Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12458 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 126
truyền thụ

❊ ❊ ❊

- Đến Đại Việt?

Kovalov sửng sốt, đây không phải là lộ trình mà bọn hắn muốn đi, vốn lần này nhiệm vụ đi ra cũng chỉ để đánh dằng mặt người Gemanic đồng thởi thử nghiệm vũ khí mới mà thôi, không ngờ lúc này quận chúa lại muốn đi Đại Việt. Elina gật đầu nói.

- Đại Việt có việc ta cần làm, các ngươi cứ trở về báo cáo với quốc vương, ta có thể một mình đi đến Đại Việt.

Kovalov có chút không yên nói.

- Không thể để mặc sự an nguy của quận chúa. Ta sẽ để phó tướng dẫn theo tù binh về, còn ta sẽ hộ tống quận chúa đi Đại Việt.

Thấy Kovalov quyết liệt Elina cũng không miễn cưỡng, dù sao đối với nàng Kovalov có đi theo hay không cũng không quan trọng mấy. Kovalov rất nhanh phân nhiệm vụ xuống, một số chiến hạm hải quân đem theo tù binh chở về Bravia, còn lại hạm đội tiếp tục đi đến Đại Việt.

Quay trở về Đại Việt, kinh thành Thăng Long, điện Long Thụy, bên trong điện đang là một bầu không khí khủng hoảng, ngoại trừ Ỷ Lan, An Tư còn có ba vị phụ chính đại thần, bên giường bệnh Tuệ Tĩnh đặt tay lên bắt mạch cho Lý Anh Tú, đôi mi nhíu chặt lại. Từ ngày hôm qua bệ hạ đã lên cơn sốt, miệng liên tục lẩm bẩm gì đó không rõ như làm ác mộng, nhưng dù có lay động cũng vẫn mê mang không tỉnh lại.

- Tuệ Tĩnh đại sư, bệ hạ như thế nào?

Ỷ Lan lo lắng hỏi. Tuệ Tĩnh lắc đầu nói.

- Thực sự cả cuộc đời của bần tăng chưa hề gặp một trường hợp nào lạ lùng như bệ hạ. Sốt cao, tuy nhiên mạch đập lại khá bình thường, các cơ quan cũng hoạt động rất bình thường. Bần tăng thực sự không có cách, chỉ mong đức Phật phù hộ bệ hạ có thể hóa nguy thành an tỉnh lại mà thôi.

Nghe đến Tuệ Tĩnh cũng bó tay Ỷ Lan và An Tư liền khủng hoảng, bệ hạ còn chưa có con nối dõi, hoàng thất cũng không có ai, nếu có mệnh hệ gì thì Đại Việt phải làm như thế nào đây?

- Cũng không hẳng là không có cách.

Lúc này Phạm Công Bân bỗng nói. Ỷ Lan vội nói.

- Phạm thái y mời nói.

Phạm Công Bân có chút suy nghĩ nói.

- Thần cảm thấy hiện tại chỉ có thể trông đợi vào ý chí của bệ hạ. Tuy nhiên thần nghe nói tuy người hôn mê nhưng ý thức vấn còn, chúng ta cố gắng bên cạnh nói chuyện, động viên bệ hạ có thể giúp bệ hạ tỉnh lại.

Tuệ Tĩnh vuốt vuốt chòm râu có điều suy nghĩ nói.

- Điều này bần tăng cũng từng nghe qua, cách của Phạm thái y có thể thử xem.

Trong khi mọi người lo lắng còn Lý Anh Tú thì sao? Nhân vật chính của câu chuyện này vẫn còn một mực bị Trần Ích Tắc đuổi giết đây. Bỗng nhiên Lý Anh Tú chân vậy mà vướng vào nhau liền té sấp xuống, Trần Ích Tắc từ từ tiến đến, nét mặt vô cảm, ba con mắt lạnh lùng nhìn hắn, đồ đao đưa lên cao chém xuống. Lý Anh Tú nhắm chặt mắt lại hô lớn.

- Cứu mạng với!

Một lúc lâu sau Lý Anh Tú vấn chưa hề nghe thấy động tĩnh gì, mở mắt ra liền thấy Trần Ích Tắc đứng im ở đó, vẫn giữ nguyên động tác chém xuống nhưng lại bất động như bị không gian cô đọng lại vậy. Lý Anh Tú vội lùi xa xa ra giữ khoảng cách, vỗ ngực nói.

- Hú hồn cái đầu còn nguyên.

- Tất nhiên là còn nguyên rồi, ngươi đang ở trong không gian tinh thần làm sao có thể bị chém rụng đầu. Tuy nhiên nếu không có ta khẳng định ngươi chắc chắn chết.

Một giọng nói bỗng nhiên vang lên từ phía sau làm Lý Anh Tú giật mình.

- Hù chết bảo bảo, lại là ngươi sao?

Người thanh niên đứng trước mặt Lý Anh Tú lại vô cùng trẻ tuổi, đẹp trai, mặc một bộ áo khoác tím viền vàng, hắn chính là đồng bọn của Lạc Long Quân đưa Lý Anh Tú đến đây - Lục Đạo Thần Franz.

Nhìn thấy bộ dạng của Lý Anh Tú Franz cũng bật cười nói.

- Tất nhiên là ta, nếu không phải có ta hẳng ngươi đã bị chém chết rồi.

Lý Anh Tú cũng hiểu nếu không phải có Franz thì mình đã đầu thai đi gặp Lạc Long Quân lần nữa rồi. Đột nhiên hắn đổi giọng nói.

- Nha, ta nói Lục Đạo thần, sao ngài lại biết ta bị nguy hiểm lại đến đây cứu ta.

Franz buồn bực nói.

- Ngu ngốc, ta một mực tồn tại một tia thần thức trong thức hải của ngươi, nên nhớ linh hồn của ngươi chính là do ta kéo sang thế giới này đây.

Lý Anh Tú tỏ vẻ kinh dị, hai tay che ngực nói.

- Yêu, vậy chẳng lẽ khi ta tắm rửa ngài cũng nhìn thấy ta. Ta nói ngài là thần nhưng cũng phải tôn trọng quyền riêng tư của ta nha. Còn nữa, ta là thẳng nam, ta thích nữ nhân, là nữ nhân, điều quan trọng nhắc lại ba lần.

Franz nghe hắn lải nhải liền tung ra một cước đá bay Lý Anh Tú ra xa mấy mét. Tên này vì sao ban đầu không phát hiện hắn lại nói nhiều, lại còn vô sỉ đến như vậy chứ. Lý Anh Tú xoa xoa mông đứng lên nói.

- Lục Đạo Thần, người xưa có câu quân tử động khẩu không động thủ, ngài lại không dùng miệng đã dùng đến tay chân, quá không phải là quân tử đi.

Franz liếc mắt thản nhiên nói.

- Ta chưa từng nói ta là quân tử.

- Ặc. Cái này đúng.

Lý Anh Tú cạn lời rồi. Hắn vội chuyển chủ đề nói.

- Lục Đạo Thần làm sao ta có thể thoát ra khỏi chỗ này đây? Ngài có thể đem ta ra khỏi nơi này không?

Franz lắc đầu nói.

- Mỗi con người đều có số mạng và sứ mệnh riêng của bản thân mình mà không ai có thể thay đổi. Số mệnh đã sắp đặt đây là kiếp nạn của ngươi và ngươi phải tự mình vượt qua.

Lý Anh Tú không hiểu nói.

- Vượt qua? Ta còn không biết mình bị làm sao đây làm sao có thể vượt qua được?

Franz chỉ về phía Trần Ích Tắc nói.

- Đánh bại hắn ngươi tự nhiên có thể thoát ra khỏi thức hải này.

Lý Anh Tú cười khổ nói.

- Lục Đạo Thần, ta nói ngài đùa ta đúng không. Trần Ích Tắc tuy nói là kẻ phản quốc nhưng không thể không công nhận hắn cũng là tinh anh của Trần gia, được truyền thụ võ nghệ từ nhỏ, còn ta chỉ học được mấy chiêu mèo cào thôi làm sao có thể đánh bại được hắn.

Franz chán nản vỗ trán nói.

- Bởi vậy ta nói ngươi sống trong thời loạn thế lại không chăm chỉ học võ nghệ chỉ lo đua đòi tán gái. Đến đây.

- Dù gì ta cũng là vua được không, đâu cần thiết phải tự mình xông vào chiến trường làm gì?

Lý Anh Tú vừa lẩm bẩm vừa đến gần trong tay Franz liền xuất hiện ra một quyển sách dày cộp thuận tiện liền vung tay đập xuống đầu Lý Anh Tú.

Rầm.

Lý Anh Tú hét thảm một tiếng liền ngã bệch xuống đất, quyển sách trong tay Franz tan biến mà trong đầu của Lý Anh Tú cũng tồn tại thêm không ít thứ gì đó. Lý Anh Tú hai tay xoa đầu tỏ vẻ đáng thương nói.

- Lục Đạo Thần, ngài cũng quá bạo lực đi.

Franz một bộ mặt không nếm xỉa tới nói.

- Chưa nghe câu nhét sách vào đầu sao? Đó là cách nhanh nhất để truyền thụ tri thức cho ngươi.

Quả nhiên Lý Anh Tú cảm thấy được trong đầu mình lại có một số kiến thức mới, lại là một bộ kiếm thuật đây, hắn cảm thấy từng chiếu, từng thức của kiếm pháp này rất quen thuộc như in trong đầu hắn, chỉ là cơ thể lại có chút không quen thuộc, không thuận lợi điều phối theo động tác suy nghĩ trong đầu. Franz nói.

- Đây là một bộ kiếm thuật ta nhặt được của một tên quý tộc ở một vị diện khác. Tuy nói không quá thích hợp cho chiến trận nhưng lại phù hợp với ngươi lúc này. Ta biết ngươi lười nhớt thây ra nhưng sống tại thời loạn thế bản thân cũng phải có vũ lực nhất định, hộ vệ nhiều lúc cũng không thể bảo vệ ngươi chu toàn. Còn nữa, lo mà kiếm người vợ, sinh ra nhiều hậu đại, Việt tộc tại nơi này hoàn toàn đặt vào tay ngươi. Đừng để Lạc Long Quân phải thất vọng.

Nói rồi liền tan biến đi. Lý Anh Tú liền gọi với theo.

- Ta muốn luyện tập nhưng vũ khí của ta đâu này?

Từ trong hư không liền vọng lại âm thanh.

- Đây là thức hải của ngươi, ngươi không biết tự tưởng tượng ra hay sao đồ ngu.

- Ta mới không ngu đây.

Lý Anh Tú làu bàu nhưng không khỏi không công nhận Franz nói rất có lý, tại sao hắn không nghĩ ra sớm đây này. Lý Anh Tú chợt thấy sau lưng mình lành lạnh, khẽ quay đầu nhìn lại Trần Ích Tắc vậy mà đã cử động được rồi. Má nó, Lục Đạo Thần, ngươi chơi ta, ta còn chưa kịp luyện võ nghệ đây. Vừa nghĩ đến đây, Trần Ích Tắc đã cầm kiếm lao tới, Lý Anh Tú vội bỏ chạy hô lớn.

- Có ai không? Cứu mạng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »