Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12286 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 100
biệt ly

❊ ❊ ❊

Bộ máy của Đại Việt lại vận chuyển lên, bận rộn nhất đương nhiên chính là công bộ với đơn đặt hàng rơi xuống đầu, đám công tượng phải chia ra làm hai đội một ngày làm hai ca. Ngoài ra bận rộn còn có cả “Tập đoàn thương mại quốc doanh Đại Việt”, Trần Khánh Dư suốt hai ngày chạy chọt khắp nơi tuyển người, sau đó lại thu nạp một số thương nhân vào tập đoàn. Lý Anh Tú trao quyền cho Trần Khánh Dư có quyền cổ phần hóa tập đoàn nhưng phải đảm bảo cổ phần nhà nước chiếm tối thiểu là năm mươi mốt phần trăm và có quyền phủ quyết.

Lý Anh Tú cũng khá bận rộn, hắn bắt đầu vận chuyển đầu óc tìm một con át chủ bài khác cho Đại Việt. Lý Anh Tú vốn đã nghĩ ra một thứ là thuốc nổ Amoni Nitrat. Nếu thuốc nổ đen là loại thuốc nổ yếu thì Amoni Nitrat là loại thuốc nổ mạnh không thua kém TNT là bao nhiêu. Khác với TNT, Amoni Nitrat chế tạo khá đơn giản, nhưng kèm theo nó chính là rủi ro khá cao, rất dễ xảy ra tai nạn. Lý Anh Tú quyết định để cơ sở hóa học, vật lý của Đại Việt vững chắc hơn một chút mới bắt đầu nghiên cứu chế tạo.

Lý Anh Tú dự định chế tạo lựu đạn nhưng muốn chế tạo nó có vấn đề nan giải. Chính là chế tạo vỏ lựu đạn. Phải biết hiện tại Đại Việt dùng chính là thuốc nổ đen, sức nổ khá yếu, Đại Việt hiện tại vẫn còn trong thời kỳ rèn đúc thủ công, vỏ lựu đạn đúc ra rất dễ bị dày dẫn đến thuốc nổ không thể nổ lựu đạn được. Nên hắn đành phải chờ đợi máy dập chế tạo thành công, khi đó hắn mới có thể phát triển lựu đạn được. Thay vào đó Lý Anh Tú trước tiên phát triển loại hỏa cầu của Đào Duy Từ sáng chế. Loại này làm bằng gốm, có dây cháy chậm, bên trong chưa thuốc nổ đen và mảnh kim loại, chế tạo rất đơn giản, có thể ném đi bằng tay hoặc máy ném đá.

Lý Anh Tú cũng lần thứ hai thay đổi quân phục, nhưng lần này là thay đổi quân phục cho lính dùng hỏa khí. Binh lính dùng Type 02 ăn mặc quyên giáp, đội mũ đinh tự, Lý Anh Tú cũng sáng tạo ra thắt lưng theo kiểu lỗ cài hiện đại, trên thắt lưng có gắn các tui da dùng để đựng đạn. Cơ số đạn một binh sĩ mang theo là một hộp là bốn mươi viên. Ngoại trừ súng ra bọn hắn còn được trang bị thêm một thanh đường đao. Lý Anh Tú từng muốn trang bị lưỡi lê cho binh sĩ, nhưng theo như kết quả thử nghiệm tại Thần Cơ doanh của các học viên lưỡi lê trong chiến đấu với các vũ khí lạnh thực sự hiểu quả không cao hơn một con dao là bao nhiêu. Huống chi tạm thời Lý Anh Tú cũng không muốn đem lính hỏa thương ra đi đánh giáp lá cà.

Hai ngày sau buổi chiều Lý Anh Tú được Elina hẹn đi lên đỉn núi trên chùa Khai Quốc, nơi hắn đã cùng nàng, à còn cả Song Vỹ Hồng nữa đứng ngắm Thăng Long. Hai người lệnh cho hộ vệ cùng Cấm quân canh giữ dưới chân núi, chỉ để riêng hai người đi bộ lên đỉnh núi.

Elina đứng bên cạnh hắn nhìn về phương xa, nơi đó là Thăng Long đã dần dần có những nét của một đô thị phồn hoa bừng bừng sinh khí. Elina nhỏ giọng nói.

- Đại Việt thực sự rất đẹp, rất hạnh phúc, ta rất ưa thích nơi này, cả…người ở nơi này.

Lý Anh Tú cười nói.

- Nàng có thể ở lại đây mà.

Trong đôi mắt của Elina chợt thoáng buồn.

- Ta không thể, là phó hội trưởng còn nhiều nghiệp vụ của thương đoàn mà ta phải giải quyết.

Lý Anh Tú cảm nhận được ý tứ của nàng trong lời nói.

- Bao giờ nàng đi?

- Ngày mai, ta sẽ cùng sứ đoàn Bravia trở về.

Hai người chợt lâm vào im lặng, không biết phải nói gì. Phút chia li trong lòng cả hai đều có rất nhiều cảm xúc rối ren, không thể nói thành lời. Đột nhiên trên đầu của Lý Anh Tú xuất hiện một thiên thần nhỏ bé mặt quần lót trắng, trên tay lại cầm một cái cây búa bữ chà bá lửa dùng hết sức mạnh gõ xuống đầu hắn.

Rầm.

Lý Anh Tú liền hít sâu một hơi đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Elina. Elina trừng mắt nhìn hắn, sau đó lại hơi ngượng ngùng cúi mặt không dám nhìn vào mắt hắn đây. Lý Anh Tú cảm thấy tim mình đập liên hồi bình bịch như tiếng trống. Hắn chậm rãi nói.

- Elina, ta một mực luôn rất thích nàng. Từ ngày đầu tiên đầu tiên không biết sao nàng đã tồn tại trong tâm trí ta, từ nụ cười, từ ánh mắt luôn làm trái tim ta xao xuyến., để rồi bây giờ ta yêu thích nàng từ khi nào không hay.

Cổ họng Lý Anh Tú nghẹn lại, hắn không phải người lãng mạn, không phải người biết ăn nói ngọt ngào, nói đến đây thực sự hắn không biết phải nói gì nữa. Elina nghe hắn nói vậy trong lòng ngọt ngào, lại càng ngại ngùng hơn, nhưng cũng thấy tên này thực quá ngốc đi. Nhớ tại Bravia người theo đuổi nàng nhiều biết bao nhiều, lời nói ngọt ngào, đường mật đếm không hết, những lời nói của hắn có thể nói là cấp thấp không thể thấp hơn, nhưng trong lòng nàng sao lại thích đến thế.

- Elina, ta muốn nàng có thể ở bên cạnh ta mãi mãi.

Elina trợn mắt to nhìn hắn. Nhìn gương mặt hắn lúng túng, ngượng ngùng nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết nàng nhoẻn miệng cười nói.

- Muốn ta ở bên cạnh ngươi mãi mãi thì trước tiên ngươi phải đánh bại được cha ta trước. Hắn là Thân vương của Bravia, ít nhất ngươi cũng phải ngang bằng hắn nha.

Elina nói đúng, dù nàng có ưa thích hắn nhưng thân phận của nàng vẫn còn đặt đó, mặc dù Lý Anh Tú là vua của Đại Việt nhưng Đại Việt so với Bravia vẫn còn quá nhỏ, chưa đủ để một viên ngọc quý trên tay Thân vương Bravia gả cho hắn. Lý Anh Tú kiên quyết nói.

- Nàng yên tâm. Ba năm. Chỉ cần ba năm, ta có thể đường đường chính chính đến Bravia cầu hôn nàng.

Elina nhìn thật sâu đôi mắt của Lý Anh Tú, nàng thấy được trong đối mắt đó sự chân thành, kiên quyết và một tình cảm cháy bỏng. Elina chợt hôn vào má hắn như chuồn chuồn điểm nước liền chạy đi làm Lý Anh Tú ngây người như phỗng, hắn được hôn, hai kiếp người hắn lần đầu tiên được hôn. Chạy hơn mười mét Elina chợt quay lại nói lớn.

- Anh Tú nhớ lấy lời chàng nói, ta sẽ đợi chàng.

Nói rồi liền chỉ để lại cho Lý Anh Tú một bóng lưng xinh đẹp. Lý Anh Tú khẽ cười cũng hô lớn.

- Elina, chờ ta, ba năm ta sẽ không quên lời hứa.

Ba ngày sau sứ đoàn Bravia cùng sứ đoàn Đại Việt cùng nhau rời khỏi Thăng Long tiến về An Bang, đi cùng đoàn sứ thần là các pháo thủ, thương thủ Đại Việt, thương nhân của “tập đoàn thương mại quốc doanh Đại Việt” và cả một lượng nhỏ Ám vệ cũng bắt đầu len lỏi vào bên trong.

Elina hôm nay đã đổi lại trang phục Bravia, khoác bên ngoài một chiếc áo choàng lông màu đen quý giá. Nàng ngoái đầu lại nhìn về phía Thăng Long hoa lệ, nơi đó lại không có bóng hình nàng tìm kiếm.

- Elina tiểu thư.

Chợt nàng nghe có người gọi nàng, lại là viên Bách hộ, nàng nhận ra người này bình thường chính là đi theo bảo vệ Lý Anh Tú thay cho Trần Thư. Viên Bách hộ nói.

- Chủ nhân nhà ta có gửi vật này cho tiểu thư.

Nói rồi liền đưa lên một chiếc hộp gấm nhỏ. Elina mở ra, bên trong là một nửa miếng bạch ngọc hình tròn, ở giữa có khắc chữ gì đó mất một nửa nàng không đọc ra, ngoài ra còn có một tờ giấy nhỏ bên trong vẫn là nét chữ xiêu vẹo, vẫn như những lá thư lần trước cũng chỉ có một câu ngắn gọn: “Khi nào hai nửa mảnh ngọc ghép lại thành một, khi đó ta sẽ đến cưới nàng”. Elina ôm hộp gấm vào ngực khẽ nói.

- Ta sẽ chờ chàng.

Trên đỉnh đồi cao Lý Anh Tú cưỡi Song Vỹ Hồng nhìn đoàn người rời Thăng Long dần dần đi xa. Hắn ghét cảm xúc chia tay, hắn sợ hãi nhìn ánh mắt của nàng lúc đó, hắn sợ hắn sẽ không nhịn được. Song Vỹ Hồng như cảm nhận được tâm tình của chủ nhân liền lắc lắc đầu phì phì hai tiếng. Lý Anh Tú mỉm cười vỗ vỗ đầu nó.

- Đi Song Vỹ Hồng, chúng ta cũng cố gắng sớm ngày đón nữ chủ nhân của ngươi quay trở lại nào.

- Híiiiiiiiiiiii

Song Vỹ Hồng cất cao tiếng hí một tiếng liền tung bốn vó chạy xuống núi.

Mấy ngày sau Lý Anh Tú nhận được báo cáo của hình bộ về kết quả điều tra, cũng như báo cáo của Tinh Thiều về con đường sát thủ đột nhập vào nội địa. Lý Anh Tú lệnh trước tiên gửi cho Bravia một bản báo cáo, sau đó lệnh cho Ám bộ triển khai sau Bravia chuẩn bị thâm nhập vào Gemanic. Đồng thời tăng cường viện trợ cho đám người Lazson. Đồng thời cũng sẵn sàng tiếp nhận đoàn dân chúng đầu tiên từ quần đảo Sắt đến.

Lúc này bỗng nhiên lại có người thông báo Tuệ Tĩnh xin cầu kiến hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »