Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12629 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 130
tuyên chiến?

❊ ❊ ❊

Bên trong phòng Lý Anh Tú ôm lấy Elina im lặng hồi lâu, nghe tiếng khóc nàng nức nở. Hắn khẽ vuốt vuốt tóc nàng, quả thực hắn cảm thấy rất hạnh phúc, khi hắn cảm thấy tuyệt vọng nhất chính âm thanh của nàng đã kêu gọi hắn trở lại. Lý Anh Tú có thể cảm giác được thân thể mềm mại của giai nhân run rẩy, ngửi được hương thơm tự nhiên phát ra từ cơ thể của đối phương, nếu có thể hắn muốn khoảng khắc này được dừng lại mãi. Thế nhưng chỉ được một lúc hắn mới biết được hưởng thụ hương diễm không phải dễ dàng, còn cần phải có sức khỏe mới được.

- Elina… nàng đè ta có chút ngạt thở.

Lý Anh Tú khó khăn nói. Phải biết hắn là bệnh nhân vừa mới tỉnh dậy, lâu ngày không được ăn uống kỹ càng thân thể suy yếu, mặc dù Elina là nữ nhi nhưng dáng người cao, nặng ít nhất cũng phải gần năm mươi cân, đè lên người hắn hồi lâu như vậy quả thực Lý Anh Tú không hưởng thủ nổi.

- Đáng ghét.

Elina nghe tình nhân nói vậy gương mặt ửng đỏ vội vàng ngồi dậy. Đôi mắt đen sâu lắng thâm tình nhìn lấy Lý Anh Tú, giọng nàng quan tâm hỏi.

- Chàng còn thấy khó chịu chỗ nào không?

Lý Anh Tú mỉm cười cầm lấy tay nàng nhẹ nhàng đặt lên tim mình nói.

- Chỉ cần có nàng ở đây, dù vết thương có đau đớn thì vẫn là thoải mái.

- Lẻo mép. Có phải lúc ta không ở đây chàng cũng dùng miệng lưỡi như vậy để tán tỉnh cô gái khác?

Elina rút tay lại liếc mắt nhìn hắn nói. Lý Anh Tú liền cười xòa giơ tay lên.

- Thề có trời đất, ta không có tán tỉnh bất cứ cô gái nào. Ta chỉ nhớ mỗi mình nàng đấy.

- Ba hoa, ta cũng không có tin.

Elina lại hiếm thấy bộ dáng con gái hờn dỗi. Nhìn nàng như vậy Lý Anh Tú lại cảm thấy như ăn đường mật, chỉ trước mặt hắn nàng mới có thể thể hiện ra dáng vẻ như vậy, bình thường tại Hoa Hồng Đen thương hội làm gì có ai dám xúc phạm đến nàng đâu.

- Thiếu úy đại nhân, Phạm thái y cầu kiến.

Bên ngoài vang lên tiếng của An Tư, hóa ra nàng khi thấy Lý Anh Tú tỉnh đã đi Thái y viện thông tri cho Phạm Công Bân. Phạm Công Bân nghe nói bệ hạ tỉnh lại liền ba chân bốn cẳng chạy đến, trên đường cũng được An Tư thông báo tình hình bên trong, nên khi bước vào đầu tiên thấy Elina cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ có chút tò mò về vị nương nương tương lai này mà thôi.

- Bái kiến thiếu úy đại nhân.

Phạm Công Bân tuổi cao lại chạy đường xa nên dù có chút điều chỉnh nhưng cũng có chút thở gấp. Vào theo phía sau lại là Trần Thư và Kovalov. Nhìn thấy bệ hạ thức tỉnh Trần Thư trên gương mặt viết rõ hai chữ kích động, quả nhiên vẫn là Elina tiểu thư có trọng lượng đối với bệ hạ đây. Kovalov lại đánh giá Lý Anh Tú, nhìn bộ dáng vừa mới khóc, ánh mắt ngọt ngào của Elina nhìn người nam nhân này trong lòng Kovalov bỗng nhiên trầm xuống. Quả nhiên quận chúa đã có người yêu thích trong lòng, chuyến đi Đại Việt này không phải là ngẫu nhiên.

Phạm Công Bân đến bắt mạch cho Lý Anh Tú một chút, lại một lần nữa kiểm tra vết thương liền nói.

- Thiếu úy đại nhân đã không có việc gì, cố gắng điều dưỡng tầm nửa tháng sau sẽ hoàn toàn khôi phục.

Lý Anh Tú gật đầu nói.

- Phạm thái y vất vả rồi.

Phạm Công Bân liền vội nói.

- Thiếu úy đại nhân quá lời, đây là trách nhiệm của hạ quan.

Đùa nhau à, ăn lộc của vua phải làm việc cho vua, may mắn hắn biết bệ hạ là người phóng khoáng không có một chút giá đỡ, nếu như kiếp trước gặp một quân vương khác nói như vậy Phạm Công Bân có ngày chết vì trụy tim. Người ta nói gần vua như gần cọp, bị vua quá sủng ái ngày chết của ngươi tuyệt đối cách không xa.

- Thái hậu giá lâm.

Bên ngoài liền vang lên tiếng thông báo, từ bên ngoài Ỷ Lan nhanh chân bước vòa, nhìn bên trong đông người vậy cũng có chút bất ngờ, bất quá là người trải qua không biết bao nhiêu sóng gió Ỷ Lan lập tức điều chỉnh lại trạng thái của mình nói.

- Lý khanh đã tỉnh rồi sao?

- Bái kiến thái hậu.

Mọi người vội rối rít cúi chào. Elina cũng liếc mắt nghi ngờ, một vị quan bị thương lại được Thái hậu đến thăm hỏi, điều này có chút bất thường đây? Lý Anh Tú nhìn mẹ nuôi của mình như vậy cũng nhếch môi cười nói.

- Bẩm thái hậu thần đã không có việc gì.

Ỷ Lan hỏi Phạm Công Bân một chút xác nhận Lý Anh Tú không có vấn đề gì lớn cũng triệt để yên tâm. Lúc này nàng mới quay sang Elina hỏi.

- Không biết vị cô nương này là?

- Bẩm Thái hậu, tiểu nữ là phó hội trưởng của Hoa Hồng Đen thương hội Elina, là bằng hữu của Lý thiếu úy.

Elina vội nói, nàng không hiểu sao ánh mắt của Thái hậu nhìn nàng lại có chút lạ lạ. Ỷ Lan a một tiếng, hẳn là bằng hữu. Thái hậu cũng không ở lại lâu, dù sao nàng vẫn còn đang nhiếp chính, bề bộn nhiều việc đây. Tuy Lý Anh Tú đã tỉnh lại nhưng mười ngày nửa tháng mới có thể bình phục, trong khoảng thời gian đó cũng không thể để hắn lao tâm lao lực được.

- Phó hội trưởng đại nhân, hiện tại đã đến lúc trở lại, chúng ta còn có một cuộc hẹn quan trọng.

Elina ở lại với Lý Anh Tú đến chiều Kovalov liền nói. Elina không muốn đi nhưng đúng là chiều nay nàng có một cuộc gặp mặt với đối tác quan trọng, không thể bỏ lỡ. Elina nói.

- Anh Tú, ta chiều nay có việc một chút, hôm sau ta sẽ đến thăm chàng.

Lý Anh Tú gật đầu nói.

- Không sao, tại đây có người chiếu cố ta rất tốt. Trần Thư, đem vật đến.

Trần Thư lập tức liền đem đến một tấm lệnh bài màu vàng. Lý Anh Tú đặt lệnh bài vào trong tay Elina nói.

- Có vật này nàng có thể tự do ra vào Tử Cấm thành.

- Anh Tú, vật này quá quan trọng ta không thể nhận.

Mặc dù không hiểu quy tắc tại Đại Việt nhưng Elina hiểu có thể tự do ra vào “nhà” của một vị quốc vương là quyền lời lớn như thế nào. Lý Anh Tú nói.

- Không quý trọng, nó nằm trong quyền hạn của ta, với lại nàng cũng chỉ có thể đến nơi này mà thôi, đi đến điện khác còn cần phải có lệnh bài khác đấy.

Trần Thư trong lòng tỏ vẻ khinh bỉ. Lại còn nói là không quý trọng, lệnh bài này chính là có thể tự do ra vào hoàng cung, dù là đi đến Càn Nguyên điện cũng tuyệt đối không có vấn đề gì, không những vậy nó còn có thể điều động Điện tiền quân đây, bệ hạ tuyệt đối chính là xem vị người yêu này như người nhà mình rồi.

- Được rồi, vậy ta liền nhận lấy.

Trong khi đó tại kinh thành của Gemanic vương quốc. Quốc vương Vinhem đệ tam sắc mặt trắng xanh nhìn chiến báo sắc mặt tái xanh. Hạm đội của Gemanic vương quốc vậy mà bị thương thuyền của Hoa Hồng Đen đánh bại, nó như một cái tát thẳng vào lệnh cấm biển của Gemanic vậy.

- Lũ vô dụng, một lũ vô dụng, chiến hạm gấp đôi lại không thể bắt lại được một chi thương đội, lại còn bị đánh cho tan tác, hỏi thử ta nuôi các ngươi để làm gì.

- Quốc vương bớt giận.

Cả triều đình Gemanic nghe quốc vương nổi cơn thịnh nộ liền hoảng hốt. Chỉ có hai người còn đứng ở trên điện mà thôi. Hai người này là Thomas công tước và Marcro công tước, hai vị đại công đứng đầu mười hai công tước của Gemanic đế quốc được mệnh danh là cánh tay trái và cánh tay phải của quốc vương. Gemanic vẫn nằm trong chế độ quân chủ phân quyền, dẫn đầu là gia tộc quốc vương Vinhem và mười hai vị đại công chiếm lĩnh phần lớn đất đai của vương quốc. Bên dưới mười hai vị đại công là hội đồng quý tộc của vương quốc. Tại mỗi đất phong của mình các Công tước có quyền lực phong tước cho những phong thần của mình đến cấp độ tử tước, đó gọi là phong thần gia tộc, mà những người được quốc vương Vinhem phong tước gọi là phong thần quý tộc. Bình thường các vị quý tộc đều ở lãnh địa của chính mình, chỉ có hai vị đại công được quốc vương phong thành cánh tay của quốc vương và một trăm vị quý tộc được chọn vào hội đồng quý tộc thì mới có thể tham dự vào triều đình.

Chờ cả điện im lặng một hồi Thomas mới mở ra mí mắt nói.

- Bẩm quốc vương bệ hạ, đây là hành động khinh nhờ với vương quốc, nếu chúng ta không có phản ứng quốc thể tuyệt đối sẽ bị mất sạch.

Gemanic và Bravia đối đầu với nhau không chỉ ngày một ngày hai, ở vùng biển Bắc người người đều biết, lần này bị đánh thảm như vậy nếu Gemanic không có sự phản công đích đáng mặt mũi tuyệt đối sẽ bị mất sạch.

- Bẩm quốc vương, chúng thần cũng cho rằng như vậy.

Các quý tộc phía dưới liền bày tỏ sự ủng hộ. Vinhem đệ tam đương nhiên cũng tán đồng với ý kiến này liền nói.

- Phái ra tuyên bố ngoại giao đối với Bravia vương quốc phải giao ra thủ phạm, nếu không Gemanic sẽ tuyên chiến với Bravia.

=========================++

Do cả ngày chỉ rỗi mỗi 3 tiếng đồng hồ ban đêm nên thường mình đăng chương vào lúc 11h30 tối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »