Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8744 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 95​.

❊ ❊ ❊

Hai mươi năm trước lúc hoàng triều Đại Tĩnh vừa lập, Thái tổ cùng Đế gia gia chủ gánh vác thiên hạ, Hàn gia cùng Đế gia vô luận là binh lực, hay là uy vọng đều sàn sàn như nhau. Một núi không thể có hai hổ, nếu trong thiên hạ có ai mang lòng kiêng kị Đế gia, nói lời trong lòng, toàn bộ triều quan bá tánh Đại Tĩnh đều biết, chỉ có hoàng gia.

Nhưng lời này không thể nói, cũng không có người có lá gan dám nói.

Lúc này, nhìn Nhậm An Lạc đứng vững như Thái Sơn trên thềm đá, tất cả chúng thần trầm mặc xuống. Bọn họ cũng muốn biết, khi nữ cô nhi Đế gia mai danh ẩn tích mười năm, bỗng một ngày vạch trần chân tướng mười năm trước, rốt cuộc hoàng gia sẽ ứng đối như thế nào?

"Đế Tử Nguyên, ngươi nói người chủ mưu đang ở bên ngoài Nhân Đức điện này? Hoang đường, đại thần cả triều, hoàng thân quốc thích ai dám làm chuyện này? Lại có ai dám mưu hại Đế gia?" Khuôn mặt Hoàng đế Gia Ninh uy nghiêm khó hiểu.

Lời này vừa ra, sắc mặt chúng đại thần biến đổi, bắt đầu ồn ào nhớ lại hồi ức nhà mình năm đó từng cùng Trung Nghĩa Hầu phủ ăn tết, nếu thời điểm này mang trên lưng thanh danh mưu hại, thì nước miếng của bá tánh thiên hạ liền đủ khiến bọn họ chết đuối.

"Bệ hạ, thần chưa từng nói là chư vị công hầu hãm hại Đế gia ta."

Nghe thấy Nhậm An Lạc nói, chúng thần mới dám thở phào một hơi.

Hoàng đế Gia Ninh nhướng mày: "Hửm? Vậy ngươi nói chính là ai?"

Chuyện Đế gia năm đó cho dù là có đầy đủ chứng cứ, nhưng căn bản vẫn chưa tìm được người chỉ chứng người chủ mưu phía sau, về điểm này, Hoàng đế Gia Ninh càng rõ ràng hơn ai khác.

"Bệ hạ." Nhậm An Lạc ngẩng đầu: "Bắt đầu nói từ phong mật tin được đưa đến Đế Bắc thành, tuy là có thể mô phỏng lại làm bút tích giả, nhưng tiền đề là người nọ cần thiết biết rõ bút pháp của người bị làm giả bút tích. Theo thần biết, bút mực mỗi ngày của bệ hạ đều sẽ đưa vào trân các điển tàng hoàng gia, ngày nào đó không dùng tới liền sẽ tiêu hủy, hoàng cung thủ vệ nghiêm ngặt vô cùng, vật phẩm của bệ hạ càng trông coi nghiêm hơn, thứ thần nói thẳng, trên đời này khó bắt chước nhất chính là ngự chỉ của bệ hạ. Còn có ngọc tỷ thiên tử, nếu không phải người biết rõ trong cung, sao có thể nào dễ dàng ra tay trộm được. Hơn nữa người nọ còn có thể để tin hàm bôi nhọ giấu trong Tĩnh An Hầu phủ, thế lực sau lưng càng không thể khinh thường."

Lời này nói được quá vi diệu, biểu tình trên mặt chúng thần phải gọi là muôn màu muôn vẻ. Ánh mắt Hoàng đế Gia Ninh trầm xuống: "Đế Tử Nguyên, ngươi đến tột cùng là muốn nói cái gì?"

Nhậm An Lạc không đáp, chỉ men theo lời nói chính mình tiếp tục: "Không chỉ như vậy, người nọ chỉ dùng một phong thư hàm liền có thể khiến công hầu nhất phẩm triều đình, tay cầm trọng binh Trung Nghĩa Hầu cúi đầu nghe lệnh, không chút do dự.."

Nhậm An Lạc dừng lại, hơi dừng lại nghỉ, nhìn thẳng lại Hoàng đế Gia Ninh trên ngự đài.

"Thần cả gan, mời bệ hạ đoán thử, trên Đại Tĩnh ta có mấy người có thể đồng thời làm được những điều vừa rồi, mà người có khả năng nhất ở trước Nhân Đức điện hiện giờ lại là ai?"

Mãn điện lặng im. Chúng thần trừng lớn mắt, nhìn Nhậm An Lạc cao giọng chất vấn, một câu cũng không nói nên lời. Người sảng khoái khi Đế thị bị coi là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt trên Đại Tĩnh, còn không phải là.. Mặc dù cố gắng khống chế biểu tình, nhưng ánh mắt chúng thần vẫn không tự chủ được mà nhìn lên trên ngự đài.

Hàn Diệp nhăn mày lại, ngay cả hắn cũng chỉ có thể tra được mật tin là từ trong cung đưa ra, căn bản không có cách nào xác định là phụ hoàng hay là hoàng tổ mẫu, Nhậm An Lạc sao lại nói như thế? Rốt cuộc còn có cái gì, mà y cũng không biết?

"Được, được lắm! Hay cho một Đế Tử Nguyên!" Vẻ mặt bình tĩnh của Hoàng đế Gia Ninh cuối cùng tan vỡ, hắn nhìn Nhậm An Lạc, hơi có lạnh lùng: "Đế Tử Nguyên, ngươi nói.. Là trẫm."

Hoàng đế Gia Ninh đột nhiên vỗ tay xuống ngự bàn, nhìn Nhậm An Lạc quát: "Hoang đường, trò cười lớn nhất thiên hạ, trẫm là thiên tử Đại Tĩnh, vạn dân đều là con dân của trẫm, sao trẫm phải làm việc nhân thần cộng phẫn như thế! Nếu ngươi hoài nghi trẫm, thì lấy ra chứng cứ, nếu không trẫm nhất định không buông tha ngươi!"

Nhậm An Lạc không tránh lui chút nào mà đón nhận ánh mắt Hoàng đế Gia Ninh, chậm rãi nói: "Bệ hạ, thần không có chứng cứ."

Hô hấp chúng thần cứng lại, thần sắc Hàn Diệp cũng biến đổi, lại nghe thấy Nhậm An Lạc cất cao giọng nói: "Nhưng theo như thần thấy, nếu bệ hạ là người đứng sau màn này, hết thảy đều có thể được giải thích thông suốt. Vì sao phụ thân ta không chút nghi ngờ phong thư từ kia là thật hay giả, vì sao Trung Nghĩa Hầu lại tuân mật lệnh hành sự, không có nửa điểm thoái thác.. Người trong thiên hạ có thể làm được đến như thế, không thể phủ nhận, bệ hạ là hiềm nghi lớn nhất. Thần không muốn oan uổng bệ hạ, nhưng thần cũng không muốn oan khuất một môn không được rửa sạch, thần khẩn cầu bệ hạ lấy ra chứng cứ, chứng minh cho thần cùng bá tánh thiên hạ rằng.. Bệ hạ vô tội."

Bắt thiên tử chứng minh với vạn dân chính mình vô tội! Lời trách phạt như này, cũng quá lớn mật, chúng thần yên lặng nhìn hai người giằng co, trong đầu cổ quái khó hiểu.

Nếu những lời này không bị nói ra một cách trần trụi, có thể hoàng gia còn che lấp được một chút, kéo dài thời gian đi tìm người phía sau, dặn dò một chút. Nhưng hôm nay Nhậm An Lạc chất vấn thẳng trước mặt văn võ bá quan như thế, hoàng gia đã không thể lui được nữa.

Có lẽ là nên nói, Nhậm An Lạc đây là đang ép bệ hạ, hoặc là muốn dốc hết toàn lực tìm ra hung phạm, không được có nửa điểm đùn đẩy, hoặc là gánh tội danh mưu hại Đế gia, tàn sát tám vạn tướng sĩ.

Sau ngày hôm nay, tuy bá tánh thiên hạ không dám nói gì, nhưng tất cả mọi người sẽ phỏng đoán bệ hạ chính là hãm hại người trung lương, thiên uy hoàng gia từ đây không còn sót lại chút gì. Đại Tĩnh lập quốc mới chỉ hai mươi năm, căn cơ chưa ổn chắc, nếu có người nhân lúc gây sóng gió, kích động bá tánh, sợ rằng giang sơn Hàn gia sẽ nguy rồi!

Đại thần đang ngồi đây có ai không am hiểu đạo lý trên triều đình, cơ hồ là trong nháy mắt, liền phân tích lợi và hại đến rành mạch, ánh mắt nhìn về phía Nhậm An Lạc càng là bất đồng. Một giới nữ tử, kẻ hèn nói mấy câu liền có thể khiến thiên hạ lâm vào cảnh rung chuyển, cũng quá dọa người rồi.

Hoàng đế Gia Ninh suy nghĩ nhiều hơn và xa hơn bách quan đang ngồi bên ngoài Nhân Đức điện. Hắn nhấp môi, lửa giận ở đáy mắt như muốn mãnh liệt tuôn ra, cuối cùng vẫn nhịn xuống. Đế Tử Nguyên ẩn nấp mười năm, lấy chứng cứ chuyện Đế gia mưu phản bày ra trước mắt bách quan, năm đó hoàng gia sai trảm trung lương đã mất dân tâm, nếu thiên tử Đại Tĩnh là hắn đây còn gánh tội tàn sát con dân, chắc chắn bị vạn dân khẩu tru bút phạt.. Khá khen cho một Đế Tử Nguyên, nàng còn khó giải quyết hơn so với Đế Thịnh Thiên năm đó.

Thái hậu trầm mặc ngồi trên ngự đài, quay đầu liếc nhìn Hoàng đế Gia Ninh không nói lời nào, lòng có hối hận. Nếu mười năm trước ở Đế Bắc thành giết luôn Đế Tử Nguyên, thì sẽ không lưu lại tai họa ngầm, để hôm nay trên lưng toàn bộ hoàng thất bị chồng tiếng xấu lên.

Sau vị trí của hậu phi công chúa, An Ninh ngồi thẳng tắp, nàng trầm mặc nhìn Nhậm An Lạc, một đôi mắt đen không thấy đáy.

"Từng việc từng việc, bệ hạ quả thật đáng nghi hơn bất kì ai khác, nếu muốn thần hết nghi ngờ, xin cho thần một câu trả lời hợp lý." Nhậm An Lạc thấy Hoàng đế Gia Ninh không nói, chậm rãi mở miệng, nhưng ánh mắt lại nghênh về phía An Ninh, không hề né tránh.

Trên quảng trường lâm vào giằng co bên trong, đủ loại quan lại nhìn phía ngự đài ánh mắt càng ngày càng phức tạp, cũng càng ngày càng dao động.

Được cá quên nơm. Nếu năm đó trung quân Tĩnh An Hầu vì nước cũng khó mà chết yên lành, vậy thì khó bảo toàn bọn họ ngày sau có phải là chung kết cục hay không, không khí bên ngoài Nhân Đức điện đột nhiên quỷ dị.

Hoàng đế Gia Ninh biết chúng đại thần đang suy nghĩ gì, nhìn sự tôn sùng đế vương trong mắt bọn họ càng thêm nhạt đi, hắn nhăn chặt mi, thời điểm này hắn không thể không làm gì.

"Phụ hoàng." Hoàng đế Gia Ninh vừa muốn mở miệng, An Ninh lại không hề báo trước mà bước ra từ chỗ ngồi, đi tới trước thềm đá, chậm rãi quỳ xuống: "Nhi thần biết chân tướng."

Một câu của An Ninh công chúa, quả thực long trời lở đất, làm chúng thần nghẹn họng trố mắt.

Hoàng đế Gia Ninh nhìn trưởng nữ quỳ trên mặt đất, lạnh giọng trách mắng: "An Ninh, chớ có nói bậy, mười năm trước ngươi chỉ mới tám tuổi, sao có thể biết chuyện bí mật đấy!"

An Ninh gục đầu xuống, đặt tay dưới đất, đầu đặt trên thềm đá xanh, từng câu từng chữ đáp: "Phụ hoàng, nhi thần không nói sai, nhi thần quả thật biết người đứng sau mưu hại Đế gia mười năm trước là ai."

Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của An Ninh, đáy lòng Thái hậu trong nháy mắt có bất an, như là có cái gì mất đi khống chế.

"An Ninh! Chớ hồ nháo!" Thần sắc Hoàng đế Gia Ninh lãnh trầm, gầm lên.

Thấy Hoàng đế Gia Ninh không đồng ý An Ninh nói chuyện, chúng lão công hầu một bên ngược lại đứng ngồi không yên, rối rít đứng dậy góp lời: "Bệ hạ, việc này rất trọng đại, lúc ấy công chúa tuy nhỏ tuổi, có lẽ từng nhìn trộm được gì đó, công chúa nói ra chân tướng cũng có ích với bệ hạ, sao không nghe công chúa giải thích?"

Bọn họ là triều thần Đại Tĩnh, nếu có chứng cứ có thể chứng minh Hoàng đế Gia Ninh vô tội, triều đình yên ổn, tất cả bọn họ tất nhiên rất vui mừng.

Chúng thần khuyên can, Hoàng đế Gia Ninh Đế không tiện làm trái lại, chỉ đành nhìn chằm chằm An Ninh, chán nản xua tay: "An Ninh, ngươi nói."

An Ninh ngẩng đầu, nhìn bách quan dưới thềm đá, trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng.

"Chư vị đại nhân, chuyện Đế gia không liên quan đến phụ hoàng ta, phụ hoàng ta cũng hoàn toàn không biết chuyện. Người năm đó đem mật tin đến Đế Bắc thành, mệnh lệnh Trung Nghĩa Hầu chặn giết quân Đế gia là, là.. Hoàng tổ mẫu."

Cả triều văn võ trên thềm đá đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy bị chấn động đến nói không ra lời trong hôm nay. Bọn họ nghĩ tới vô số khả năng, nhưng tuyệt đối không thể tưởng được người phía sau từ trong miệng An Ninh nói ra sẽ là thân mẫu thiên tử, đương triều Thái hậu!

Tuệ Đức thái hậu từ thiện thiên hạ, lòng mang vạn dân, là người được bá tánh cả nước tôn sùng kính yêu nhất từ khi Thái tổ lập quốc, thiện danh Thái hậu truyền xa như vậy, sao có thể là người ác độc phía sau mưu hại Đế gia, tàn sát con dân?

Nhưng An Ninh công chúa tính tình cương trực, được triều thần kính trọng, nếu không phải chân tướng, sao nàng có thể nói ra lời vu oan cho chính thân tổ mẫu mình như vậy?

Cơ hồ là lập tức, mọi người đồng loạt nhìn lại Thái hậu trên ngự đài, khi nhìn thấy sắc mặt Thái hậu tái nhợt không khỏi có chút dao động. Người có quyền thế có thể làm ra được những chuyện này trên Đại Tĩnh, hình như Tuệ Đức thái hậu.. Cũng là một trong số đó.

"An Ninh, loại lời nói này há có thể tùy tiện xuất khẩu, vừa rồi ngươi chỉ chứng chính là thân tổ mẫu ngươi, Đại Tĩnh hoàng thái hậu." Minh Vương trong hoàng thân, râu hoa râm đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, run rẩy nói.

Minh Vương là huynh đệ duy nhất còn sống của Thái tổ, ở trong tông thân có bối phận lớn nhất, uy vọng tối cao. Chuyện này đã liên quan đến Thái hậu, cho dù hắn không muốn dính vào, cũng không thể không nói một hai câu.

"Minh Vương, đệ để nàng nói, ai gia muốn nghe xem tôn nữ ngoan của ai gia rốt cuộc có thể nói ra lời gì!" Thanh âm Thái hậu từ trên ngự tòa truyền đến, cực kỳ lạnh nhạt.

An Ninh quay đầu lại, đôi mắt thường ngày rất có thần thái tựa như mất hồn phách. Nàng nhìn phía ngự đài, lẳng lặng mở miệng.

"Hoàng tổ mẫu, đêm mười năm trước phụ hoàng hạ chỉ ban mãn môn Đế gia tử tội, ta đã đến Phật đường Từ An điện."

Thái hậu ngơ ngẩn, không dám tin nhìn An Ninh, đồng tử đột nhiên co chặt, bàn tay nắm lấy thành ghế run nhè nhẹ.

Hàn Diệp đột nhiên ngẩng đầu, nhìn lại Nhậm An Lạc, ánh mắt sáng quắc, mơ hồ có ý chỉ trích.

Tới bước này rồi, nàng đã sớm biết có thể An Ninh biết chân tướng!

Nhậm An Lạc nghênh đón lửa giận của y, tuy bình thản lơ đãng, lại hình như có chút không đành lòng.

"Ngày ấy phụ hoàng ban Đế gia tử tội, ta vốn định đến Từ An điện cầu tình với tổ mẫu cho Đế gia, nhưng bên ngoài điện thủ vệ nghiêm ngặt, ta cùng Lương Hỉ liền bò vào sau Phật đường Từ An điện. Lúc ấy, Hoàng tổ mẫu cùng Trương công công cũng ở Phật đường, ta ở sau tượng Phật chính tai nghe được Trương Phúc nói là hắn trộm ngọc tỷ của phụ hoàng, tuân theo lệnh của Hoàng tổ mẫu làm giả ngự chỉ đưa đến Tấn Nam, lừa Tĩnh An Hầu phát binh đến Tây Bắc."

An Ninh rũ mắt, cực chậm nói xong từng câu từng chữ: "Nếu chư vị đại thần không tin, chỉ cần thẩm vấn đại tổng quản Từ An điện Trương Phúc, liền có thể tra ra chân tướng. Chuyện Đế gia, phụ hoàng không biết gì, một chút cũng không liên quan đến phụ hoàng."

Sắc mặt Trương Phúc đứng phía sau Thái hậu liền trắng bệch, thời tiết mùa đông tháng chạp, mồ hôi trên trán toát ra còn nhiều hơn so với ngày hè.

An Ninh dập đầu xuống đất, trên thiển hoàng công chúa triều phục dính đầy bông tuyết, chật vật bất kham.

"Phụ hoàng, nhi thần đã biết chân tướng từ mười năm trước, nhưng không nói ra, khiến Tĩnh An Hầu cùng tám vạn tướng sĩ chịu mười năm oan khuất, nhi thần làm uổng cho một công chúa Đại Tĩnh, nguyện chịu phụ hoàng trách phạt."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh