Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11971 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 193
chiến hải vân quan

❊ ❊ ❊

Binh sĩ Tây Gốt đều là dân du mục liều mạng, bọn họ bắn cung thiện xạ đều có một tay, hàng ngàn cung thủ bắn áp chế quân Đại Việt bên trên đầu thành không thể ngóc đầu lên được. Dựa vào cung thủ yểm trợ những người khác lập tức bò cao theo sườn dốc, thang mây được bắt lên trên đầu thành bắt đầu leo lên.

- Ném đá.

Hải Vân quan kết hợp với địa hình chiều cao trung bình của quan ải cũng phải đến mười tám mét, có nơi cao đến hơn hai mươi mét, đá chỉ cần thả xuống dưới lập tức lăn xuống theo sườn dốc va chạm vào đội hình dày đặc của quân Tây Gốt làm bọn binh lính bên dưới lập tức bể đầu, máu chảy. Thế nhưng quân Tây Gốt thực sự đông lắm, bọn hắn mặc kệ mưa tên, đá lăn liền liên tục xông lên, mũi tên bắn trả như mưa, trên đầu thành đám tân binh sợ hãi thậm chí không dám ngóc đầu lên bắn trả, quân Tây Gốt ngược lại rất dễ dàng tiếp cận tường thành.

Cạch, cạch, cạch.

Hàng trăm chiếc thang mây được móc vào tường thành, quân Tây Gốt thoăn thoắt một tay cầm đao, một tay nắm vào thang mây mà theo, mấy ngàn tên cung thủ phía sau liên tục yểm trợ, thế nhưng đồng đội bọn hắn đang leo lên tường thành nên cũng phải kiềm hãm lại không ít, nhân lợi thế đó quân Đại Việt lại bắt đầu phản công. Những binh sĩ Đại Việt dùng nỏ nhanh như sóc thò đầu ra bắn một mũi tên liền lập tức lui vào, ngay sau đó hàng chục mũi tên liền phóng đến nơi hắn vừa ló ra, nếu chậm một chút hắn tuyệt đối bị bắn thành cái sàn.

Dù Đại Việt phản công quyết liệt nhưng quân Tây Gốt vẫn nhanh chóng leo lên đầu thành. Vừa thấy một tên binh sĩ Tây Gốt ló đầu ra khỏi lỗ châu mai Nguyễn Hiền lập tức xuất đao, đao thế nhanh như chớp chém bay đầu tên địch, thân thể không đầu của hắn lập tức rơi tự do xuống phía dưới lại đè thêm hai tên nữa. Thế nhưng ở nơi khác quân Tây Gốt lại thay nhau leo lên tường thành cùng binh sĩ Đại Việt đánh giáp lá cà, hai bên kẻ thù gặp nhau liền đỏ mắt giết đến.

Nguyễn Hiền dẫn theo vài thân binh giết đến. Nguyễn Hiền là người văn võ toàn tài, ra đao nhanh vô cùng, dù hai ba binh sĩ Tây Gốt lực lưỡng có vây công Nguyễn Hiền thân thể nhỏ bé vẫn không hề nào núng, thân hình nhanh như sóc né tránh khỏi các đòn tấn công, sau đó liền một đao kết liễu. Bọn hắn đi đến đâu Tây Gốt liền không thể xông lên nơi đầu thành đó. Nhìn thấy quân Tây Gốt tập trung phía dưới thành mỗi lúc một đông, xe công thành cũng đã được vận đến va chạm vào cửa thành, nếu không có biện pháp chỉ trong một hai giờ nữa thành quan tuyệt đối thất thủ. Nguyễn Hiền quát lớn.

- Vũ khí bí mật đã xong chưa?

- Đã xong thưa tướng quân.

Một binh sĩ nào đó đáp lại. Nguyễn Hiền nghe vậy phấn khởi hô lên.

- Trút xuống cho ta.

Mấy binh sĩ Đại Việt trên mặt có khăn bịt kín mũi lập tức mang những lu gốm to bên trên còn bốc khói nghi ngút ra sát tường thành, sau đó liền nhắm ngay chỗ đông người nhất của quân Tây Gốt mà ném xuống.

Binh sĩ Tây Gốt nhìn thấy trên thành hàng chục vật thể lạ rơi xuống liền tưởng là đá tản lập tức giơ thuẫn lên đón đỡ. Thế nhưng lu gốm va chạm vào thuẫn liền vỡ ra, chất lỏng bên trong văng ra tung tóe, cùng theo đó là những thứ gì đó sệt sệt màu vàng nóng hổi bắn lên mặt bọn hắn. Binh sĩ Tây Gốt cảm thấy trên mặt bỏng rát, hắn lau thứ đặc sệt màu vàng kia xuống, thứ chất này lại bốc ra mùi vị kinh khủng, hắn hét lên.

- Phân, là phân.

Đúng vậy, tất cả đều là phân người được đun nóng. Trước khi đến Hải Vân quan Nguyễn Hiền liền nghĩ đến chiêu này để thủ thành, hắn đi gom góp hầu như toàn bộ phân người và nước tiểu cả thành Tân Bình chở đến, một mực đun nóng, chỉ chờ đến khi quân Tây Gốt tập trung đông đảo liền lập tức ném xuống.

Hàng chục lu gốm mang đầy phân, nước tiểu trút xuống, bởi được đun nóng mùi hôi thối tăng lên cả chục lần lập tức lan tỏa ra toàn bộ quân Tây Gốt bên dưới, bọn hắn tuy chăn nuôi nhưng quả thực chưa bao giờ tiếp xúc thứ kinh tởm đến vậy, huống chi phân và nước tiểu trực tiếp bắn lên người, thậm chí rơi vào trong miệng bọn hắn. Quân Tây Gốt lập tức nôn ọe, ném cả vũ khí chỉ mong thoát khỏi nơi bẩn thỉu này, đồng đội bọn hắn cũng không nguyện ý đứng gần một tên bị dính c*t đầy người. Lập tức trận hình Tây Gốt trở nên rối loạn. Nguyễn Hiền chỉ chờ lúc này lập tức phát lệnh.

- Phản công.

- Giết.

Cung tên như mưa từ trên đầu thành trút xuống, bởi trận hình bị rối loạn lập tức tử thương vô số, nằm gục xuống dưới đống phân. Quân Tây Gốt vừa chịu không nổi mùi hôi thối, vừa bị quân Đại Việt bắn giết lập tức toàn bộ ném vũ khí bỏ chạy.

- Đê tiện.

Thiết Hán Cơ tức giận quát lớn, những binh sĩ trên mình đầy c*t chạy về, mùi hôi thối lan tỏa hắn liền biết được chuyện gì xảy ra, hắn không ngờ Đại Việt liền tới chiến thuật hạ lưu, đê tiện này cũng dùng đến, mặc dù không khỏi thừa nhận chiêu này thật con mẹ nó quá hiệu quả. Nhìn thấy quân Tây Gốt tất tả chạy về liền biết được nó kinh khủng đến như thế nào. Thiết Hán Cơ quát lớn.

- Để bọn hắn đi ra sông tắm sạch sẽ rồi mới được về quân doanh. Thật con mẹ nó thối.

Bịch.

Một tên lính bỗng ngã dúi dụi vào Thiết Hán Cơ, thế là một người c*t từ trên người hắn dính sang quần áo hoa lệ của Thiệt Hán Cơ. Thiết Hán Cơ mặt mày đỏ lên, bỗng nhiên một mùi hôi thối còn nặng hơn lúc nãy xộc thẳng vào mũi hắn.

- Ọe.

====================Phân cách chạy ngang qua===================

- Chiến thắng, chúng ta chiến thắng.

Trái ngược với vẻ ảm đạm bên kia chiến tuyến, phía Hải Vân quan các binh sĩ liền vui mừng hô lớn. Mặc dù mới chỉ đẩy lui quân địch, nhưng đây chính là trận chiến thắng đầu tiên của đám tân binh làm bọn hắn không khỏi phấn khởi, sĩ khí cao ngất.

Nguyễn Hiền cần chính là cái không khí này, chỉ có niềm tin vào chiến thắng, tự tin vào nó quân Đại Việt mới có thể phòng giữ được tại nơi này. Nguyễn Hiền ra lệnh.

- Mau cứu chữa những người bị thương, dọn dẹp chiến trường.

Trận chiến diễn ra trong thời gian cũng không quá giải, chỉ gần một giờ mà thôi, thế nhưng quân Đại Việt người thương vong cũng không thiếu. Ngày loạt tên đầu đã có đến hai mươi tên tân binh bị chết, lục tục sau đó cũng bị thương vong đến gần năm mươi người, nhưng đổi lại đám tân binh hiện tại đã thuế biến, trải qua một trận chiến bọn hắn cũng tự đúc kết được những kinh nghiệm riêng cho mình. Bên Tây Gốt Nguyễn Hiền ước chừng bọn hắn cũng phải bỏ lại hai ba trăm cái xác đi.

Binh sĩ lập tức nghe lệnh của Nguyễn Hiền. Binh lính chỉ đi theo kẻ mạnh, được bọn họ tin phục, biểu hiện của Nguyễn Hiền vừa nãy bọn họ nhìn trong mắt, hoàn toàn thuyết phục được bọn hắn. Bây giờ Nguyễn Hiền không phải là một thằng nhóc mười ba tuổi mà là một vị tướng quân.

Binh sĩ Đại Việt nhanh chóng đưa những người bị thương đi xuống thành cứu trị, người chết sau khi xác nhận danh tính liền được đem thiêu đi, tro cốt bỏ vào trong hủ gốm, ghi tên tuổi, quê quán rõ ràng chở về Tân Bình mai táng. Xác của quân Tây Gốt thì bị các Tân binh lột ra khôi giáp. Dù sao giáp da rách nát của binh sĩ Tây Gốt vẫn còn tốt chán so với áo vải của đám dân binh, hơn nữa đám lính Tây Gốt này trên người đem theo tiền tài cũng không ít. Tuy đồng dinar Đại Việt không xài được nhưng sau chiến tranh cũng có thể đem đi đổi tiền đồng mà. Sau khi bị trấn lột gần như không còn, thi thể của binh sĩ Tây Gốt liền được chôn phía dưới chân thành Hải Vân quan. Như Nguyễn Hiền nói.

- Bọn chúng dám xâm lược nước ta, chúng ta liền lấy máu thịt của bọn hắn để làm màu mỡ lên thổ nhưỡng của nước ta đền tội đi.

Tuy lời nói có tàn bạo nhưng trong lúc chiến tranh này lại được các binh sĩ ủng hộ vô cùng. Ai ai cũng quyết tâm giết địch đem làm phân bón cho quốc thổ.

- Hiền huynh đệ quả thật là có một tay đây. Quả nhiên văn nhân các ngươi xài não vô cùng tốt.

Trần Bình Trọng thấy Nguyễn Hiền sắp xếp mọi việc đâu ra đấy liền không khỏi tán thưởng. Hắn tự nhận mình tuy lớn tuổi nhưng cũng không bằng Nguyễn Hiền đây, vẫn là xài não để lại cho văn nhân đi, hắn lo việc võ tướng của mình là được. Nguyễn Hiền khiêm tốn nói.

- Trần tướng quân quá khen, mạc tướng còn phải học hỏi nhiều.

- Hiền huynh đệ, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

Hiển nhiên Trần Bình Trọng chính là đem Nguyễn Hiền như quân sư để đối đãi. Nguyễn Hiền nói.

- Cứ như thế nào thì làm thế đó thôi. Nhiệm vụ của chúng ta chính là thủ vững Hải Vân quan càng lâu càng tốt.

Trần Bình Trọng cười lớn nói.

- Hôm nay “vũ khí bí mật” quả thực phát huy tác dụng lớn, ngươi không biết mấy ngày trước quân ta thực vất vả mới đẩy lui được bọn chúng đây.

Nguyễn Hiền lắc đầu nói.

- Tuy hôm nay bọn chúng vì mùi thối nên rút lui. Nhưng hôm sau chắc chắn sẽ tìm ra biện pháp đối phó. Trận sau tuyệt đối khó đánh. Nhưng Trần tướng quân yên tâm. Hôm nay sĩ khí bọn chúng xuống rất thấp, chúng ta hẳn là được nghỉ ngơi vài ngày. Bất quá…

Nguyễn Hiền dừng một chút lo lắng nói.

- Bọn chúng công thành lại không thấy vũ khí hạng nặng. Mạc tướng chỉ sợ mấy ngày sau những thứ này sẽ xuất hiện.

Quả nhiên liên tiếp ba ngày quân Tây Gốt không hề tấn công, còn nghe nói Thiết Hán Cơ bởi ngửi trúng mùi c*t mà lâm bệnh đây. Đến ngày thứ tư tiếng trống trận từ phía doanh địa Tây Gốt liền vang lên. Trần Bình Trọng và Nguyễn Hiền lập tức chạy lên đầu thành, nhìn cảnh tượng trước mắt chỉ đồng thanh hô lên.

- Thôi xong.

Trước đội hình của Tây Gốt vậy mà xuất hiện đến hai mươi giàn máy bắn đá khổng lồ đây

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »