Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật.

❊ ❊ ❊

Chương 14

Giọng nói của Nhậm An Lạc lắng xuống làm cho sắc mặt của Cổ Tề Thiện cũng đột ngột thay đổi theo, trong ngoài đại đường lặng ngắt như tờ, mọi người nín thở nhìn tiểu hầu gia đang ngậm miệng im thin thít, lúc này mới hiểu ra dụng ý của Nhậm An Lạc.

Tiểu hầu gia Trung Nghĩa Hầu phủ từ nhỏ đã học hành dốt nát, nếu hắn thật sự nhờ người khác làm thay đề thi, đương nhiên sẽ không nhớ rõ nội dung của bài thi mấy ngàn chữ này.

Tả tướng nhướng mày nhìn Nhậm An Lạc liếc mắt một cái, im lặng không lên tiếng, Hữu tướng thầm khen một câu, trầm giọng nói: "Tiểu hầu gia, Nhậm đại nhân nói không sai, nếu ngươi quả thật bị oan, chỉ cần nói ra nội dung bài thi, bổn tướng cũng đảm bảo sẽ trả lại công đạo cho ngươi."

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán Cổ Tề Thiện, hắn cố chấp nói: "Hữu tướng, lúc thi ta quá mức khẩn trương, làm sao còn nhớ rõ bản thân đã viết cái gì, chắc là viết bừa cho xong ấy mà."

Tức thời mọi người đều ồ lên, các sĩ tử ở dưới nhao nhao khịt mũi coi thường, chế giễu giọng điệu lảng tránh của Cổ Tề Thiện, bài thi khoa cử quan trọng như thế, dù cho văn chương có tệ đến mấy, cũng không thể ngay cả bản thân viết ra cái gì cũng không nhớ.

Nhậm An Lạc xua tay, mọi người chợt im lặng, nàng phớt lờ lời giảo biện của Cổ Tề Thiện, kéo dài giọng nói: "Nếu tiểu hầu gia không nhớ rõ nội dung bài thi cũng không sao, câu hỏi trong đề thi khoa cử lần này thật sự vô cùng mịt mờ, 'đạo của bá tánh', câu hỏi này đúng là rất khó trả lời......"

"Đúng vậy, câu hỏi đề thi mịt mờ như thế, ta tất nhiên đành phải viết lung tung cho xong, cũng không mong có được thành tích tốt!"

Cổ Tề Thiện rung đùi đắc ý, cho rằng bản thân đã tìm được cái cớ hợp lý.

Toàn bộ công đường không biết vì sao đột nhiên yên tĩnh, lặng im không một tiếng động, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, ngẩng đầu nhìn Nhậm An Lạc.

Ngồi bên trái Nhậm An Lạc, Tả tướng sắc mặt lạnh tanh, nếu không phải do được tu dưỡng tốt, hắn đã sớm đá cái tên đầu heo kia một cước rồi.

"Tiểu hầu gia, bản quan nói rồi, ngươi chính là chứng cứ."

Nhậm An Lạc đột nhiên lạnh giọng: "Đề thi khoa cử hoàn toàn không có câu hỏi 'đạo của bá tánh', hai vị đại học sĩ ra đề là 'giữ vững sự nghiệp', ngươi không nhớ rõ nội dung bài thi, về tình có thể tha thứ, nhưng ngay cả câu hỏi đề thi mà ngươi cũng không rõ, còn dám nói bài thi này do ngươi tự viết!"

Gõ mạnh thanh gỗ xuống bàn, Nhậm An Lạc nhìn thẳng Cổ Tề Thiện, tức giận quát lớn.

Cổ Tề Thiện sắc mặt đại biến, khàn giọng gào lên: "Nhậm An Lạc, ngươi dám lừa ta!"

"Bản quan là quan chủ thẩm, thẩm án như thế nào, không tới lượt ngươi khoa chân múa tay. Cổ Tề Thiện, bản quan hỏi ngươi, ngươi gian lận khoa cử, có nhận tội hay không?"

"Nhận thì sao, ta là quý tử của Hầu phủ, chỉ phạm tội gian lận khoa cử nhỏ nhoi, ngươi định phạt ta như thế nào?"

Dù đã có bằng chứng vững như núi, nhưng Cổ Tề Thiện đến chết vẫn không chịu nhận sai. Sĩ tử bên ngoài công đường lòng đầy căm phẫn, trên mặt ngập tràn tức giận.

Nhậm An Lạc không trả lời, phất tay ra lệnh cho nha sai áp giải Cổ Tề Thiện sang một bên, nhìn Đỗ Đình Tùng vẫn đang cúi đầu nãy giờ.

Dường như cảm giác được Nhậm An Lạc đang chăm chú nhìn, hắn ngẩng đầu, sắc mặt trầm ổn, ánh mắt hiện lên tâm thái thấy chết không sờn, bình tĩnh thẳng thắn.

Nhậm An Lạc có chút ngẩn người, sau đó nhận ra...... Người này sợ là đã chết tâm kể từ khi bị bắt vào Đại Lý Tự.

"Người đang quỳ dưới kia, ngươi là Đỗ Đình Tùng?"

"Bẩm đại nhân, là học trò."

"Ngô Việt khai nhận đã lấy đề thi từ trong tay của ngươi, hắn không có nói dối, đúng không?"

Đỗ Đình Tùng không trả lời, ngược lại hỏi: "Đại nhân có bằng chứng không?"

Nhậm An Lạc nhướng mày, đem chứng cứ được trình lên để qua một bên, sau đó lấy ra một bài thi khác từ khay gỗ vừa rồi.

"Đề thi ngày đó ngươi đưa cho Ngô Việt, hắn vẫn chưa ném đi, nha sai lục soát trên người hắn tìm ra được hai tờ đáp án, lúc trước bản quan tưởng rằng hắn sợ sơ sót nên cẩn thận chuẩn bị thêm một tờ, về sau mới biết chữ viết trên hai tờ đáp án hoàn toàn khác nhau. Đỗ Đình Tùng, đây là bài thi khoa cử của ngươi làm, chỉ cần so sánh với chữ viết của hai tờ đáp án, sẽ biết ngay ngươi có phải là người cung cấp đáp án hay không."

Cả công đường yên tĩnh, hầu như không có ai biết, lúc trước từ trên người Ngô Việt lại lục soát ra hai tờ đáp án có chữ viết khác nhau, quan viên Đại Lý Tự đánh cuộc cả tiền đồ đi gõ vang chuông Thanh Long, quả nhiên là có thứ để dựa vào.

Hoàng Phổ thở phào một hơi, đến bây giờ, vụ án này mới thật sự được bày ra trước mắt mọi người.

Đỗ Đình Tùng thoáng nhìn Ngô Việt, im lặng hồi lâu, mới nói: "Không cần so sánh chữ viết, đề thi là ta đưa cho Ngô Việt."

So với Cổ Tề Thiện hống hách ngang ngược, Đỗ Đình Tùng - nhi tử nhà Hộ Bộ thượng thư, ngày thường thanh danh không tồi, sĩ tử bên dưới nghe thấy Đỗ Đình Tùng tự mình thừa nhận, đều có chút khó tin.

"Tại sao ngươi lại đưa đề thi cho Ngô Việt?"

"Đại nhân chắc cũng biết, nếu thi đậu vào Cao trung Tam giáp lập tức sẽ quang tông diệu tổ, từ đây trở thành người đứng trên kẻ khác, ta xưa nay xem Ngô Việt là bạn tốt, nên mới đem đề thi đưa cho hắn, không ngờ hắn lại đem đề thi truyền cho người khác."

Ngô Việt đang quỳ nghe Đỗ Đình Tùng bình tĩnh điềm đạm trả lời, vùi đầu xuống càng lúc càng thấp hơn, thân thể cũng vô thức dịch sang một bên.

Nhậm An Lạc nhìn xuống đại đường, hỏi lại: "Đề thi của ngươi từ đâu mà có?"

Công đường tức khắc trở nên im lặng, đây cũng là câu hỏi mà tất cả mọi người đều muốn biết đáp án, nếu Đỗ Đình Tùng trả lời đề thi được lấy từ một thí sinh khác, vụ án này mới thật là long trời lở đất.

Tả tướng mặt trầm như nước, căng thẳng khác thường, Hữu tướng hồ nghi khẽ nhìn sang bên trái.

"Nhậm đại nhân, đề thi là ta xin ở chỗ Lý đại nhân."

Đỗ Đình Tùng rũ mắt, chậm rãi đáp: "Lý đại nhân là thầy dạy của ta, ta vì khoa cử mà phiền não, đêm khuya vào Lý phủ kể khổ nhờ vả, ân sư không đành lòng, mới đem đề thi đưa cho ta."

"Hả? Thế tại sao trong thư thỉnh tội, Lý đại nhân hoàn toàn không nhắc gì đến ngươi, mà lại nói người được hắn đưa đề thi là Ngô Việt?"

"Ân sư biết việc đưa đề thi đã bại lộ, nên mới viết thư thỉnh tội tự sát, bao che cho ta."

Đỗ Đình Tùng nằm sấp trên mặt đất, giọng nói khẩn thiết: "Nhậm đại nhân, ta là chủ mưu của vụ án gian lận khoa cử, tất cả mọi chuyện đều do ta gây ra, Đỗ Đình Tùng hổ

thẹn với Bệ hạ, hổ thẹn với ân sư, hổ thẹn với cha mẹ, nguyện lấy cái chết tạ tội!"

Đỗ Đình Tùng thừa nhận tất cả tội trạng, Tả tướng thở phào nhẹ nhõm, thân thể cứng ngắc lúc này mới thả lỏng.

Cái tên Đỗ Đình Tùng này cũng không quá ngu xuẩn, may mà Đỗ gia không phải chỉ có một mình hắn là nhi tử, Đỗ thượng thư tự biết nên lựa chọn như thế nào.

Trong ngoài đại đường, tiếng thở dài vang lên hết đợt này đến đợt khác, phiên xét xử vụ án cho đến bây giờ, kết quả đã rõ, chỉ là rốt cuộc lại vô cùng đáng tiếc.

Đến lúc này, chỉ còn đợi Nhậm An Lạc tuyên án nữa là xong.

"Đỗ Đình Tùng, ngươi luôn miệng nói bản thân hổ thẹn với hoàng ân, hổ thẹn với ân sư, hổ thẹn với cha mẹ...... Vậy còn đồng đạo của ngươi và thiên hạ bá tánh thì sao?"

"Bản quan hỏi ngươi, nếu việc này không bị vạch trần, ngươi thì đỗ Cao trung Tam giáp, còn những thí sinh vì ngươi gian lận khoa cử mà thi rớt, cả đời phải chịu cảnh gian nan khổ cực, ai sẽ trả lại công bằng cho họ? Ngươi tâm địa bất chính, làm người không ngay thẳng, sao có thể trở thành quan phụ mẫu, tạo phúc cho bá tánh?

Đỗ Đình Tùng sững sờ, sắc mặt hổ thẹn. Không chờ hắn trả lời, Nhậm An Lạc đã nhìn về phía Cổ Tề Thiện.

"Cổ Tề Thiện, ngươi vừa rồi chất vấn bản quan, gian lận khoa cử chỉ là một tội trạng nhỏ nhoi, bản quan có thể trừng phạt ngươi - trưởng tử Hầu phủ như thế nào phải không?"

Nhậm An Lạc đứng dậy, nhìn hai người đang chờ định tội ở công đường, ánh mắt sáng quắc: "Khoa cử chính là cơ sở để tuyển chọn hiền tài cho triều đình Đại Tĩnh, khoa cử loạn, nền tảng lập quốc cũng loạn, thế nhưng ngươi lại nói

đây chỉ là một tội trạng nhỏ nhoi, quả thực vô lý đến cực điểm, ngươi tưởng cả triều đình này đều là hậu viên của Trung Nghĩa Hầu phủ có đúng không?"

"Sĩ tử Đại Tĩnh ta trãi qua mười năm gian khổ vất vả phấn đấu học tập, vượt qua biết bao cuộc thi mới có được cơ hội tham gia khoa cử lần này, tại sao đối với ngươi lại không khác gì giẻ rách? Để bản quan nói cho ngươi biết, khoa cử Đại Tĩnh là như thế nào!

Nhậm An Lạc trên công đường lướt mắt nhìn một lượt, từ Hữu tướng đến quan lại Đại Lý Tự, thái độ trịnh trọng khác thường.

"Hai mươi năm trước Đại Tĩnh lập quốc, cả nước tuyển chọn nhân tài, Hữu tướng Ngụy Gián tuy là nhà

Đại Nho, nhưng để làm an lòng dân, vẫn phải thông qua những điều đã được thông tuệ trong ba mươi năm, trở thành vị Trạng Nguyên đầu tiên của triều đình Đại Tĩnh."

"Nội Các đại học sĩ Tống Kinh Triệu, trải qua ba lần thi hội, nếm hết khổ hàn nghèo khó, mất mười năm cố gắng mới vào được Cao trung Tam giáp, khí khái này làm thế nhân vô cùng kính trọng."

"Thiếu phó của Thái Tử là Ninh Sở Du, học trò trãi khắp thiên hạ, ngày đó đỗ Bảng Nhãn vào năm Thái Tổ thứ tư."

"Nếu không có chế độ khoa cử để chọn nhân tài, nạp hiền lương, Đại Tĩnh ta có thể thái bình mấy chục năm sao? Cổ Tề Thiện, khoa cử đối với bá tánh Đại Tĩnh mà nói nặng như trời, ngươi là trưởng tử Hầu phủ thì thế nào hả? Chẳng lẽ còn nặng hơn cả trời!"

"Ngươi làm sao biết sĩ tử tham gia khoa cử không tràn ngập khát vọng, bọn họ hoặc là lòng mang thiên hạ, hoặc là có chí cầu tiến, ngươi làm loạn triều cương Đại Tĩnh, còn nói bản thân vô tội!"

Cổ Tề Thiện bị khí thế của Nhậm An Lạc làm cho chấn động ngã nhào ra đất, sắc mặt trắng bệch khó nói thành lời.

"Ngay cả quan lại Đại Lý Tự trên công đường này, có ai không miệt mài đèn sách khổ cực suốt bao năm mới có thể mặc quan bào lên người, nếu không phải đã từng cảm nhận sâu sắc qua, bọn họ sao lại có thể vì chân tướng của một vụ án mà dám đánh cược cả tiền đồ quyết đòi lại công đạo."

Nhậm An Lạc thở một hơi dài nhẹ nhõm, gõ xuống thanh gỗ: "Ngô Việt, ngươi gian lận khoa cử làm rối kỷ cương, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, bản quan xử phạt ngươi giống như Tống Hiền, Lưu Giang."

"Tạ Đại nhân khai ân."

"Đỗ Đình Tùng, ngươi tiết lộ đề thi, nhiễu loạn khoa cử, khiến Lý Sùng Ân tự sát mà chết, bản quan lột mũ Tú Tài của ngươi, phán ngươi mùa thu năm sau xử trãm."

"Đại nhân, học trò nhận phạt."

Đỗ Đình Tùng vừa giận vừa thẹn, dập đầu xuống đất.

"Cổ Tề Thiện, tuy ngươi chỉ gian lận khoa cử, không phải đầu sỏ gây tội, nhưng ngươi thái độ xấu xa, ầm ĩ trên công đường, xem thường pháp luật, bản quan phán ngươi chịu ba mươi gậy, phạt ngàn lượng bạc tương trợ sĩ tử bần hàn, chịu thêm ba năm lao dịch."

Cổ Tề Thiện sắc mặt trắng xanh, thái độ căm giận.

Lúc này, tất cả sĩ tử bên dưới đều dâng cao cảm xúc, mắt nhìn về phía Nhậm An Lạc có chút kích động.

Bên trong hậu đường, Hàn Diệp không biết đã đứng dậy từ khi nào, y lẳng lặng nhìn bóng dáng hiên ngang quan bào đỏ thẫm bên ngoài cách một tấm màn che, trong mắt tràn ngập tán thưởng.

Nhậm An Lạc, phẩm chất lỗi lạc vượt xa khả năng tưởng tượng của y, bất kỳ nữ tử nào trong thiên hạ, đều không thể làm được như nàng, kiên cường vững vàng trên công đường đến tận giây phút này.

Ôn Sóc đứng phía sau Hàn Diệp, vô cùng kinh ngạt nhìn không sót một cái gì.

"Về thôi."

Thấy phiên xét xử đã gần đến hồi kết, Hàn Diệp xoay người về phía cửa sau rời đi: "Sau khi trở về, ngươi tự mình chọn lựa một phần lễ vật đưa đến Nhậm phủ."

Ôn Sóc nhướng mày.

"Kinh thành e là phải thay đổi tân Đại Lý Tự Khanh rồi."

Tiếng cười sảng khoái của Hàn Diệp từ xa vang đến.

Trong đại đường, Nhậm An Lạc ngẩng đầu, nhìn các sĩ tử trên thềm đá, giọng nói vang vọng, ánh mắt kiên định.

"Mỗi người chúng ta sinh ra trên đời mang thân phận khác nhau, cơ hội quen biết nhau cũng khó, ai biết số phận mấy chục năm sau của bản thân mình sẽ thế nào? Sĩ tử là rường cột tương lai của Đại Tĩnh, bản quan hy vọng các vị đều dốc toàn lực cho khoa cử, đến ngày các vị đỗ tiến sĩ cập đệ*,Nhậm An Lạc đương nhiên sẽ cùng mọi người uống rượu mừng chung vui! Bãi đường!"

Thanh gỗ một lần nữa gõ xuống, Nhậm An Lạc đi vào hậu đường, trống đá vang lên, tiếng vỗ tay như sấm rền, kéo dài không dứt.

Dù là sĩ tử đứng trên thềm đá, hay bá tánh bên ngoài phủ đang ngưỡng cổ lên xem, đều có một loại cảm giác tràn trề vui sướng chưa từng có.

Trên lối đi nhỏ trong hậu đường, sắc mặt Tả tướng cực kỳ khó coi, xoay người phất tay áo bỏ đi, Hữu tướng nghe thấy cảnh tượng bên ngoài, âm thầm gật đầu, vuốt râu rung đùi đắc ý rời đi.

Ông có thể khẳng định, trãi qua chuyện này, tiến sĩ khoa cử năm nay chắc hẳn sẽ một lòng muốn báo đáp Nhậm An Lạc. Quả nhiên đúng như lời nàng từng nói...... Cho dù là nữ tử, cũng chưa chắc không thể có được một chỗ đứng nhỏ trên triều đình Đại Tĩnh, hiện giờ xem ra, phỏng chừng không chỉ đơn giản là một chỗ đứng nhỏ như vậy.

Sĩ tử, bá tánh, cả các triều thần được Nhậm An Lạc tán thưởng trên công đường hôm nay, vô hình trung đều trở thành chỗ dựa che chở cho Nhậm An Lạc.

Hữu tướng lần đầu cảm thấy, nếu Nhậm An Lạc chỉ là Thái Tử Phi của Đông Cung, vậy thì quá ủy khuất cho nàng rồi!

Ban đêm, thư phòng Nhậm phủ.

Nhậm An Lạc thay một bộ váy vạt dài uốn khúc đen như mực, xoã xuống mái tóc dài ướt sũng, hơi khép mi, dựa nghiêng trên giường.

Uyển Cầm cẩn thận cầm khăn vải lau tóc dài cho nàng, Uyển Thư từ bên ngoài đi vào, thấp giọng bẩm báo: "Tiểu thư, vừa rồi thư các cất giữ bài thi ở trường thi bốc cháy, tất cả bài thi của thí sinh đều bị thiêu rụi.

Nhậm An Lạc mở mắt, thần sắc thư thái: "Biết rồi."

"Uyển Cầm, hôm nay sĩ tử bên dưới công đường, ngươi nhìn kỹ xem có những ai không tới?"

Uyển Cầm nhớ lại một lát, trả lời: "Ngoại trừ công tử Ôn Sóc và Thế tử nhà Tề Nam hầu, chỉ có Giang Hạo* - trưởng tử của Tả tướng là không tới."

Khóe môi hơi câu lên, Nhậm An Lạc ngồi xếp bằng, chống cằm: "Chắc là chột dạ rồi, Lý Sùng Ân làm quan mười mấy năm, lão luyện thâm trầm, nếu không phải trọng thần đương triều quyền thế ngập trời không thể cự tuyệt, ông ấy sao có thể tự rước hoạ vào thân, cuối cùng phải tự sát tạ tội. Chỉ là không ngờ tâm địa Khương Du tàn nhẫn như thế, Đỗ thượng thư giống như Thiên Lôi sai đâu đánh đó mười mấy năm, cuối cùng lại trở thành kẻ chết thay."

"Nếu không như thế, hắn làm sao có thể leo lên chức Thừa tướng, đứng trên vạn người."

Uyển Cầm cười cười, giúp Nhậm An Lạc buộc hờ lọn tóc ướt, hỏi: "Tiểu thư, chuyện này chúng ta cứ thế bỏ qua sao?"

Nhậm An Lạc gật đầu: "Có Gia Ninh Đế thánh sủng, lại không có chứng cứ, chuyện này không thể đụng tới hắn được."

Nhậm An Lạc duỗi người, phân phó: "Uyển Cầm, ngày mai đi Phong Ký may mấy bộ xiêm y nhìn vào thể diện một chút, tiểu thư nhà ngươi e là sắp bị thánh quyến* triệu kiến......"

Lời còn chưa dứt, giọng nói trầm thấp của Trường Thanh đã vang lên ngoài thư phòng.

"Tiểu thư, Thái Tử điện hạ đưa lễ vật tới."

"Hả? Lễ vật gì? Còn không mau mang vào!"

Nhậm An Lạc lập tức tỉnh táo tinh thần, mở to đôi mắt đen nhánh nhìn ra ngoài hành lang.

Hơn mười vị cung nữ nối đuôi nhau tiến vào, dung nhan diễm lệ, nhưng đều không hấp dẫn bằng đồ vật trên tay các nàng.

Một bộ váy dài mạ vàng hoa mỹ an tĩnh đặt trong tay cung nữ, hoa quý ung dung, vừa thấy liền biết là cống phẩm cung cấm.

Trâm cài lưu li, kim thoa ngân bạc chất đầy trong hộp, theo bước chân thong thả của cung nữ có thể nghe thấy tiếng phục sức chạm nhẹ vào nhau vang lên.

Những thứ này tuy quý giá, nhưng không đến mức chấn động kinh ngạt, ba người sở dĩ sững sờ như vậy là bởi vì... quá nhiều, ước chừng gần nửa canh giờ, lễ vật tấp nập được đưa vào Nhậm phủ vẫn chưa dừng lại.

Nhìn số lễ vật đang dần dần lấp đầy thư phòng, Uyển Thư tròn mắt quay đầu lại, giơ ngón tay cái lên với Nhậm An Lạc, người cũng đang sửng sốt y hệt nàng.

"Không hổ là Thái Tử điện hạ, quả nhiên phóng khoáng, tiểu thư, ta đi chuẩn bị bút mực, việc này ta phải nhớ kỹ, ngày sau nhất định sẽ trở thành chứng cứ thắng lợi rõ ràng trên con đường thành thân của người!"

Hậu điện Đông Cung, Thái Tử điện hạ đang muốn đi ngủ thì nghe được tin tức Tổng quản Thái giám trình lên, chiếc gối màu sứ men xanh trong tay sơ ý rơi xuống đất.

"Ném cái tên tiểu tử khốn Ôn Sóc kia vào đây cho ta, hắn lại dám tặng đồ lung tung đến Nhậm phủ!"

"Điện hạ, tiểu công tử nói ít ngày nữa là tới kì thi quan trọng, công tử hôm nay đã có cảm nhận vô cùng sâu sắc, nhất định dốc toàn lực cố gắng, hiện tại đã dọn vào biệt trang Tây Giao an tâm ôn thi, còn nói......"

Hàn Diệp giương mày lên: "Hắn còn nói cái gì?"

"Còn nói ngài đừng luyến tiếc số vốn tích cóp cưới vợ ban đầu này, người ta dùng ba vạn thuỷ quân cầu hôn, Đông Cung chúng ta cũng không thể mất mặt được ah!"

Tổng quản Thái giám hoàn toàn bắt chước điệu bộ Ôn tiểu công tử y như thật, sau đó yên lặng lui xuống.

"Cái tên tiểu tử khốn này, truyền lời đến biệt trang, nói hắn ráng thi cho tốt, nếu thi trượt, lập tức cút về đây cho ta!"

Âm thanh nghiến răng nghiến lợi vang lên ở bên trong tẩm điện vang lên lúc nửa đêm, làm cả Đông Cung sợ muốn rớt hồn.

Này nha, Thái Tử điện hạ thân yêu, ngài đây chắc hẳn là đang thẹn quá hoá giận có đúng không?

———

Chú thích:

*Tiến sĩ cập đệ: được xác định bằng kì thi Đình, bao gồm Tam khôi (3 vị trí cao nhất) : Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa.

*Giang Hạo: chỗ này mình nghĩ là Khương Hạo mới đúng, nhưng bản raw viết vậy nên mình không tự ý sửa.

*Thánh quyến: người thân thuộc với thánh thượng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh