấy ra tờ giấy nát nhàu trong ngực mình, giơ cao lên.

"Mạt tướng Chung Hải, một là tố cáo trưởng tử Trung Nghĩa Hầu cưỡng bức dân nữ, hoành hành hàng xóm láng giềng."

Hoàng Phổ đang muốn nhận cáo trạng, không ngờ Chung Hải lại tiếp tục lấy ra một tờ giấy khác, thanh âm sang sảng như tiếng chuông: "Hai là tố cáo Trung Nghĩa Hầu bao che trưởng tử, tiêu hủy chứng cứ, hại chết nữ tử này."

Hoàng Phổ giật mình, hít một hơi khí lạnh, cưỡng gian dân nữ, giết người diệt khẩu, môn đình Trung Nghĩa Hầu là thế tộc, lại làm ra hành vi ác độc như vậy!

Thấy vị tướng quân này bi phẫn khó hiểu, Hoàng Phổ vội hỏi: "Tướng quân vượt ngàn dặm bôn ba khó khăn, không biết đây là nữ tử nhà nào?"

Chung Hải cúi đầu, cho dù cách xa mấy mét, nhưng bá tánh bên cạnh cũng có thể nhìn thấy bàn tay đang giơ tờ cáo trạng kia hiện lên gân xanh, run rẩy.

"Cha mẹ Chung Hải mất sớm, chỉ còn một tiểu muội sống nương tựa vào nhau, ba tháng trước, tiểu muội đã cùng binh sĩ của hạ quan là Ngô Phong đính ước.."

"Tướng quân là nói.." Hoàng Phổ ngạc nhiên.

Chung Hải bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ sẫm: "Khi hạ quan về nhà nửa tháng trước, thì thấy tiểu muội đã thắt cổ tự tử trong phòng, chỉ để lại một bức di thư, Đại nhân, tiểu muội của hạ quan tuyệt sẽ không treo cổ trước mặt huynh trưởng ta vào ngay ngày hạ quan về nhà, chắc chắn là có người hại nàng, mạt tướng là khổ chủ, mong Đại nhân làm chủ."

Giọng nói của Chung Hải vừa dứt, trong mười vị tướng sĩ đằng sau có một người nắm chặt đầu gối, nhìn thẳng Hoàng Phổ cùng bá tánh khắp phố, đôi mắt của người trẻ tuổi kiên nghị lộ ra sự đau lòng không muốn sống.

"Đại nhân, một tháng sau chính là ngày thành thân của hạ quan với Tiểu Cảnh, hạ quan ở trên chiến trường dũng cảm giết địch, chỉ vì có thể cho nàng được vẻ vang gả vào cửa, nhưng nay người đã vĩnh viễn cách xa, cầu đại nhân nhận trạng, cho hạ quan một sự công đạo!"

Gần như ngay khi tướng sĩ trẻ tuổi nói xong lời đau xót này, đường phố vốn yên lặng bởi vì sự tức giận của bá tánh mà khiến cả con phố bùng nổ lên.

Huynh trưởng dẫn binh bên ngoài, tướng sĩ vì để cho người mình yêu vẻ vang gả vào nhà, thiếu nữ đang hạnh phúc đợi gả lại chết một cách oan uổng, không bá tánh nào có thể nhẫn nhịn được một chuyện bi thảm như vậy lại xảy ra với một tướng sĩ bảo vệ biên cương.

Hoàng Phổ thấy cảnh dân oán hận, hắn lại là người phụ trách trị an kinh thành, tuyệt không thể để cho một Trung Nghĩa Hầu phủ làm đảo lộn kinh thành, liền vô cùng nghiêm nghị đi lên: "Mời hai vị đứng dậy, Đại Lý Tự là để xử lý chuyện bất công của mọi người, mời tướng quân theo bản quan vào phủ, nếu chứng cứ rõ ràng, bản quan truyệt đối sẽ không bẻ cong pháp luật vì lợi ích cá nhân, trả lại công đạo cho người đã khuất! Vương Hổ, đi mời một đại phu thật giỏi về đây."

Hoàng Phổ nói xong, phân phó nha sai, nhận lấy tờ giấy cáo trạng trong tay Chung Hải, đỡ hai người dậy, đi vào bên trong Đại Lý Tự. Trước nha phủ Đại Lý Tự vừa nãy còn rất trang nghiêm, bây giờ chỉ còn lại vết máu đỏ sẫm, bá tánh cũng dần rời đi.

Trong quán trà đối diện, Uyển Cầm rót một chén trà cho Nhậm An Lạc, vẻ mặt bình tĩnh, thanh âm cảm thán: "Tiểu thư, Hoàng đại nhân là một vị quan tốt, ban đầu tiểu thư chọn vào Đại Lý tự, chính là vì muốn giúp đỡ hắn."

Nhậm An Lạc nhấp một ngụm trà, đôi mắt trong veo nhìn Đại Lý Tự: "Dùng giáo của kẻ thù tấn công khiên của kẻ thù, cho đến khi ngọn giáo được mài đến sắc bén thì chúng ta có thể dùng nó. Thế tộc có uy quyền lớn đến đâu, cũng không địch được miệng lưỡi bá tánh, hoàng tộc dù cao quý đến đâu cũng không dám khiêu chiến oán hận của bá tánh. Trung Nghĩa Hầu phủ tôn quý đến đâu thì cũng.. tận số rồi."

Thanh âm nàng trầm xuống, quân cờ trong tay bị ném lên bàn xoay vòng tròn, thanh âm va chạm thanh thúy vang lên.

Ngày hôm nay, quán trà đối diện nha phủ Đại Lý Tự vô cùng đông đúc, bá tánh vây xem không chịu nổi nắng nóng bên ngoài, liền tốn mấy thỏi bạc chiếm một vị trí thuận lợi để theo dõi sát sao diễn biến của vụ án, cho đến buổi trưa, đại môn nha phủ Đại Lý Tự mở ra một lần nữa, mọi người tận mắt nhìn thấy người của Đại Lý Tự vẻ mặt nghiêm túc bỏ cả kiệu, trực tiếp cưỡi ngựa chạy về phía hoàng cùng, lúc này trong lòng mới yên tâm.

Trong thư phòng Đông cung, Triệu Nham lòng đầy căm phẫn bẩm báo lại chuyện này, phẫn nộ nói: "Một nhà bẩn thỉu, lần trước ấu tử Trung Nghĩa Hầu gian lận thi cử, lần này tới huynh và cha làm ra chuyện người người phỉ nhổ, uổng phí Trung Nghĩa Hầu phủ thuộc hàng thế tộc!"

Hàn Diệp đang xem tấu chương, nghe xong trầm giọng nói: "Tướng sĩ kia cách kinh thành ngàn dặm xa xôi lại dám vào kinh cáo trạng, hẳn là đã có đầy đủ chứng cứ, xem ra vận số của Trung Nghĩa Hầu phủ đã tận."

Triệu Nham gật đầu, cảm thán nói: "Thủ vệ thành Thanh Nam cũng là người cương trực, ở trước Đại Lý Tự tự phạt ba mươi roi, ai da, những tướng sĩ trên chiến trường này, khó chịu nhất là bị ức hiếp.."

Lông mày Hàn Diệp nhíu lại, tay đang lật tấu chương dừng lại: "Ngươi nói thủ thành kia đến từ đâu?"

"Thành Thanh Nam, do Trung Nghĩa Hầu chưởng quản, nhưng người thủ lại là trưởng tử là Cổ Tề Huy, lần vào kinh cáo trạng này chính là phó tướng thành Thanh Nam Chung Hải, nghe nói người này võ công rất giỏi, đối đãi với tướng sĩ trong quân cũng rất có nghĩa, ở Tây Bắc khá có danh tiếng, lần này hắn vào kinh, có tận mười vị tướng đi theo hắn, lẽ nào Điện hạ biết người này?"

Hàn Diệp lắc đầu: "Tùy tiện hỏi thôi." Nói xong, lại cúi đầu chỉnh sửa tấu chương, nhưng không chăm chú như lúc nãy, ngược lại còn có chút không yên lòng.

"Điện hạ." Triệu Nham đang chuẩn bị đi ra, chợt nhớ đến một chuyện, đột nhiên mở miệng, dáng vẻ có chút chần chừ.

Hàn Diệp ngẩng đầu, nhìn về phía Triệu Nham.

"Hai ngày trước thần ở bãi săn đã gặp An Ninh công chúa.."

"An Ninh làm sao?"

"Thần nhìn sắc mặt của công chúa không được tốt lắm, liền hỏi quản sự bãi săn, mới biết được hai ngày nay công chúa sáng sớm đã vào trường săn tập bắn cung, cả ngày không nghỉ, thần sợ nếu cứ tiếp tục như vậy, thân thể của công chúa sẽ không chịu nổi." Chính thất của Triệu Nham có giao tình khá tốt với An Ninh công chúa, nên hắn mới nhiều lời hơn một chút.

Trong mắt của Hàn Diệp xẹt qua một tia nghi hoặc, xua xua tay với Triệu Nham.

Thấy Triệu Nham đi ra, y mới xoa xoa thái dương, tính tình An Ninh kiêu ngạo như vậy, có việc gì làm nàng để trong lòng sao?

Bên trong Thượng Thư phòng, Triệu Phúc tiễn đại nhân của Đại Lý Tự vào cung thỉnh chỉ, trở lại thư phòng thấy hoàng đế Gia Ninh lạnh lùng ngồi trước bàn, cẩn thận an ủi nói: "Bệ hạ, bản thân Trung Nghĩ Hầu làm việc xấu không giấu được mới khiến bá tánh bất bình, ngài chỉ là hạ chỉ để Hoàng đại nhân chủ trì công đạo, không niêm phong Hầu phủ là đã cho Hầu phủ thể diện rồi, không cần vì chuyện của Hầu phủ mà tổn hại long thể."

"Trung Nghĩa Hầu ở trong triều đã mười mấy năm, sẽ không bị người ta dễ dàng điều khiển." Hoàng đế Gia Ninh vuốt nhẫn ở ngón tay, vẻ mặt thờ ơ: "Triệu Phúc, lúc nãy Hoàng khanh nói tướng sĩ kêu oan từ đâu tới?"

Triệu Phúc bất ngờ, trả lời: "Bệ hạ, Hoàng đại nhân nói người này là phó tướng thành Thanh Nam tên Chung Hải."

"Thành Thanh Nam sao.." Ý trong khóe mắt của Hoàng đế Gia Ninh không rõ ràng: "Năm nay Trung Nghĩa Hầu phủ làm nhiều chuyện sai quá rồi."

Nhiều đến nỗi án trong vòng một năm này làm cho Hầu phủ vốn nắm quyền ở Tây Bắc hơn mười năm nay từng chút từng chút suy tàn, bây giờ đã hoàn toàn suy yếu, nếu thật sự là do vận số của Trung Nghĩa Hầu phủ đã tận thì cũng thôi, nhưng nếu là..

Hoàng đế Gia Ninh nhăn mày lại, lạnh giọng phân phó: "Triệu Phúc, nếu Trung Nghĩa Hầu cầu kiến, liền chặn lại cho trẫm."

Triệu Phúc tiến lên, chậm rãi nói: "Bệ hạ, nếu là Cổ Chiêu Nghi.." Cổ Chiêu Nghi đang mang long thai, nếu nhất quyết xông vào, hắn chỉ là một nô tài, không gánh nổi tội làm hại huyết mạch hoàng gia.

"Ai cũng chặn." Thanh âm hoàng đế Gia Ninh trầm thấp, nhàn nhạt nói.

"Dạ." Triệu Phúc cúi đầu tuân lệnh lui ra.

Đợi ra khỏi Thượng thư phòng, hắn mới thở dài một hơi, thành Thanh Nam.. là nơi giao giữa Bắc Tần với Đại Tĩnh, năm đó tám vạn đại quân của Đế gia đều chôn xác ở ngoài thành núi Thanh Nam, khó trách bệ hạ để ý đến phó tướng cáo trạng như vậy.

Triệu Phúc nhìn về hướng Đại Lý Tự bên ngoài hoàng cung, vẻ mặt u ám không rõ.

Vụ án Đại Lý Tự đang tiếp nhận vô cùng náo, nhưng cũng không biết tại sao mãi đến khi Hoàng Phổ vào cùng bẩm báo thì bên Trung Nghĩa hầu mới nghe được tin tức này.

Bên trong phòng khách, hắn hung hăng ném mạnh chiếc cốc trong tay xuống đất, giận dữ gầm lên với quản gia đang quỳ dưới đất: "Ngươi làm cái gì mà để một chuyện nhỏ như vậy lại náo đến tận Đại Lý tự!"

Quản gia nhìn tầm bốn mươi tuổi, một bộ dạng rất hiền lành nhưng bình thường lại là người rất độc ác. Hắn lúc này đang run lẩy bẩy, quỳ rạp trên mặt đất, không nói được lời nào.

Vụ án Đại Lý Tự đang tiếp nhận vô cùng náo nhiệt, nhưng không biết tại sao, đến khi Hoàng Phổ vào cùng thỉnh chỉ thì Trung Nghĩa Hầu mới nghe được tin tức này.

Bên trong đại sảnh, hắn hung hăng ném mạnh chiếc cốc trong tay xuống đất, giận dữ gầm lên với quản gia đang quỳ dưới đất: "Ngươi làm cái gì mà để một chuyện nhỏ như vậy lại náo đến tận Đại Lý Tự!"

Quản gia tầm bốn mươi tuổi, một bộ dạng hiền lành nhưng ngày thường lại là người rất độc ác. Hắn lúc này đang run lẩy bẩy, quỳ rạp trên mặt đất, không nói được lời nào.

Một tháng trước hắn cùng lão hầu gia đi thành Thanh Nam thăm đại công tử, đại công tử uống rượu say làm loạn đi cưỡng gian tiểu muội của phó tướng, lão hầu gia sau khi biết chuyện này, dặn hắn xử lí sạch sẽ mọi chuyện, hắn thật sự đã xử lí sạch sẽ, người biết chuyện này toàn bộ đều bị giết, thậm chí hắn còn phân phó hạ nhân ở lại đó nửa tháng, đợi đến ngày Chung Hải trở về thì dàn ra cảnh thắt cổ tự tử trong nhà, chuyện này hoàn thành cẩn thận, hắn mới bình yên hồi kinh, nào ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện chấn động cả kinh thành như vậy, Chung Hải thế mà lại dẫn theo tướng sĩ đến Đại Lý Tự tố cáo, nói ra chân tướng, còn làm liên lụy luôn cả một Hầu phủ.

"Lão gia, nô tài đáng chết!" Cổ Túc ngã quỵ xuống đất, biết bản thân mình e là không thoát khỏi, nếu như Chung Hải vào kinh, tám phần là hắn không thể sống được nữa.

Dáng vẻ Cổ Vân Niên như đại bàng, nhìn Cổ Túc nửa ngày, đột nhiên nhàn nhạt nói: "Ngươi vốn luôn rất trung thành với bổn Hầu, nay bổn Hầu tin tưởng ngươi. Cổ Túc, ngươi phải biết chỉ có Trung Nghĩa Hầu được an toàn thì ngươi thì mới có thể bảo vệ người mà ngươi muốn bảo vệ."

Sắc mặt Cổ Túc trắng bệch, cả nhà hắn đều dựa vào Hầu phủ, nếu Trung Nghĩa Hầu phủ suy tàn, vậy hai hài tử của hắn.. hắn mạnh mẽ dập đầu với Trung Nghĩa Hầu: "Lão gia, chuyện này một chút cũng không liên quan đến lão gia, tất cả mọi chuyện đều là tiểu nhân tự mình quyết định, sẽ không làm liên lụy đến Hầu phủ, chỉ là đại công tử.."

Vẻ mặt Trung Nghĩa Hầu cứng ngắc, trầm giọng nói: "Nghiệt tử phạm tội quá nặng, tương lai phải xem vận số của hắn."

Cổ Túc hít sâu một hơi, cúi đầu đáp: "Tiểu nhân đã biết."

Đại công tử tuy là con của thiếp, nhưng những năm nay cũng được Hầu gia yêu thương, không ngờ được vì Hầu phủ, Hầu gia nói bỏ liền bỏ.

Giọng nói của hai người vừa dứt, liền có một gã sai vặt vào: "Lão gia, nha sai của Đại Lý Tự đến phủ, nói có án muốn mời tổng quản đại nhân đến nha phủ tra hỏi."

Đi theo sau gã sai vặt có vài tên nha sai Đại Lý Tự dáng vẻ nghiêm túc, vẻ mặt Trung Nghĩa Hầu tối sầm lại, Hoàng Phổ dám ngang nhiên vào Hầu phủ bắt người như này, chắc hẳn đã vào cung thỉnh được chỉ, hắn nhìn Cổ Túc một cái thật sâu, mới xua tay nói: "Ngươi đi đi."

Cổ Túc dập đầu một cái, như một xác chết bò dậy từ trên mặt đất, bị nha sai của Đại Lý Tự dẫn đi.

Chạng vạng, Trung Nghĩa Hầu bị Triệu Phúc mặt đầy ý cười chặn ở cửa Thượng Thư phòng, lúc này sắc mặt mới thật sự là khó coi.

"Lão Hầu gia, bệ hạ nói chuyện này đã giao cho Hoàng đại nhân thẩm lý, nếu như những lời Chung Hải nói là bịa đặt, cố ý hãm hại Hầu phủ, bệ hạ chắc chắn sẽ không tha, sẽ trả lại thanh danh cho Hầu phủ.." Nụ cười của hắn càng sâu hơi: "Còn nếu án này là thật.. Ngài xem ta ăn nói hàm hồ này, Hầu phủ một đời thanh danh hiểm hách, làm sao có thể làm ra loại chuyện như vậy, bệ hạ đã phái Binh Bộ Thị lang đến Thanh Nam mời đại công tử trở về, đợi đại công tử hồi kinh, án này tự nhiên được làm rõ, còn mười ngày nửa tháng nữa, Hầu gia cứ yên tâm hồi phủ đợi tin."

Cổ Vân Niên hơi ngẩn người, vẻ mặt tỉnh ngộ, chắp tay với Triệu Phúc: "Đa tạ công công chỉ bảo." Nói xong liền gấp gáp rời đi.

Cổ Tề Huy còn nửa tháng nữa mới về tới kinh thành, Trung Nghĩa Hầu phủ ở kinh thành làm ăn mấy năm, trong thời gian nửa tháng có thể làm được rất nhiều chuyện.

Đông cung, Nguyên Thủy các.

Đế Thừa Ân đang ngồi ở trước bàn chép kinh phật, nghe thấy tiếng bước chân, nhìn thấy thị nữ Tâm Vũ đi vào, dáng vẻ gấp gáp: "Như thế nào rồi?"

"Tiểu thư." Tâm Vũ đi vào, nhỏ giọng trả lời: "Ta đã sai người vào Lạc phủ cầu kiến Lạc công tử, Lạc công tử nói hiện giờ thân phận của tiểu thư cao quý, không nên tiếp kiến ngoại thần."

Vẻ mặt Đề Thừa Ân trầm xuống: "Hắn còn nói gì nữa?"

Tâm Vũ rũ mắt, che đậy cảm xúc trong con ngươi: "Công tử còn nói.. số mệnh tiểu thư ông trời đã định, chuyện gặp gỡ lúc nhỏ, tiểu thư hãy quên đi."

Tay cầm bút của Đề Thừa Ân run rẩy, một giọt mực lớn rơi trên tờ kinh mới chép xong, từ từ lan rộng ra.

Số trời đã định? Khóe miệng nàng cong lên một nụ cười chế ngạo, địa ngục hay thiên đường, chỉ một lời nói của Lạc Minh Tây ngươi là có thể quyết định, đâu phải là trời cao định đoạt!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh