Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11865 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 194
trận atland (1)

❊ ❊ ❊

Quần đảo Sắt, Atland, quân doanh công tước Crow. Đám binh lính Crow muốn điên lên rồi. Mấy hôm nay đám Đại Việt đối diện như uống thuốc lắc, cứ thỉnh thoảng lại tập kích vào chiến tuyến của Crow, có lúc nổ vài phát súng sau đó co giò chạy thẳng, đôi lúc lại từ trên đổi nổ một phát pháo vu vơ vào doanh trại của Crow. Đang hận hơn những phát pháo vu vơ này lại một lần bắn trúng vào một lều lính giết mất sáu binh sĩ. Mấy ngày qua chính vì những phát pháo này quấy doanh trại của Crow đến gà chó không yên.

- Henry, mấy ngày qua chúng liên tục quấy rối quân ta như vậy là ý đồ gì đây?

Crow đầu tóc rồi bời, đôi mắt cũng có quần thâm nhìn bộ dáng hết sức chật vật. Những ngày qua Đại Việt liên tục quấy rối, tâm thần của Crow cũng không tốt đẹp gì mấy, hắn cảm thấy mình đang là một thùng hỏa dược theo lời của Henry nói, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Henry cũng âm thầm suy nghĩ. Làm người của lính đánh thuê Giáp Vàng hắn đã trải qua hàng trăm trận chiến lớn nhỏ, nhưng hắn lại không thể đoán được ý đồ của Đại Việt là như thế nào đây. Quả thực nếu xét về chiến thuật, chiến lược giữa phương Đông và phương Tây thời phong kiến mà nói thì phương Tây không thể bằng được. Phương Đông tuy tôn sùng người quân tử nhưng đánh trận lại có câu “binh bất yểm trá”, trong chiến tranh có thể dùng đến bất kỳ thủ đoạn nào. Ở phương Tây lại tôn sùng tinh thần kỵ sĩ, mọi cuộc chiến tranh đều theo một khuôn phép, quy ước, thậm chí có thời điểm ban đêm muốn bắn tên còn phải châm lửa để kẻ địch biết là mình bắn tên kìa. Dù là Franzt đế quốc đã bước ra khỏi thời kỳ đó từ lâu nhưng thực tế tinh thần kỵ sĩ vẫn còn ảnh hưởng rất nhiều, nhất là trong giới những tướng lĩnh, những ảnh hưởng này phần nào làm ảnh hưởng đến sự phán đoán của bọn hắn.

- Chúng có ý đồ gì không quan trọng nữa. Trận chiến này nhất định phải được kết thúc.

Henry trầm ngâm nói, hắn đã suy nghĩ kỹ, mặc kệ Đại Việt có âm mưu xảo quyệt như thế nào, dưới thực lực tuyệt đối mọi âm mưu đều vô dụng. Crow nghe vậy vui mừng hỏi.

- Tốt lắm, chúng ta khi nào động thủ.

Mấy ngày qua quả thực hắn muốn điên rồi, hắn thực muốn mau đuổi đám Đại Việt này ra khỏi lãnh địa của hắn. Trải qua mấy lần liên tục chiến bại làm cho ý chí của Crow đã bị mai một, hắn đã già, chỉ muốn làm một lão công tước bá chủ vùng quần đảo Sắt này tận hưởng phú quý mà thôi. Henry ánh mắt sáng lên đầy nguy hiểm phun ra vài chữ.

- Tối ngày mai.

Cùng lúc đó phía đối diện, doanh trại Đại Việt là một mảnh hoan hỉ, mười ngày cuối cùng viện quân cũng đã chạy đến. Năm ngàn binh sĩ, kèm theo đó là rất nhiều quân nhu, quân dụng. Thêm một ngàn hai trăm tay súng đối với đại quân bây giờ chính là một trợ lực vô cùng lớn, chưa kể đến hai trăm khẩu mộc pháo đây. Phạm Tu nhận ra hiện tại Đại Việt phụ thuộc rất nhiều vào hỏa khí để đánh trận đây, nhất là khi mũi tên gặp áo giáp dày trở nên vô dụng. Có hỏa khí đánh trận liền dễ dàng. Ví như lúc công phá các pháo đài tại quần đảo Sắt, những pháo đài này cơ hồ đều xây bằng gạch, tuy đã cũ nhưng cũng vô cùng khó công phá, bởi vậy các lãnh chúa tại quần đảo Sắt cũng không chú tâm sửa san lại mấy. Lần này Đại Việt đến ngược lại tốt, đạn pháo của Đại Việt cứ nhắm đến pháo đài mà bắn, bắn trăm quả không được liền lên đến ngàn quả, tường pháo đài liền sụp đổ. Mặc dù không giàu có như Mỹ quốc nhưng Lý Anh Tú vẫn xây dựng học thuyết quân đội theo kiểu dù tiêu tốn bao nhiêu đạn pháo cũng có thể, tính mạng binh sĩ vẫn là quan trọng nhất. Dù sao dân số Đại Việt cũng không có nhiều như thời hiện đại ở kiếp trước đây.

- Nguyên Soái, có số vũ khí này còn sợ gì đám giáp vàng kia nữa.

Dã Tượng hưng phấn nói. Quả thực hắn thích nhất chính là cưỡi voi xông lên, vừa đi vừa nã pháo vào quân địch, khung cảnh thực quá tráng lệ. Phạm Tu gật đầu nói.

- Đúng vậy, nhưng trước hết phải thực hành kế hoạch của Lê Phụng Hiểu đã. Truyền lệnh xuống các doanh chuẩn bị, chúng ta chuẩn bị phản công.

- Tuân lệnh Nguyên Soái.

Màn đêm buông xuống, nửa đêm quần đảo Sắt lâm vào bóng đen vô tận, giơ năm ngón tay lên liền không thể thấy gì, chỉ có vài cây đuốc le lói thắp sáng trên chiến lũy như những vì sao giữa bầu trời tối đen như mực.

Mặt trơi tắt đi, nhiệt độ không khí thẳng tắp hạ xuống, lần này xuất chinh Đại Việt chuẩn bị vô cùng kỹ càng, mỗi binh sĩ đều được phát áo bông dày mặc ngoài, không cần phải lo sợ cái rét của quần đảo Sắt.

- Ngươi nói bao giờ quân địch mới đến đây?

Trên trạm gác đêm binh lính Giáp nói với binh lính Ất, bởi đề phòng bị tập kích, mỗi trạm gác của Đại Việt đều có đến hai người đây. Binh lính Giáp đôi mắt lơ đễnh thở ra một hơi thở, hơi nước lập tức bốc thành khói trắng bay lên, hắn nói.

- Ai biết được đây. Nhưng không quan trọng, Nguyên Soái nhất định sẽ dẫn chúng ta đến thắng lợi

Rầm rập, rầm, rậm.

Một cơn gió lạnh thổi qua làm đung đưa ngọn đuốc, ánh sáng bỗng nhiên thu hẹp lại, binh lính Giáp hô lên.

- Ngươi vừa rồi có nghe được tiếng gì không?

Binh lính Ất biến sắc gật đầu nói.

- Có, hình như là tiếng bước chân.

Rầm rập, rầm rập…

Thanh âm theo gió bay đến lúc to, lúc nhỏ, hai người cố căng mắt ra nhìn về phía trước, màn đêm đen đặc quả thực khó có thể thấy được thứ gì. Bính lính Giáp cầm ngọn đuốc lên ném thật mạnh về phía trước. Ngọn đuốc xoay vòng trên không, may mắn có tẩm dầu thông nên dù ngọn lửa le lói nhưng không đến mức bị dập tắt. Dưới ánh sáng le lói của ngọn đuốc bay trên không trung hắn chợt nhìn thấy những ánh kim loại màu vàng chói lên, gương mặt binh lính Giáp liền trắng không còn một giọt máu, hắn hét lớn lên.

- Quân địch tấn công.

Keng, keng, keng.

Tiếng chuông vang vọng khắp chiến tuyến báo động. Tiếng chuông này vô cùng quen thuộc đối với binh lính Đại Việt, như trong huấn luyện, bọn hắn lập tức bật người dậy cầm lấy vũ khí xông ra ngoài chiến lũy.

- Tấn công.

- Hống!

Quân Crow thấy quân Đại Việt đã phát hiện cũng không cần phải im lặng nữa, toàn bộ mấy ngàn quân lập tức gầm lên một tiếng xung phong về phía chiến lũy của quân Đại Việt.

Cứ điểm nơi này do Đặng Ma La đảm nhiệm phòng thủ có ước chừng hai ngàn quân và bốn ổ đại pháo M101. Mấy ngày qua các loại pháo cũng đã chuyển đến nhưng để đề đánh lạc hướng quân địch nên đều đặt ở hậu tuyến, không ngờ lần này bọn chúng lại đánh thật rồi. Đặng Ma La quát lớn.

- Đốt lên phong hỏa đài cầu viện Nguyên Soái, toàn quân theo ta chặn quân giặc lại.

- Khai pháo.

Ầm, ầm, ầm, ầm.

Quân Đại Việt phản ứng rất nhanh, quân Crow còn chưa kịp tiến sát được chiến lũy bốn ổ đại pháo đã phun ra lửa. Thế nhưng màn đêm tối đen như mực, không ai có thể xác nhận được đạn pháo bắn vào đâu? Liệu có bắn trúng được quân địch hay không.

- Áp sát chiến lũy của bọn chúng, đại pháo liền không thể bắn đến được.

Henry đối với đại pháo cũng là có phần hiểu rõ, Franzt đế quốc dần phổ biến hỏa khí nên Henry cũng biết hiện tại nó có ba hạn chế. Thứ nhất là nạp đạn lâu, thứ hai là không đánh trong trời mưa được, thứ ba chính là hỏa khí sử dụng ban đêm rất kém hiệu quả bởi vì không thể nhắm trúng được. Chính vì vậy mà Henry mới chọn tấn công vào lúc ban đêm.

- Giết.

Lính đánh thuê Giáp Vàng gào thét, giáp sắt màu vàng của bọn hắn dưới ánh đuốc liền le lói ánh lên ánh kim, Đặng Ma La cũng phát hiện ra điều này liền gào lớn.

- Pháo binh, nhắm vào chỗ kia bắn.

Ầm, ầm, ầm, ầm.

Theo hiệu lệnh của Đặng Ma La bốn khẩu pháo lập thức thể hiện uy lực của mình, mặc dù không thấy được gì nhưng tiếng hét thảm thiết vọng lại liền chứng minh rằng quân Đại Việt đã bắn trúng.

Thế nhưng lúc này một đợt mưa tên lại bỗng nhiên trút xuống chiến lũy của quân Đại Việt. Quân Đại Việt bị bất ngờ không kịp đề phòng liền trúng tên ngã xuống một đám. Không biết sao được, Đại Việt không thấy được bọn hắn, nhưng bọn hắn lại cứ nhắm những ngọn đuốc mà bắn. Đặng Ma La bị một mũi tên bắn trúng ngực, may mắn hộ tâm kính lại cứu hắn một mạng, mũi tên chỉ để lại trên hộ tâm kính một vệt xước mà thôi. Đặng Ma La tuy sợ hãi nhưng cũng phát hiện ra vấn đề, lập tức tự mình rút lấy một cây đuốc trên chiến lũy quát lên.

- Ném toàn bộ đuốc trên chiến lũy xuống.

Nói rồi liền vung tay ném ngọn đuốc đi thật xa. Binh sĩ thấy vậy cũng liền lúc tục làm theo, những ngọn đuốc rơi xuống cách chiến tuyến chừng vài chục mét, soi sáng nơi đây. Lúc này quân Đại Việt đã có thể thấy kẻ địch, ngược lại chiến lũy bây giờ đã tối om như mực.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »