Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11874 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 187
chi viện

❊ ❊ ❊

Ám bộ theo dõi mọi chuyện trong thiên hạ, kết hợp với Thiên Long vệ để tiêu diệt mọi mầm họa cho Đại Việt. Hằng ngày Ám bộ tiếp nhận vô số tin tình báo từ khắp nơi truyền về, sau đó phân loại, việc nào Trần Thủ Độ cảm thấy có thể tự giải quyết liền cùng Ngô Tuấn bàn luận, sau đó lặng lẽ giải quyết, ngược lại chuyện quá hệ trọng Trần Thủ Độ hoặc Ngô Tuấn sẽ đích thân báo cáo, nhưng thông thường Trần Thủ Độ là người đem tin đến nên sẽ là những tin không tốt, làm Lý Anh Tú vô cùng phiền muộn.

Mặc dù bị đuổi ra ngoài nhưng Trần Thủ Độ vấn cắn răng nói.

- Bẩm bệ hạ, thần còn chuyện muốn tấu.

Lý Anh Tú kinh nghi nói.

- Lại là chuyện gì? Không phải lại là tin xấu đi.

Trần Thủ Độ đắng chát nói.

- Bẩm bệ hạ, Franzt đế quốc bất ngờ can thiệp vào chiến tranh Bravia và Gemanic, hai bên đã bắt đầu hòa đàm.

- Cái gì?

Tất cả mọi người đều sửng sốt. Nếu giả sử Đại Việt đang đánh nhau với Crow như vậy đột nhiên Gemanic và Bravia lại kết thúc chiến tranh chả phải quân viễn chinh sẽ phải hai mặt thọ địch sao. Lý Anh Tú quát lớn.

- Lập tức triệu tập Cơ Mật viện, gọi Hồ Nguyên Trừng đến gặp Trẫm.

Nửa giờ sau Cơ Mật viện cùng các vị đại thần hầu như đã được triệu tập đầy đủ. Lý Anh Tú lại để Trần Thủ Độ kể lại một lần tin tức làm cho tên này cảm thấy ủy khuất vô cùng. Chờ các vị đại thần nghe xong đều trầm ngâm suy nghĩ. Lê Văn Hưu nói.

- Bẩm bệ hạ, tình hình hiện tại rất khó khăn cho Đại Việt. Thần đề nghị tạm thời rút lui quân viễn chinh. Nếu quân viễn chinh xảy ra chuyện gì nước ta thực sự khó có thể chịu đựng nổi.

Một vạn quân chính quy tinh nhuệ hầu như chính là tám thành binh lực của Đại Việt, nếu quả thực bị bao vây Đại Việt sẽ trở nên vô cùng suy yếu. Lê Văn Hưu chính là theo lối an toàn, muốn bảo toàn thực lực của Đại Việt. Thế nhưng lời vừa ra Trần Thủ Độ liền nói.

- Chúng ta đã đánh đến chân bọn chúng, đã sắp có thể chiến thắng rồi, làm sao lại rút lui. Vì trận chiến này Đại Việt ta đã phải bỏ ra biết bao nhiêu ngài có hiểu không?

Quả thực vì trận chiến này Đại Việt đã bỏ ra rất nhiều, hơn ai hết Trần Thủ Độ biết được trù tính của bệ hạ khổ tâm biết bao nhiêu, từ hai năm trước đã bắt đầu trù tính, đến hiện tại mắt sắp thấy thành quả chẳng lẽ lại bỏ lỡ. Hắn không cam lòng.

Hai bên bắt đầu tranh cãi, ai cũng có cái lý của mình, ai cũng muốn những điều tốt nhất cho Đại Việt. Các vị đại thần khác ai nấy đều im lặng nhíu mày. Thực sự thì lúc này tranh cãi cũng vô ích, quan trọng vẫn là ý kiến của bệ hạ. Cái gì cũng có cái giá của nó, lựa chọn con đường cho một quốc gia chính là trách nhiệm của một vị hoàng đế.

- Đủ rồi.

Lý Anh Tú vỗ bàn quát lớn, hai vị đại thần lập tức im miệng chờ đợi Lý Anh Tú lên tiếng. Cả Cơ Mật viện đều im thin thít, không ai nói gì. Lý Anh Tú quay sang Lữ Gia ý bảo hắn nói chuyện. Thế nhưng Lữ Gia chỉ cung kính nói.

- Thần hoàn toàn ủng hộ ý kiến của bệ hạ.

Các vị đại thần trợn trắng mắt, đây chính là vung nồi bỏ chạy, đá trái bóng lại cho bệ hạ nha. Thế nhưng giữ Lữ Gia và Lý Anh Tú chính là có một sự thấu hiểu vô hình đây. Lý Anh Tú nói.

- Trẫm…quyết định tiếp tục cuộc viễn chinh. Lê Văn Hưu.

Lê Văn Hưu mặc dù đối với quyết định của Lý Anh Tú có chút thất vọng, nhưng vẫn nói.

- Có thần.

Lý Anh Tú hít một hơi sâu nói.

- Trẫm lệnh cho Lễ bộ chuẩn bị sứ đoàn đi sứ đến Bravia thương thảo. Nếu trên bàn đàm phán liên quan đến quần đảo Sắt phải bằng mọi giá tranh thủ cho Đại Việt. Ít nhất là phải giữ được nguyên hiện trạng của quần đảo Sắt khi hòa ước được ký kết.

- Thần tuân chỉ.

Lý Anh Tú hài lòng gật đầu lại gọi.

- Hồ Nguyên Trừng, hiện tại hỏa khí, vật tư chúng ta còn có thể cung cấp cho quân viễn chinh số lượng lớn nhất là bao nhiêu?

Hồ Nguyên Trừng tính toán một chút liền nói.

- Bầm bệ hạ, hiện tại trong kho vẫn còn một ngàn khẩu súng Type 02, hai trăm khẩu súng Type 02A2, 4 môn pháo M101, 10 môn pháo P3, cung nỏ các loại rất nhiều thần nhất thời không nhớ được nhưng cũng lên đến ngàn thanh. Vật tư các loại đủ cung cấp cho quân viễn chinh đánh trận ba tháng.

Lò rèn mở rộng, mặc dù tập trung sản xuất hỏa khí nhưng những vũ khí cho binh sĩ tuyến dưới vẫn còn trữ hàng rất nhiều. Lý Anh Tú theo tôn chỉ luôn chuẩn bị tất cả cho chiến tranh, hằng năm chi phí cho sản xuất vũ khí, trả lương cho binh sĩ lên đến một phần ba quốc khố đây.

Lý Anh Tú gật đầu lại quay sang Trần Quốc Tuấn nói.

- Khanh lựa chọn hai ngàn tân binh lập tức đưa vào Thần Cơ doanh huấn luyện chuyển loại. Lại lựa chọn hai ngàn tân binh khác trang bị vũ khí đầy đủ, Trẫm muốn hai ngày sau tất cả binh sĩ phải sẵn sàng lên đường tiếp viện cho Phạm thượng thư. Trẫm muốn nửa tháng sau đại quân phải cầm xuống được quần đảo Sắt cho Trẫm. Rõ chưa?

Đại Việt vừa mới động viên một vạn quân, nay lại chuẩn bị đi bốn ngàn, quả thực quốc nội sẽ không còn bao nhiêu binh lính. Nhưng lần này Lý Anh Tú chính là đánh cược. Trong chiến lược quần đảo Sắt quá quan trọng với Đại Việt, hắn không thể buông bỏ nó được. Trần Quốc Tuấn đương nhiên hiểu được tầm quan trọng của việc này lập tức vâng mệnh nói.

- Bệ hạ yên tâm. Hai ngày sau bốn ngàn binh sĩ sẽ lên đường đi chi viện cho Phạm Nguyên Soái.

Hồ Nguyên Trừng lúc này lại nói.

- Bẩm bệ hạ. Thần có một loại vũ khí mới, thần nghĩ có thể sẽ giúp ích được cho Phạm Nguyên Soái.

Lý Anh Tú hơi ngạc nhiên một chút sau đó liền vui mừng hỏi.

- Khanh lại có vũ khí gì mới, đem lên cho Trẫm xem một chút.

Phải hơn hai giờ sau khi Cơ Mật viện gần như đã bàn thảo hoàn tất cho việc chi viện và cử người đi sứ thì Hồ Nguyên Trừng mới dẫn theo hai tên cấm quân khiên trên tay một khúc gỗ vào. Lý Anh Tú ngạc nhiên hỏi.

- Hồ khanh, vũ khí đâu khanh lại đem theo một khúc gỗ vào cung?

Hồ Nguyên Trừng nhe hàm răng trắng hếu ra nói.

- Bẩm bệ hạ, đây chính là một loại pháo mới Công bộ vừa mới thiết kế.

Lúc này Lý Anh Tú mới nhìn kỹ lại, đây là một khúc gỗ óc chó có đường kính tầm ba mươi mét, hai đầu đều có vòng sắt cố định lại, phần đuôi lại có một lỗ nhỏ làm hỏa cốc, đường kích nòng chỉ khoản 4 inch. Đây chính xác là một khúc gỗ được vòng sắt mà thôi, thế nhưng nó có thể gọi là dã pháo cũng không sai. Thời thế chiến thứ hai những thùng phuy lớn còn được đem làm nòng pháo, huống chi là một khúc gỗ đây.

Hồ Nguyên Trừng chỉ khúc gỗ giải thích.

- Bẩm bệ hạ, pháo này uy lực yếu, độ chính xác không ra gì, nhưng có thể chống bộ binh trong cự li gần lại tốt vô cùng, ưu điểm nhẹ, sản xuất lại nhanh. Chỉ là bắn ước chừng hai mươi phát liền xem như phế bỏ.

Lý Anh Tú âm thầm gật đầu, nếu đúng như Hồ Nguyên Trừng nói mà nói đây ngược lại có thể là một vũ khí dùng lúc cấp bách. Dù sao sản xuất pháo P3 cũng khá mất thời gian, thay vào đó trong Tử Vong rừng rậm tùy tiện tìm cây óc chó nào đó niền vòng, khoét nòng, liền có một khẩu dã pháo này. Lý Anh Tú nói.

- Được, vậy những ngày tới Công bộ toàn lực sản xuất loại dã pháo này, hai ngày sau kịp thời trang bị lên cho tân quân chi viện cho quân viễn chinh.

Nghe nói vũ khí được chấp nhận Hồ Nguyên Trừng liền vô cùng vui mừng, hắn cũng không dám nhờ bệ hạ đặt tên lần nữa. Những tác phẩm của hắn, những đứa con tinh thần của hắn lần lượt bị bệ hạ đánh số, viết chữ rồi.

Bộ máy chiến tranh của Đại Việt lần nữa vận chuyển cấp tốc. Lúc này Trại lính và Thần Cơ doanh mới lộ ra lợi thế của nó, những tân binh đi vào bên trong huấn luyện chẳng bao lâu liền trở thành một binh lính chính quy tinh nhuệ. Tuy đổi lại Đại Việt mất đi một lực lượng lao động, tiền lương lại tăng lên một nhóm lớn nhưng Lý Anh Tú cảm thấy tất cả đều đáng giá.

Nếu binh lính huấn luyện được nhanh, lò rèn sản xuất càng làm cho Lý Anh Tú kinh hãi. Chỉ trong vòng hai ngày Công bộ vậy mà sản xuất ra hai trăm ổ dã pháo như vậy. Hai trăm ổ dã pháo lập tức được đưa vào trang bị. Nó chỉ nặng khoản hơn năm mươi cân, thậm chí một người cũng có thể mang vác. Lý Anh Tú chợt suy nghĩ đến một ổ dã pháo như thế này chẳng khác một khẩu Panzerfaust là bao.

Tuy nhiên điều đó cũng không quan trọng, hai ngày sau bốn ngàn binh sĩ trang bị tinh lương đã lập tức được chuyển vận đến An Bang lên tàu đi đến quần đảo Sắt. Đại Việt lần này đặt cược, chiến thắng Đại Việt có thể bước lên một bước phát triển mới, thất bại Đại Việt thậm chí có thể lâm vào vạn kiếp bất phục.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »