Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11981 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 168
chiến thư

❊ ❊ ❊

Sau khi sắp xếp tất cả cho cuộc xuất chinh Lý Anh Tú hạ lệnh cho Lê Văn Thịnh hạ chiến thư bố cáo thiên hạ. Một ngày sau Đại Việt thông qua Lễ bộ phát ra thông cáo toàn thiên hạ, đối với Crow công tước tuyên chiến. Trong văn thư ghi rõ Đại Việt sở dĩ tuyên chiến với Crow là để trả thù hai năm trước Crow công tước đã đưa binh xâm lược Đại Việt. Đại Việt không biết xâm lược là gì, Đại Việt còn sợ bị kẻ khác xâm lược đây. Đại Việt tuyên bố chiến tranh với Crow công tước mà không phải tuyên chiến với Gemanic vương quốc, đối với Gemanic vương quốc Đại Việt luôn có thái độ ngưỡng vọng, chỉ là lần này bị ép đến cùng cực, bị Crow hiếp đáp, bla, bla… nên Đại Việt mới vùng lên chống trả, mong Gemanic quốc vương lượng thứ.

Tin tức này phát ra sau khi thiên hạ biết được liền bùng lên như một vụ nổ lớn, tất cả đều suy đoán Bắc Hải này muốn loạn rồi. Gemanic tuyên chiến với Bravia bại trận liên tục, hiện giờ Đại Việt là một nước nhỏ cũng muốn dẫm lên một cước. Nhưng lời lẽ tuyên chiến này quả thực không bắt bẻ đi đâu được. Đọc qua dường như không phải là chiến thư mà là một bức thư khóc lóc kể lể, người đọc dĩ nhiên lại cảm nhận được Đại Việt trước sự đày ép của Crow công tước đã nhẫn nhục chịu đựng, nhưng Crow công tước ngày một làm tới khiến Đại Việt không thể chịu được nữa phải đem binh thảo phạt Crow công tước. Nhất thời trong làn sóng nhân dân các nước Bắc Hải nổi lên ủng hộ Đại Việt, đồng thời mắng nhiếc Crow công tước là kẻ cướp, dùng vũ lực để bức hiếp người khác. Đặc biệt là các nước thân cận Bravia và các quốc gia ven biển hằng năm bị Crow đánh phá càng phản ứng quyết liệt hơn.

- Có lý nào lại như vậy chứ.

Trong cung điện kinh đô Gemanic lại vang lên tiếng đổ vỡ. Vinhem đệ tam tức giận lại đập phá đồ đạc. Bravia đánh vào quốc thổ bọn hắn có thể nhịn, dù sao Bravia cũng là cùng cấp độ với Gemanic, hiện tại Đại Việt vô danh tiểu tốt vậy mà cũng muốn leo lên đầu bọn hắn ngồi, điều này chính là không thể nhịn.

- Ai? Ai xung phong đi đánh Đại Việt, ta lập tức phong cho bọn hắn làm đại công.

Vinhem đệ tam gầm thét nói, thậm chí chức vị Đại Công cũng không tiếc treo ra. Phải biết từ rất lâu rồi đại công không có được phong qua. Nhiêu đó đủ thấy Vinhem đệ tam có bao nhiêu tức giận. Thế nhưng hội đồng quý tộc bên dưới tuyệt đối im thin thít. Bọn họ phần lớn tước vị cùng chỉ nằm ở tử tức, hầu tước, quân đội nhiều lắm cũng chỉ bảy tám ngàn, làm sao dám đánh Đại Việt, phải biết trước kia Đại Việt chính là đánh bại một vạn quân của Crow đại công đây.

- Bẩm quốc vương. Đại Việt địa thế cách trở, con đường duy nhất cũng chỉ có đường biển. Nhưng hiện giờ đường biển của chúng ta…đã bị Bravia phong tỏa hoàn toan.

Một tên quý tộc dè dặt đứng ra nói, lập tức hắn bị ném ngay một cái ly vào đầu. Thực không biết kiếp trước Vinhem đệ tam có phải là vận động viên ném tạ hay không mà ném ly lại tuyệt đối chuẩn xác.

- Vô dụng. Ta nuôi các ngươi làm cái gì? Toàn một lũ thùng cơm. Gemanic vinh quan hàng trăm năm chính là bị lũ thùng cơm các ngươi phá hủy.

Làm sao có thể không tức giận, từ lúc nào Gemanic chịu ủy khuất đến vậy, đến một nước nhỏ cũng dám leo lên đầu bọn hắn ngồi, vậy từ nay các nước Bắc Hải tuyệt đối dám đi ngang qua mặt bọn hắn. Lúc này một tên quý tộc khác đi vào, trên tay run rẩy đưa lên một bức thư nói.

- Bẩm quốc vương, các nước Bắc Hải dâng quốc thứ đến nước ta, mời quốc vương đọc qua.

Vinhem đệ tam hừ lạnh một tiếng giật lấy thư trong tay tên quý tộc, vừa nhìn Vinhem đệ tam liền phun ra một ngụm máu, ngã ra phía sau.

- Quốc vương.

Quần thần hoảng hốt chạy đến đỡ quốc vương dậy. Vinhem đệ tam mặt mày tái nhợt, cánh tay run run đưa bức thư lên nói.

- Bọn hắn thật quá đáng, quốc thể của Gemanic bị ta làm mất hết. Ta có tội với các gia tộc.

Nói rồi liền ngất đi. Các quý tộc nhìn vào bức thư mặt mày cũng biến sắc. Đây chính là bức thư của liên hợp mười mấy quốc gia vùng ven biển Bắc Hải ký tên dâng lên, trong thư bọn hắn nói Gemanic quốc vương tuyệt đối không được tham gia vào chiến tranh giữa Đại Việt và Crow đại công.

Khi Lý Anh Tú nhận được tin báo thì đã là ba ngày sau. Đọc đến Vinhem đệ tam vậy mà tức giận đến lâm bệnh Lý Anh Tú cười nói.

- Trần khanh, Trẫm thực phục khanh, chiêu này của khanh quả thực quá cao.

Bên dưới Trần Thủ Độ được bệ hạ khen cũng tỏ ra vui vẻ nói.

- Bệ hạ quá lời, so chơi chính trị, Vinhem đệ tam còn quá non.

Lời nói khiêm tốn nhưng cuồng ngạo của Trần Thủ Độ thực sự chứng minh tính cách của hắn. Quả thực trong lịch sử thế giới Lý Anh Tú chưa thấy qua nước nào có chính sách ngoại giao khôn ngoan như Việt quốc, không những là thời phong kiến mà đến thời hiện đại vẫn vậy. Mà trong các triều đại lịch sử của Việt quốc lại không có thời nào có thể ngoại giao khôn khéo như thời Trần.

Nhớ năm xưa kháng chiến chống Mông quốc, Hưng Đạo vương cosplay thành nhà sư đến thăm dò giặc, đến Hưng Ninh vương - anh trai Hưng Đạo vương lại xăm xăm đi vào doanh trại Mông quốc thề hứa sẽ hàng nhưng cuối cùng “hứa thật nhiều thất hứa thì cũng thật nhiều” xin khất ngày hàng từ mồng một đến mùng hai, mùng hai đến mùng ba, ấy vậy mà Thoát Hoan vẫn tin tưởng “chờ người nơi ấy mà chờ hoài sao hổng thấy” cho đến khi lính hết lương ăn mới thôi. Lại nói đến vua Lê Thánh Tông đánh sấp mặt Chăm quốc, đến khi quốc vương Chăm quốc chạy đi ôm đùi cầu cứu đại ca Bắc quốc, vua Bắc quốc hỏi tội Tư Thành đại ca tuyệt nhiên nói: “Thần chính là sợ bị xâm lược nha”. Hai trường hợp đủ thấy dù nước Việt mạnh hay yếu các vua Việt cũng sẽ luôn chứng minh rằng mình yếu bỏ mẹ, luôn bị kẻ khác ức hiếp đây.

Trong khi đó Crow sau khi nhận được chiến thư của Đại Việt chính là tức giận không có chỗ phát tiết. Quả thực hắn có xâm lược Đại Việt nhưng bị đánh đến tơi bời, nạn nhân là hắn có được không? Đúng là hắn xâm lược Đại Việt nhưng còn chưa gặp được một tên dân chúng người Việt chứ đừng nói đến là giết người như ngóe. Lại còn gì? Làm việc ác bất tận, đẩy bà già xuống biển, hiếp dâm một con heo, hắn thề là hắn không có làm. Khẩu vị hắn có nặng như vậy sao? Thế nhưng chiến thư đã phát ra Crow cũng biết quân đội Đại Việt đang lăm lăm đến đây đòi lấy mạng hắn, Crow lập tức mệnh lệnh chư hầu góp quân, chuẩn bị quyết chiến với Đại Việt một trận.

Thế nhưng dù sao quần đảo Sắt trải qua hai cuộc chiến tranh với Đại Việt quả thực nhân lực và vật lực đều tiêu hao không còn. Ba ngày gom góp Crow chỉ nhận được sáu ngàn quân, hơn nữa trong đó một nửa lại cũng chỉ là quân già yếu. Đến kỵ sĩ Crow cũng chỉ còn một trăm người. Crow biết vận động cả quần đảo Sắt không chỉ được bấy nhiêu. Phải biết tuy bị thiệt hại nặng nề nhưng quần đảo Sắt vẫn còn đến hơn hai mươi vị quý tộc đây. Gom góp lại ít gì quân số cũng phải hơn một vạn, ấy vậy mà hiện tại chỉ có sáu ngàn người già yếu, nhất định đám phong thần bất trung này lưu giữ lại thực lực cho mình. Tại quần đảo Sắt Crow đã thất thế, hắn không còn mạnh mẽ đến mức một tiếng thở ra cũng làm người run rẩy, các lãnh chúa khác cũng bắt đầu không còn sợ hãi hắn, huống chi còn có một đạo quân của Đại Việt đang chờ lấy đầu hắn đây. Nhân tính là vậy, khi ngươi mạnh bọn hắn liếm chân ngươi đều có thể, khi ngươi bị té hố bọn hắn chỉ hận không kịp dẫm ngươi thêm một cước.

Lại nói đến hạm đội của Đại Việt, đông đến gần chiếc, phần lớn đều là tàu vận tải, ngoại trừ các chiến hạm lớp Chu Tước, vận tải hạm lớp Huyền Vũ bởi thiếu tàu nên còn dùng thêm các chiến hạm cũ để tải quân, số lương thảo mang theo cũng ít. May mắn trước đó Lý Anh Tú nghe theo lời khuyên của Đặng Ma La sắp xếp trước lương thảo tại Trấn Nam, quân đội viễn chinh đi mất mười ngày đến Trấn Nam, sắp xếp tổ chức hết hai ngày, sau đó lần nữa dong thuyền đi xuống phía Nam. Phạm Tu không muốn tốn thời gian với hàng loạt pháo đài nơi phía Bắc, ngược lại đi xuống phía Nam là đầu não của Crow, chỉ cần đánh bại nơi đó hệ thống ở đây sẽ bị tê liệt, Đại Việt cũng sẽ không có quá nhiều tổn thất, dù sao thời cơ sẽ tồn tại không quá lâu, bọn hắn phải quyết tâm nắm lấy.

Cả Đại Việt đều ngón trông lấy tin tức chiến thắng từ phía Bắc, bọn họ tin tưởng quân viễn chinh sẽ đem vinh quang về cho Đại Việt mà không để ý rằng hiểm họa đang đến gần Đại Việt chính là ở phía Nam.

===========================++

Hôm nay hết chương nha anh em. Lần nữa cảm ơn anh em đã theo dõi ủng hộ và đề cử, buff cho mình, đặc biệt là bác Kipsailam68@.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »