Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12404 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 122
m102

❊ ❊ ❊

Nghe thấy giọng Lê Chân có vẻ bất mãn, dù sao thời đại của mình Lê Chân chứng kiến được bọn Bắc quốc hà hiếp nhân dân nhiều lắm, hiện tại Đại Việt hành động như vậy chẳng khác nào bọn Bắc quốc năm xưa. Lý Anh Tú thở dài nói.

- Chiến tranh lúc nào người đau khổ nhất vẫn là dân chúng. Trẫm bảo vệ dân chúng Đại Việt cũng chỉ có thể đem tai họa của chiên tranh gieo rắc ở nước khác mà thôi. Lê Phụng Hiểu làm như vậy là chính xác, dù sao nhiệm vụ của Lê ái khanh là phá hủy toàn bộ những thứ có thể đem lại lợi thế chiến tranh cho kẻ thù, dù là con người cũng phải bị phá hủy. Việc này không thể trách Lê khanh gia.

Lê Chân khom người tỏ vẻ lĩnh giáo nói.

- Thần không dám oán tránh gì Lê thị lang. Bẩm bệ hạ, chỉ là thần xin phép để thần nhận những đứa trẻ này về nuôi dưỡng, về sau phục vụ trong thủy binh sẽ tận lực phục vụ Đại Việt.

Lý Anh Tú nghĩ nghĩa một chút lắc đầu nói.

- Những đứa trẻ này có tiền căn hậu quả quá lớn, nếu để chúng sinh sống trong dân gian Trẫm lo lắng sẽ có mầm họa vệ sau. Tốt nhất là vẫn giao cho Ám bộ và Thiên Long vệ vẫn hơn.

Lê Chân biết ý bệ hạ đã quyết, tuy thất vọng nhưng cũng đành thôi. Lý Anh Tú lại nói.

- Được rồi, công chúa đường xa đã mệt mỏi, hãy đi nghỉ ngơi đi. Còn đứa bé giao lại cho An Tư, An Tư nhất định sẽ chăm sóc tốt cho đứa bé.

- Tuân lệnh bệ hạ.

Lê Chân đành giao Thánh An cho cung nữ liền lui ra ngoài. Lý Anh Tú lúc này mới gọi một tiếng.

- Người đâu, gọi Trần tham chính đến gặp Trẫm.

Lát sau Trần Thủ Độ đã bước vào điện. Lý Anh Tú đưa cho hắn một bảng danh sách nói.

- Đây là những đứa trẻ được đưa về từ quần đảo Sắt, theo ý của Lê thị lang là giao chúng cho Ám bộ khanh có ý kiến gì không?

Trần Thủ Độ mở bản tấu ra nhìn một chút liền vui mừng nói.

- Bẩm bệ hạ, giao những đứa trẻ này cho thần tuyệt đối không có vấn đề. Ám bộ sẽ đào tạo chúng thành những nhân tài để phụng sự Đại Việt.

Lý Anh Tú gật đầu nhưng vẫn chưa yên tâm nói.

- Được rồi, nhưng nhớ, Trẫm muốn là những con người mà không phải những cổ máy vô tình, đối xử tốt với bọn hắn một chút, dù sao chúng cũng là những đứa trẻ bất hạnh, đừng để chúng nghi vấn gì về nguồn gốc của bọn chúng.

Trần Thủ Độ đôi mắt lóe lên khom người nói.

- Bệ hạ nhân đức, thần xin tuân lệnh.

- Được rồi, khanh đi sắp xếp cho bọn chúng đi.

Trần Thủ Độ đi rồi Lý Anh Tú mới ngả lưng ra ghế thở dài. Nhiều khi hắn thực sự sợ hãi Trần Thủ Độ sẽ trở thành một Danzo mà Ám bộ sẽ trở thành Căn. Điều này sẽ làm Đại Việt có một bộ máy tình báo ám sát đáng sợ, nhưng cũng sẽ đem đến không ít hệ lụy, liệu điều đó có tốt hay không?

Lại tiếp mấy ngày hệ thống liền vang lên thông báo.

“Đinh, thông báo đến ký chủ thời hạn thuê lính từ Đại sứ quán đã qua một tháng, tiếp tục thu phí thuê tháng thứ hai”.

Quân viễn chinh vậy mà đã xuất quân đi được một tháng, cuộc chiến tranh cũng đã đến hồi kết thúc. Lý Anh Tú hỏi.

- Hiện tại ta có thể kết thúc hạn thuê được không?

“Đinh, không được, chỉ khi nào lính đã thuê trở về đến Đại sứ quán thì hợp đồng thuê mới kết thúc”.

Lính đánh thuê có rất nhiều ưu điểm, nhưng ngược lại hạn chế cũng rất nhiều. Lý Anh Tú cũng chỉ đành chịu tốn chi phí cho tháng thứ hai. May mắn lần này Lê Phụng Hiểu cướp bóc tại Holf thành rất nhiều vàng, nghe nói lại phá hủy thành Spanis xem ra thu hoạch cũng không kém, Đại Việt lần này thu lợi lớn.

Buổi sáng đó Hồ Nguyên Trừng liền đi vào bên trong điện cầu kiến. Hồ Nguyên Trừng vẫn một bộ tất tả, dơ bẩn, mặt đen đầy thuốc súng, nếu không phải Lý Anh Tú gạt bỏ rất nhiều luật lệ cũ trong cung thì chỉ vì tội diện kiến thánh giá mà lại dơ bẩn như thế đã đủ bị đem ra ngoài đánh chết tươi.

- Hồ ái khanh có việc gì lại vội vả như thế?

Hồ Nguyên Trừng phủi phủi bụi bặm trên quần áo nói.

- Bẩm bệ hạ, bên Công bộ vừa chế tạo ra một loại pháo mới, lần này nhỏ hơn, chỉ bắn cỡ đạn một trăm lẻ hai li, nặng chỉ hơn ba tấn mà thôi.

Nghe Hồ Nguyên Trừng nói Lý Anh Tú khẽ ngẫm lại, giảm được hơn hai tấn so với M202 nhưng lại bắn đạn nhỏ hơn đến gần một nửa. Lý Anh Tú hỏi.

- Không phải khanh nói thép Đại Việt dùng để đúc súng còn khá hạn chế sao? Không thể đúc nòng súng quá mỏng sao?

Hồ Nguyên Trừng liền nói.

- Bẩm bệ hạ, thực ra Công bộ nghiên cứu công nghệ lò cao của bệ hạ, cùng với sự giúp đỡ của các học sĩ Hàn Lâm viện đã có chút thành tựu, sắt thép tạo ra hiện tại đã tốt hơn trước rất nhiều. Chỉ là như thượng thư đại nhân nói nguồn nhiệt cung cấp so ra vẫn còn quá thấp, cần một nguồn nguyên liệu mới để tạo nhiệt tin tưởng có thể tạo ra được thép tốt hơn.

Lý Anh Tú suy nghĩ một chút lại hỏi.

- Các khanh hiện tại chế tạo pháo chế tạo pháo theo bản thiết kế nào?

Hồ Nguyên Trừng liền trả lời.

- Bẩm bệ hạ, hiện tại chúng thần chế tạo nguyên mẫu theo pháo hải quân.

Lý Anh Tú cung cấp cho Hồ Nguyên Trừng ba loại thiết kế, pháo bộ binh, pháo hải quân theo nguyên mẫu Anh và pháo nạp hậu Lý Anh Tú mô phỏng lại theo pháo nạp liều phóng phía sau thời Trình - Nguyễn có cải tiến một chút theo thời hiện đại rồi giao cho Công bộ nghiên cứu.

Lý Anh Tú suy nghĩ một chút, tuy so với trong tưởng tượng của mình còn chênh lệch nhưng cải tiến của Hồ Nguyên Trừng như vậy đã là rất tốt. Hiện tại Đại Việt cần tăng sự hiện diện của hỏa khí trong quân đội. Lý Anh Tú nói.

- Trẫm phê chuẩn sản xuất loại pháo này, đặt tên là M102, Trẫm muốn một trăm ổ, sáu mươi ổ theo pháo hải quân, bốn mươi ổ cho bộ binh. Công bộ trong bao lâu có thể hoàn thành cho Trẫm?

Hồ Nguyên Trừng đối với cách đặt tên của bệ hạ cũng đã chết lặng không còn cảm giác gì nữa rồi, hắn tính toán một chút tỏ vẻ khó khăn nói.

- Bẩm bệ hạ, hiện tại công bộ nhân lực có hạn, nhưng lại gánh vác quá nhiều việc. Nếu thêm sản xuất M102 một tháng tối đa cũng chỉ có thể sản xuất được ba ổ pháo.

Khi máy móc chưa được áp dụng thì đúc súng phải dựa một trăm phần trăm vào sức người, công bộ gánh vác quá nhiều việc, thực sự không rảnh rỗi tay chân để làm. Không biết bao giờ Cao Lỗ mới có thể nghiên cứu ra máy móc đây. Lý Anh Tú nói.

- Tốt, cứ sản xuất như vậy. Pháo sản xuất ra lập tức đưa đến xứ Giác Long. Nghe nói bên đó đang tạo chiến hạm, đã sắp có kết quả rồi. Còn công bộ việc nào nhỏ nhặt dân gian có thể làm được thì thầu khoán cho các tiệm rèn tư nhân, chúng ta là công xưởng, không thể tốn nhân lực vào những việc nhỏ đó được.

Hồ Nguyên Trừng tỉnh ngộ vui mừng nói.

- Tạ ơn bệ hạ chỉ điểm, thần xin tuân lệnh.

Lý Anh Tú xử lý xong mọi việc liền đi đến bệ đá cổ, hắn vẫn còn một lượt triệu hoán đây, từ trước đến giờ Lý Anh Tú cũng không có khái niệm để dành lượt triệu hoán. Dù sao gọi đến cho Đại Việt càng nhiều nhân tài, như thế mới có lợi.

“Đinh, ký chủ xác nhận tiêu hao một lượt triệu hoán danh nhân?”

- Triệu hoán.

“Đinh, chúc mừng lý chủ triệu hoán thành công Chiêu quốc vương”.

Trong khi đó tại quân đảo Sắt, Celt thành Lê Phụng Hiểu cùng Trần Quốc Toản đã hội quân với nhau. Lần này thu hoạch rất lớn, thuyền chở tài phú đến khẳm cả tàu, Lê Phụng Hiểu để tàu vận tải dưới sự bảo hộ của Bắc Hải thủy sư trở về, còn giữ lại mấy ngàn quân đổ bộ lên đảo.

- Bái kiến chủ tướng, mạc tướng may mắn không làm nhục mệnh.

Trần Quốc Toản cúi chào Lê Phụng Hiểu. Chúng tướng nhìn Trần Quốc Toản trong đôi mắt tràn ngập sự tán thưởng. Trong chúng tướng Trần Quốc Toản tuổi nhỏ nhất, cũng tràn đầy triển vọng nhất, với Trần Nhật Duật lại có quan hệ đồng tộc nên Trần Quốc Toản rất được đặt kỳ vọng. Lê Phụng Hiểu gật đầu nói.

- Trần chỉ huy làm rất tốt, bệ hạ biết được tin nhất định sẽ rất vui mừng.

Trần Quốc Toản cũng không kiêu ngạo lại nói.

- Bẩm chủ tướng, lần này mạc tướng thành công công lớn không thể kể đến một người.

Lê Phụng Hiểu kỳ lạ hỏi.

- Ai lại có thể được Trần chỉ huy khen ngợi như thế.

- Bẩm chủ tướng, người này nằm trong đội khinh kỵ trinh sát, võ lực không tầm thường, tên là Vũ Hải.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »