Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12405 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 123
buông rèm nhiếp chính

❊ ❊ ❊

“Chúc mừng ký chủ triệu hoán thành công Chiêu Quốc vương”.

Hệ thống vang lên thông báo làm bản thân Lý Anh Tú sửng sờ. Chiêu Quốc vương? Đây không phải là Trần Ích Tắc sao? Tên Việt gian bán nước này cũng lại được triệu hoán đến. Từ trong bệ đá cổ đi ra một thanh niên mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, nhìn liền thấy được vẻ thông minh, giữa tráng lại có một cái vết giống như một con mắt thứ ba. Đây chính là Trần Ích Tắc.

Lý Anh Tú liền xem thông tin của Trần Ích Tắc.

Trần Ích Tắc: Con trai của vua Trần Thái Tông, về sau đầu hàng giặc bị tước khỏi gia phả, người này mệnh sao chổi, xuất sinh đã dự báo là điềm dữ cho đất nước. Kỹ năng: Nội chính (S), thiết kế (S), tạo phản (SSS).

Tạo phản: Người này có tham vọng muốn nắm lấy quyền lực, sự trung thành đối với hắn chỉ là phù vân. Một khi đạt đến cấp độ (SSS) đến hệ thống cũng không thể quản lý.

Lý Anh Tú cạn lời rồi. Tương truyền khi Trần Ích Tắc trước khi sinh vua Thái Tông đã nằm mơ thấy một vị thần có ba mắt nói rằng bị thượng đế quở trách, xin thác làm con vua, sau sẽ về phương Bắc. Khi sinh ra liền tài giỏi vô cùng được vua yêu thích, Lý Anh Tú nghĩ nghĩ hẳng vị thần này chính là Dương Tiễn đại ca đi. Ích Tắc rất giỏi nhưng kỹ năng tạo phản cấp độ (SSS) đã xem như đoạn tuyệt mối nghiệt duyên giữa hắn và Đại Việt.

Trần Ích Tắc từ trong bệ đá cổ bước ra nho nhã cúi chào Lý Anh Tú.

- Ích Tắc bái kiến bệ hạ.

Lý Anh Tú sa sầm mặt lại quá lên.

- Người đâu…

Ích Tắc vừa nghe sắc mặt liền thay đổi bội kiếm bên hông liền tuốt ra trực chỉ đâm đến Lý Anh Tú biến sắc, may mắn một năm siêng năng luyện võ không đồi phế, cơ thể của hắn tự làm ra động tác né tránh kịp thời tránh được một kiếm. Nhưng Trần Ích Tắc dẫu gì cũng là con cái họ Trần hay văn giỏi võ, cổ tay lập tức biển chiêu chém đến Lý Anh Tú. Chiêu kiếm quá nhanh, Lý Anh Tú chỉ kịp né mình một cái liền cảm thấy cánh tay đau xót, lợi kiếm thuận lợi xé ra long bào vẽ ra một đường máu.

Lý Anh Tú ngã xuống cạnh vách tường hô lớn.

- Người đâu có thích khách.

Trần Ích Tắc đôi mày nhíu lại, khe trên trán như hiện rõ lên con mắt thứ ba, trường kiếm đâm thẳng vào tim của Lý Anh Tú.

Phập.

Lợi kiếm thuận lợi đâm vào ngực của Lý Anh Tú, hắn chỉ thấy toàn thân tê dại, trước mắt liền tối sầm lại.lúc này Cấm quân bên ngoài xông vào đã thấy bệ hạ đã nằm trong vũng máu cũng hô lớn.

- Bệ hạ, tiêu diệt thích khách.

Trần Ích Tắc tuy võ nghệ cao cường, nhưng Cấm quân cũng không phải ăn chay, bên trong phòng cũng chỉ có một lối ra, dưới sự tấn công dồn dập của Cấm quân Trần Ích Tắc rất nhanh bị bắt lại. Cấm quân lúc này mới đỡ lấy Lý Anh Tú hô lớn.

- Thái y, thái y.

=============Ta là phân cách chạy ngang qua===========

Bệ hạ vậy mà bị hành thích gây ra rúng động khắp hoàng cung. Bên trong điện Long Thụy Lý Anh Tú sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, Ỷ Lan, An Tư nước mắt lưng tròng, các vị đại thần phía sau cũng mặt mày đầy lo lắng. Bên cạnh giường là thiền sư Tuệ Tĩnh cùng thái y Phạm Công Bân.

Thấy Tuệ Tĩnh buông tay Lý Anh Tú ra Ỷ Lan vội hỏi.

- Đại sư, bệ hạ như thế nào rồi?

Tuệ Tĩnh khẽ đứng lên nói.

- Bẩm thái hậu, may mắn vết kiếm không đâm trúng tim, tuy nhiên vết thương của bệ hạ khá nặng còn phải theo dõi. Bần tăng cùng Phạm thái y sẽ cố gắng hết sức.

An Tư phía sau vừa nghe thấy liền khẽ lảo đảo thân người, nữ quan phía sau liền đỡ lấy nàng. Ỷ Lan trải qua sóng to gió lớn không biết bao nhiêu, rất nhanh liền trấn định lại nói.

- Vậy làm phiền đại sư và Phạm thái y.

Hai người vội nói.

- Thái hậu quá lời, đây là việc thần nên làm.

Ỷ Lan gật đầu quay người lại, không khí xung quanh bỗng nhiên đông cứng rét lạnh lại nói với Lữ Gia.

- Bệ hạ cần nghỉ ngơi, mời Lữ thái sư cùng các vị đại thần đến Minh Nguyệt điện gặp ai gia một chuyến.

Quần thần tuy lo lắng nhưng nghe Ỷ Lan mệnh lệnh như vậy cũng chỉ tuân theo, dù sao khi nàng được sắc phong làm Thái hậu nghĩa là đã đại biểu cho hoàng tộc.

Bên trong điện Minh Nguyệt Ỷ Lan ngồi vị trí chủ vị, quần thần ngồi hai bên, không khí xung quanh dường như cô đặc lại. Ỷ Lan bình thường làm người vô cùng hòa nhã, nhưng lúc này gương mặt nàng tràn đầy nét lạnh lùng, cả triều đình vậy mà không có bao nhiêu người dám ngước mặt lên nhìn thẳng nàng. Dù sao hai lần nhiếp chính, khí tràng của người phụ nữ quyền lực nhất Đại Việt không phải để chơi đấy.

Nhìn quần thần một chút lâu, không có ai nói gì Ỷ Lan lúc này mới nói.

- Bệ hạ gặp chuyện không may, hiện tại vẫn chưa tỉnh lại, nhưng triều đình không thể hoang phế. Ai gia lấy tư cách là mẹ nuôi của bệ hạ, là Thái hậu của Đại Việt hiện tại buông rèm chấp chính, phong Lữ Thái sư, Bảo Định công, Bình Định công làm phụ chính.

- Thái hậu anh minh.

Không phải nói Ỷ Lan một chiêu này rất cao tay, một hơi kéo ba vị đại thần đầu triều về phía mình, địa vị của Ỷ Lan tuyệt đối không ai dám dị nghị. Thế là người phụ nữ quyền lực một thời lần nữa bước ra khỏi hậu cung nắm lấy quyền hành của Đại Việt. Ỷ Lan nói tiếp.

- Tiếp theo chính là tin tức của bệ hạ tuyệt đối không được tuyên truyền ra ngoài làm lòng dân bất an. Cứ nói rằng bệ hạ long thể bất an nên cần nghỉ dưỡng. Ám bộ cùng Thiên Long vệ tăng cường giám sát tình hình trong nước, không được để những thành phần không ổn định gây rồi.

Ngô Tuấn và Trần Thủ Độ lập tức đáp ứng. Ỷ Lan hài lòng lại nói.

- Hiện tại các khanh gia có việc gì cần bẩm tấu hay không?

Phạm Tu liền bước ra một bước nói.

- Bẩm Thái hậu, quân viễn chinh của Lê thị lang thống lĩnh đã đánh thắng trận tại quần đảo Sắt. Theo chiến báo nói tại quần đảo Sắt phát hiện một mỏ diêm tiêu lớn, hiện tại người Celt trên quần đảo Sắt đã không còn khả năng phòng ngự, mời Thái hậu quyết định có lưu giữ quân viễn chinh lại hay không?

Ỷ Lan trong lòng suy tính, dù không chú ý đến chính sự nhưng Ỷ Lan biết diêm tiêu vô cùng quan trọng đối với Đại Việt, tuy nhiên bởi nhiều quan hệ quốc tế móc nối đối với quần đảo Sắt Đại Việt chưa thể dụng binh chiếm giữ. Quần đảo Sắt tốt nhất vẫn duy trì tình trạng như vậy mới có lợi.

- Theo ý của ai da liền chọn một người đóng giữ một số quân đội tại quần đảo Sắt, lựa chọn thời cơ lung lạc bọn hắn tại đó các khanh cảm thấy như thế nào?

Ỷ Lan đưa ra ý kiến, lập tức Lữ Gia nói.

- Thái hậu ý kiến hoàn toàn giống với bệ hạ. Thần tán thành.

- Chúng thần cũng tán thành.

Ỷ Lan lại hỏi.

- Vậy các khanh nghĩ nên lựa chọn ai là thích hợp đây?

Lúc này Phạm Tu bước ra nói.

- Thần đề cử Trần Nhật Duật Trần thiêm sự đang theo quân và Nguyễn Cảnh Chân đang là giám quân cho quân viễn chinh.

Trần Nhật Duật tinh thông ngoại ngữ, hữu dũng hữu mưu, Nguyễn Cảnh Chân cũng là người mưu lược, hoàn toàn có thể đảm nhận được vị trí này. Ỷ Lan gật đầu nói.

- Chuyện binh lược ai gia không hiểu, tất cả từ ba vị phụ chính thảo luận nộp lên kế hoạch, ai gia sẽ phê chuẩn.

- Tuân lệnh Thái hậu.

Mấy ngày sau tại Celt thành quân viễn chinh cũng nhận được mệnh lệnh. Trần Nhật Duật cười khổ nói với Trần Quốc Toản.

- Xem ra ta muốn gặp Thánh An còn phải chờ một đoạn thời gian nữa.

Trần Quốc Toản nghe vậy cũng cười nói.

- Chú cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt bé An.

Chỉ có Lê Phụng Hiểu nhìn vào thánh chỉ nhíu mày thật sâu. Nguyễn Cảnh Chân thấy vậy liền hỏi thăm.

- Chủ tướng, thánh chỉ có vấn đề gì sao?

Lê Phụng Hiểu lắc đầu nói.

- Thánh chỉ không có vấn đề nhưng có lẽ tại kinh thành đã có vấn đề.

Phạm Ngũ Lão nghe vậy trong lòng hoảng sợ nói.

- Tại sao chủ tướng lại nói vậy?

Lê Phụng Hiểu chỉ vào bên dưới thánh chỉ nói.

- Ngươi không đề ý lạc khoản không phải là Càn Nguyên điện mà là Minh Nguyệt điện sao?

Đúng vậy, dưới mỗi tờ thánh chỉ đều có đề cung phát ra. Bình thường nếu là xuất phát từ tay Lý Anh Tú sẽ để là Càn Nguyên điện, nhưng xuất phát từ Ỷ Lan chính là đề Minh Nguyệt điện.

Lý Anh Tú bất tỉnh, cả triều đình Đại Việt không biết rằng hiện tại cả phần phía Bắc đại lục lúc này sóng ngầm cũng đang quật khởi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »