Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11954 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 180
cứu vớt (2)

❊ ❊ ❊

Thế nhưng đâu phải chỉ có một mình Đề Lạp biết đánh rắn phải đánh dập đầu đây, bản thân Lang Cư cũng biết được điều đó, sở dĩ hắn dùng một trăm kỵ tấn công đại doanh của Alitia cũng bởi muốn dẫn dụ Đề Lạp đi ra. Sức chiến đấu của các chiến sĩ Alitia quá sức tưởng tượng của Lang Cư, do đó muốn giảm thiểu tổn thất, chỉ có thể bắt được Đề Lạp.

- Giết bọn chúng.

- Giết.

Hai tiểu đội kỵ binh gào thét xông vào nhau, tuy không đông đảo nhưng khí thế tuyệt đối không thua mấy ngàn kỵ binh lao vào như lúc nãy. Đề Lạp phóng ra một mũi tên bắn gục một kỵ binh, sau đó liền rút ra loan đao xông đến giáp chiến. Nàng khẽ ngã người ra phía sau, một lưỡi đao liền lướt ngang qua, hai chân Đề Lạp kẹp chặt bụng ngựa, hông vận sức bật người lên lại, lưỡi đao như nguyệt nha chém về phía sau chặt lưng của tên kỵ binh Lang Cư, các thân vệ của Đề Lạp cũng vô cùng dũng mãnh, một hơi liền chém rơi hai tên kỵ binh khác, đây chính là những thân vệ cuối cùng mà Lặc Chân lưu lại cho nàng.

Thế nhưng chênh lệch về số lượng nhanh chóng lộ ra, chỉ một lần xung phong kỵ binh Lang Cư bị chém rụng năm người, thân vệ của Đề Lạp cũng ngã xuống ba người, nàng tuyệt đối không chịu được một lần xung phong nữa. Thế nhưng Lang Cư được thế không tha liền thúc ngựa xông lên. Đề Lạp hô một tiếng liền thúc ngựa bỏ chạy, Lang Cư phía sau đuổi theo.

Phập.

Lại một mũi tên từ Đề Lạp phóng ra bắn chết một tên kỵ binh, ba tên thân binh cũng phóng tên bắn ngã được hai tên kỵ binh khác. Kỵ binh Lang Cư liền phản kích, nhưng hàng chục mũi tên vậy mà bị ba người Đề Lạp tránh thoát đi.

- Đưa cung đây cho ta.

Lang Cư nổi giận rồi, mấy chục kỵ binh đuổi theo ba kỵ đã không được còn bị bắn chết mấy người, đây quả thật là đánh mặt của hắn mà. Lang Cư lắp tên vào cung, hai cánh tay vận sức kéo cung căng tròn như ánh trăng rằm, mặc dù ngựa phi vô cùng rung lắc nhưng tay hắn vẫn vững vàng ngắm chuẩn vào Đề Lạp, hắn khẽ cười lạnh.

- Bắt được ngươi rồi.

Păng.

Dây cung buông ra, mũi tên như một ánh sao xẹt qua chuẩn xác ghim trúng vào ngựa của Đề Lạp, chiến mã đau đớn hí lên một tiếng liền ngã chúi xuống phía trước mang theo cả Đề Lạp. Đề Lạp mặc dù bất ngờ nhưng theo phản xạ vẫn kịp nhào lộn hai vòng trên mặt đất tránh khỏi chấn thương, nhưng nàng lúc này tuyệt đối không thể chạy được nữa rồi.

- Bảo vệ phu nhân.

Hai tên thân vệ lập tức thúc ngựa quay trở lại, bọn hắn muốn kéo theo Đề Lạp lên ngựa nhưng đã muộn, Lang Cư đã hình thành được thế bao vây bọn họ. Lang Cư thúc ngựa đi lên phía trước ngạo mạn nói.

- Chạy đi, để ta xem các ngươi chạy được bao lâu?

- Giết.

Hai tên thân vệ hét lớn liền xông lên đâm đến Lang Cư. Thế nhưng Lang Cư mặc dù không phải là dũng sĩ đệ nhất của xứ Goldland nhưng cũng không phải là hai tên thân vệ có thể đối phó, huống chi bên cạnh hắn còn có cả một bầy binh lính đây. Hai tên thân vệ không gây được sóng gió gì ngược lại chết rất thảm thiết.

- Bây giờ chỉ còn lại chúng ta.

Lang Cư khà khà cười từ từ tiến lại gần. Đề Lạp trở nên tuyệt vọng, trong tay nàng lặng lẽ xuất ra một cái tiểu đao, đây chính là di vật duy nhất mà trượng phu nàng để lại. Nếu thực sự không thể chống cự nàng sẽ tự sát, quyết không để đám người này ô nhục.

- Tự sát, ta xem ngươi tự sát được không?

Lang Cư tất nhiên thấy được tiểu đao, hung quang đại thịnh liền lao đến, chợt cảm giác sau đầu rợn tóc gáy lên lần nữa, hắn vội cúi đầu xuống, một mũi tên sắc bén đâm vào đầu khôi của hắn, dư lực từ mũi tên mang theo đầu khôi lăn lóc xuống mặt đất. Cảm giác chiến trường lại giúp Lang Cư sống thêm lần nữa. Hôm nay hắn vậy mà suýt chết hai lần. Hắn phẫn nộ quay về phía sau. Một đội kỵ binh dẫn đầu là một kỵ sĩ mặc Minh Quang giáp sáng loáng. Không ai khác chính là Trần Khánh Dư. Cuối cùng hắn cũng đuổi kịp rồi.

======================Chạy phân cách=============

Bên trong đại doanh năm mươi kỵ của Lang Cư đi vào bên trong lùng sục tìm kiếm những người còn lại của tộc Alitia. Bọn hắn cẩn thận lắng nghe, doanh trại có nhiều trẻ nhỏ, bị chiến tranh dọa sợ ắt sẽ có tiếng khóc, chỉ cần bọn hắn nghe được tiếng khóc trẻ em lập tức sẽ tìm được bọn chuột nhắt đang trốn tránh. Lùng sục nhiều bộ lạc đã giúp bọn hắn rèn luyện được một kỹ năng nghe ngóng vô cùng tài tình.

- Híc.

Quả nhiên không tốn sức bao lâu bọn hắn đã nghe được một tiếng nất nhỏ. Thanh âm này phát ra kiền im bặt, có vẻ như gia trưởng đã bị miệng đứa nhóc đi. Nhưng như thế cũng đã đủ để cho bọn hắn xác định được phương vị. Năm mươi tên kỵ binh chậm rãi xuống ngựa tiếp cận đến một cái lều lớn, bọn hắn chắc chắn tiếng nấc vừa rồi phát ra từ trong này. Không gian yên tĩnh đến lạ thường, bọn hắn từ từ đến gần, gió thổi nhẹ làm vải tấm lều khẽ đung đưa ló ra những người bên trong. Tên kỵ binh khà khà cười nói.

- Bọn nhóc con, đại gia tới đây.

Phập.

Nhưng hắn vừa dứt lời một mũi trường thương lập tức từ trong lều phóng ra đâm thủng cổ họng của tên kỵ binh. Một giọng nói lạ lẫm với đám kỵ binh vang lên.

- Đ*t mẹ, anh em, làm cỏ hết đám súc sinh này.

Từ trong các lều trại xung quanh mấy trăm binh sĩ Đại Việt nhất tề xung phong vây đánh năm mươi tên kỵ binh. Chỉ nghe thấy tiếng ĐM, ĐM vang lên liên hồi, lát sau năm mươi tên kỵ binh đã thành năm mươi cái bánh thịt băm.

Ngay từ lúc năm mươi tên kỵ binh tiến vào thì binh sĩ Đại Việt đã tiềm phục quanh lều lớn của bọn chúng. Vì để tránh kỵ binh gây tổn thương đến các huynh đệ viên tùy tướng liền làm một kế dụ địch để năm mươi tên kỵ binh xuống ngựa, tự động lại gần. Đúng vậy, tiếng nấc vừa rồi chính là do hắn gây ra. Năm mươi tên kỵ binh xuống ngựa liền mất đi một nửa chiến lực, lập tức bị mấy trăm binh sĩ Đại Việt băm cho cái nát bét.

- Nhanh di tản dân chúng vào trong trại của chúng ta.

Viên tùy tướng ra lệnh. Dân chúng của Alitia cũng lên đến mấy ngàn, các binh sĩ cũng rất cực khổ mới thuyết phục, đưa bọn hắn sang bên doanh trại của Đại Việt.

- Bẩm đội trưởng, đã di tản hoàn tất.

Binh sĩ báo cáo lại nói. Tùy tướng gật đầu liền ra lệnh.

- Tốt lắm, chúng ta đi trợ giúp tướng quân.

=========================Phân cách chạy ngang qua=============

Nhìn thấy kỵ binh phía trước lao đến Lang Cư đột nhiên cảm thấy nguy hiểm sắp xảy ra. Hắn ra lệnh cho kỵ binh.

- Giết bọn hắn.

Kỵ binh của Lang Cư gầm thét lên một tiếng liền lao lên, bọn họ sinh ra trên lưng ngựa, đối với kỵ binh có một sự kiêu ngạo, cũng là một sự chấp nhất. Những kỵ binh này lắp tên vào cung liền thuần thục phóng ra những mũi tên gào thét bay đến tiểu đội của Trần Khánh Dư.

- Cự thuẫn.

Trần Khánh Dư lập tức ra lệnh, tất cả thân binh đồng loạt giơ lên thuẫn tròn, người cúi hẳn xuống sát lưng ngựa. Bọn hắn tuy xuất ngũ phục vụ cho Tập đoàn nhưng trang bị vẫn tốt vô cùng, theo đúng tiêu chuẩn của một kỵ binh hạng nhẹ của Đại Việt, một cây cung, một trường thương, một tấm thuẫn và một thanh gươm.

Bang, bang, bang…

Mũi tên ghim thẳng vào khiên đồng phát ra từng tiếng vang thanh thúy, Đại Việt tuyệt đối không bị mũi tên của quân Lang Cư tổn thương đến.

- Đột kích.

Lúc này khoảng cách hai bên đã chưa đầy năm mươi mét, kỵ binh liền rút ra loan đao xông đến, hai bên kỵ phi nước đại lao vào nhau. Trong đôi mắt của Trần Khánh Dư liền ánh lên vẻ giảo hoạt. Đang lúc kỵ binh hai bên sắp lao vào nhau Trần Khánh Dư hô to một tiếng.

- Bắn.

Chỉ thấy kỵ binh Đại Việt mỗi người vậy mà giơ ra một khẩu súng ngắn K02. Đúng vậy, là súng ngắn, bởi là thân vệ của Trần Khánh Dư nên bọn hắn cũng được phân phối đến mỗi người một khẩu.

Ầm, ầm, ầm…

Súng đã lên đạn sẵn, không cần phải kéo và ngắm như cung, năm mươi khẩu súng lập tức phun lửa, trong khoảng cách mười mét, bọn hắn cơ hồ không cần phải ngắm. Lập tức kỵ binh của Lang Cư trúng đạn ngã xuống như rạ, chiến mã đâm vào lẫn nhau khiến đội hình rối loạn không còn nhìn ra hình dáng gì. Lúc này kỵ binh Đại Việt lần nữa đột kích đến, trường thương so với loan đao lại dài hơn, lập tức xuyên qua ngực những tên kỵ binh còn trên lưng ngựa. Chỉ một đợt xung phong hơn bốn mươi kỵ binh của Lang Cư vậy mà bị toàn diệt rồi.

Lang Cư bị kinh sợ đến rồi, hắn hoàn toàn không hiểu vì sao kỵ binh của mình lại ngã xuống như rạ như vậy, hắn chỉ hiểu nếu bây giờ không chạy chỉ còn một con đường chết, binh lính hẵn vẫn còn đó, chỉ cần chạy được liền có thể lần nữa tấn công. Nghĩ đến đây Lang Cư lập tức leo lên ngựa bỏ chạy về phía chiến trường hỗn loạn. Chỉ lát sau tiếng tù thổi lên, kỵ binh của Lang Cư lập tức rút lui, tuyệt nhiên không ham chiến.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »