Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12297 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 103
trấn an

❊ ❊ ❊

Trần Thủ Độ trong lịch sử là một người có tội rất nặng với nhà Lý, thường bị các sử gia đương thời phỉ nhổ, nhưng không thể chối cãi Trần Thủ Độ là một người rất yêu nước. Về sau khi các sử gia nhìn nhận lại quả thực khi nhà Lý đã đi hết sứ mệnh lịch sử của nó nhà Trần thay thế là điều tất yếu, Trần Thủ Độ lại để cuộc chuyển tiếp này ít đổ máu, không ảnh hưởng lớn đến xã hội Việt quốc đương thời, đó chính là công lao lớn nhất.

Ỷ Lan nhìn hai vị đại thần hậm hực với nhau liền giảng hòa nói.

- Hai vị đều vì bệ hạ làm việc, chỉ là phương thức khác nhau mà thôi. Việc này hãy để ta giải quyết đi.

Tinh Thiều và Trần Thủ Độ ngạc nhiên.

- Không biết Thái hậu có cao kiến gì?

Ỷ Lan mỉm cười nhẹ nhàng nói.

- Thực ra cũng không có gì, chỉ là qua lễ hội mừng mùa ta có nhận ra được một số điều. Hiện tại chỉ cần ta đi làm đại diện là tốt rồi.

Khu tạm cư của những cư dân quần đảo Sắt có đến hàng trăm nóc nhà, nơi đây được giữ trật tự bởi Hải Đông quân. Ban đầu những người ở đây cảm thấy rất tốt, mặc dù bị hạn chế tự do nhưng Đại Việt không để bọn họ đói, lại có nhà để ở, cũng không có làm gì họ. Nhưng dần dần bọn họ cảm thấy vấn đề, có một số người đột nhiên biến mất, không hề có dấu vết, có người nói bọn họ bị quân Đại Việt đem đi giết hại, dần dần bọn họ cũng sẽ bị giết làm cho không khí trong khu khá khủng hoảng.

Keng, keng, keng.

Một tiếng chuông quen thuộc vang lên, mọi người trong khu tạm cư đều biết tiếng chuông này chính là tiếng chuông tập hợp đến ăn cơm. Mọi người liền nhanh chóng cầm theo một cái tô, một cái thìa cùng một đôi đũa chạy đến khu tập trung. So với nửa tháng trước bọn họ trở nên sạch sẽ, khỏe mạnh hơn không ít. Dưới sự hun đúc của Đại Việt bọn hắn không được ăn no nhưng sẽ không bị đói, chỉ là bị bắt đi tắm thường xuyên, một ngày phải tắm rửa một lần, đi vệ sinh phải đúng chỗ, sẽ có người thu dọn, không được xã rác bừa bãi nên so với cuộc sống nông nô trước kia bọn hắn an ổn không ít, nếu không có sự kiện người bị mất tích bọn hắn nguyện sống ở đây mãi.

Tại phía Tây khu tạm cư là một mô đất nhỏ, nhưng cũng khá rộng rãi, đủ để dung nạp bốn ngàn người. Nơi này bình thường là để quan viên Đại Việt tập trung người lại để phát lương cho mọi người. Hôm nay nó lại được bao vây lại, Hải Đông quân chỉ được bảo vệ vòng ngoài, bên trong là Cấm vệ quân mặc áo lót màu vàng làm những người dân nhập cư cảm thấy lạ lẫm.

Một mùi thơm nứt mùi tràn ra xộc vào mũi mỗi người dân nhập cư. Một đứa trẻ kéo tay mẹ hô lên.

- Mẹ, là gà, là gà nướng.

Đúng vậy, trước mắt bọn hắn là những nồi lớn, chất đầy cơm, thịt gà, thịt heo. Những người dân nhập cư nhìn đống đồ ăn trước mắt trong miệng không khỏi nuốt nước bọt. Bọn hắn bình thường tuy không đói nhưng cũng chỉ được cho ăn cháo, bánh mì, thỉnh thoảng có cá, rau dại gì đó, nào có thể thấy được đồ ăn ngon như vậy. Thế nhưng bọn hắn ráng kiềm chế mình không náo loạn, phải biết xung quanh bọn hắn chính là đám Cấm quân hung tàn ác sát đây.

Thực ra Đại Việt tình hình lương thực cũng khá căng thẳng, bởi vì Leviathan phá hoại năm ngoái, Giác Long cốc cơ hồ mất trắng, nguồn thu lương chủ yếu đến từ ruộng tốt tại Thăng Long và An Bang nên tình hình khá căng thẳng, phải chờ đợi thêm một tháng nữa, khi đó xứ Giác Long thu mùa hi vọng lương thực mới được giải quyết. Nên An Bang cũng không có quá nhiều lương thực dư thừa để cho dân nhập cư ăn ngon.

Hôm nay thay vì đứng nơi phát cơm là những binh lính Hải Đông quân lại là những thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng dẫn đầu bởi một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc khá giản dị, gương mặt hiền lành. Nhìn người phụ nữ này nỗi bất an trong lòng của mỗi người dân nhập cư bỗng lắng lại.

- Tất cả mọi người chú ý.

Một giọng nói to vang lên, mọi người dân nhập cư nhìn lại liền nhận ra người này chính là quan viên Đại Việt hằng ngày quản lý bọn hắn. Người này nói.

- Hôm nay chúng ta có một vị khách đặc biệt tôn quý đến thăm, mọi người cùng chào đón Linh Nhân hoàng Thái hậu.

Mọi người vỗ tay cho có lệ, màn này lãnh chúa bọn hắn hay làm hoài, tuy nhiên mỗi lần lãnh chúa diễn thuyết đều không có chuyện gì tốt. Một người hỏi.

- Hoàng Thái hậu là ai vậy?

- Ta cũng không biết, hẳn là rất tôn quý đi.

- Tôn quý có bằng Thừa Mệnh hoàng đế hay không?

Chợt mọi người vậy mà thấy người phụ nữ giản dị kia lên đài không khỏi kinh hô.

- Nàng vậy mà lại là hoàng Thái hậu.

- Thật xinh đẹp, nhìn cũng rất nhân hậu, sẽ không làm gì chúng ta đúng không.

- Mẹ, hoàng Thái hậu sẽ cho con đùi gà ăn đúng không?

Ỷ Lan đi lên đài cao nhìn phía dưới bốn ngàn đôi mắt đang tập trung vào người mình trong lòng cũng không có gì gợn sóng quá lớn, kiếp trước nàng thân là Thái hậu nhiếp chính, chưởng quản trong tay cả triều đình, một quyết định đều ảnh hưởng đến hàng vạn dân chúng, sóng to gió lớn nào mà trong đời nàng chưa trải qua. Ỷ Lan mỉm cười vậy mà dùng tiếng bản địa nói.

- Chào mọi người. Ta là mẹ của bệ hạ, Linh Nhân hoàng Thái hậu Ỷ Lan.

Đám dân nhập cư hoảng sợ, không ngờ người phụ nữ này vậy mà là mẹ của bệ hạ vội vàng nói.

- Bái kiến hoàng Thái hậu.

Bây giờ bọn hắn hiểu từ hoàng Thái hậu nghĩa là gì rồi. Ỷ Lan tiếng bản địa không giỏi lắm nên liền đổi thành tiếng Việt, bên cạnh có người phiên dịch cho nàng.

- Các ngươi từ xa đến đây Đại Việt vô cùng chào đón các ngươi. Ta biết các ngươi đến là muốn tìm thân nhân của mình, trong lòng hẳn vô cùng lo lắng, các ngươi tự hỏi tại sao lại giữ các ngươi ở đây, vì sao lại chưa cho các ngươi gặp người thân, phải chăng đang lừa dối các ngươi? Ở đây ta xin giải đáp cho các ngươi, bệ hạ nhân từ đối với các ngươi cũng lo lắng không thôi, muốn để các ngươi mau chóng gặp người thân nhưng các ngươi phải hiểu Đại Việt và quần đảo Sắt vừa trải qua chiến tranh, lo sợ bên trong có nội gián trà trộn vào nên mới giữ các ngươi lại để kiểm tra. Quả nhiên bên trong có gian tế.

Ở bên dưới nghe vậy liền xôn xao, bọn hắn không ngờ bên trong vậy mà có gian tế, liệu Đại Việt có vì thế mà trút giận lên đầu bọn họ hay không. Ỷ Lan laij mỉm cười nói.

- Các ngươi đừng quá lo lắng, bệ hạ quyết đoán nhưng cũng nhân từ, sẽ trừng trị kẻ gian, còn các ngươi là vô tội, bệ hạ tuyệt đối không trị tội các ngươi. Bệ hạ bận trăm công nghìn việc không thể đến thăm các ngươi nên cử ta đến an ủi các ngươi một phen. Các ngươi thấy phía trước là gì không? Là cơm. Ăn xong bữa ăn này các ngươi chính thức là thần dân Đại Việt.

- Bệ hạ nhân từ. Tạ ơn bệ hạ, tạ ơn Thái hậu.

Bốn ngàn người phía dưới nghe vậy liền hô vang nói, mọi lo lắng trước đó đều bị quét sạch. Ỷ Lan nhìn cục diện phía dưới hơi mỉm cười. Người chính là ích kỷ, bọn hắn ban đầu lo lắng cho người mất tích thực tế cũng chỉ là lo lắng cho bản thân mình mà thôi. Chỉ cần cho bọn hắn một cái tương lai mọi nghi kỵ đương nhiên sẽ bị xóa sạch. Nhưng để bọn hắn trung tâm với Đại Việt còn cần thêm một bước nữa.

- Ta đã bẩm báo lên bệ hạ, xin để các nhanh chóng được gặp người thân. Ta có thể nói cho các ngươi con trai các ngươi, chồng của các ngươi vẫn còn sống, chỉ là bọn hắn có tội với Đại Việt, hiện phải lao động trong các hầm mỏ, đồn điền của Đại Việt. Các ngươi có muốn giải cứu bọn hắn không?

Bọn hắn nghe người thân của mình còn sống liền vui mừng, bọn hắn từ xa đến đây không phải là để tìm người thân của mình, tìm một cuộc sống mới hay sao.

- Mong Thái hậu khai ân.

Ỷ Lan lắc đầu nói.

- Bọn hắn có thể được cứu hay không là tùy thuộc vào bọn hắn. Chỉ cần trung thành với Đại Việt, bệ hạ tuyệt đối không bạc đãi bọn họ. Các ngươi sau đó thuyết phục được bọn hắn, vượt qua được Đại Việt kiểm tra, đạt được thân phận công dân Đại Việt không những tội trạng trước kia được xóa bỏ, bệ hạ còn có thể cấp cho các nguoi ruộng đất để cày cấy, con cái của các ngươi cũng được học hành, mọi quyền lợi đều có thể ngang bằng với những người khác. Các ngươi cũng sẽ được một hành phúc ấm no cùng chồng con của các ngươi.

- Tạ ơn Thái hậu.

Đám người liền vội vã tạ ơn. Thái hậu hứa hẹn bọn hắn vô cùng tin tưởng, cũng một phần đến từ kỹ năng của nàng nữa. Ỷ Lan hiểu được “dân dĩ thực vi thiên” ước muốn của bọn họ rất đơn giản, chỉ cần ăn no, có ruộng đất cày cấy thì vị vua đó tuyệt đối là minh quân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »