Đao khách truyền kỳ

Lượt đọc: 203 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 33
hồi thứ ba mươi ba: thành phố của quỷ dữ

❊ ❊ ❊

Hồi trước kể rằng sau khi tiêu diệt đám mã tặc Sa Mạc Ngốc Ưng, danh tiếng của Hổ Uy Tiêu Cục vang dội, khiến các thương nhân đặt trọn niềm tin. Đây là trận thắng đầu tiên trên con đường tơ lụa ngoài quan ải, Hổ Uy Tiêu Cục chỉ dùng chưa tới phân nửa thực lực đã hạ sát và làm bị thương hơn hai mươi tên phỉ, thu được gần mười con ngựa tốt. Mọi người trong tiêu cục đều hân hoan, cho rằng lũ mã tặc hung hãn kia cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thế nhưng Hách Thiên Vũ lại không hề vui mừng, ông vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. Trong lúc giao chiến, ông phát hiện trên một cồn cát xa xa phía bắc, có hơn mười gã đại hán cưỡi ngựa đang chăm chú quan sát trận đánh. Ngay cả trên một cồn cát phía nam cũng có hai bóng người đang nằm rạp xuống theo dõi. Điều này chứng tỏ nguy cơ vẫn còn tiềm ẩn.

Khi cuộc chiến kết thúc, Ngốc Ưng dẫn năm sáu tên phỉ chật vật bỏ chạy. Từ tiêu sư và Nhiếp tiêu sư định đuổi theo, Hách Thiên Vũ vội vàng quát ngăn lại, bảo rằng "giặc cùng chớ đuổi". Nhìn về phía bắc, hơn mười gã đại hán kia đã biến mất, hai bóng người trên cồn cát phía nam cũng không thấy đâu, Hách Thiên Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Ông ra lệnh cho người dọn dẹp chiến trường, chôn cất thi thể địch nhân qua loa, sau khi tra hỏi mấy tên phỉ bị thương xong liền tiếp tục lên đường. Trận thắng này chỉ là đám mã tặc Sa Mạc Ngốc Ưng, còn kẻ vốn nổi danh hung hãn,剽 dũng là Hạn Thiên Lôi vẫn chưa xuất hiện.

Hách Thiên Vũ không hề đoán sai, đây quả thực là đòn thăm dò của mấy toán mã tặc trước khi cướp bóc thương đội. Hạn Thiên Lôi không biết võ công của người Hổ Uy Tiêu Cục ra sao, cũng không rõ phản ứng của các thương nhân thế nào. Vì nơi đây là địa bàn của Sa Mạc Ngốc Ưng, nên để hắn ra mặt thăm dò trước, còn Hạn Thiên Lôi dẫn hơn mười huynh đệ đứng từ xa quan sát.

Ngốc Ưng cũng có toan tính riêng. Hắn sớm nghe danh tiêu sư Hổ Uy Tiêu Cục đều là cao thủ giang hồ, không biết có danh bất hư truyền hay không, nên chỉ mang một nửa binh lực đi thử. Nửa còn lại do Thanh Tý Lang dẫn dắt mai phục tiếp ứng trong thành quỷ. Nếu Hổ Uy Tiêu Cục không lợi hại như lời đồn, hắn sẽ nhân cơ hội cướp hàng rồi đi; nếu gặp phải sự kháng cự ngoan cường, chỉ cần có thương vong, hắn sẽ lập tức rút lui.

Hạn Thiên Lôi lại càng có tính toán khác. Hắn dẫn hơn mười huynh đệ hung hãn quan sát từ xa, nếu Hổ Uy Tiêu Cục bị Ngốc Ưng đánh cho đại loạn, thương nhân chạy tán loạn, hắn sẽ dẫn người xông tới cướp bóc sạch sẽ, cũng chẳng cần hợp tác với mấy toán mã tặc khác nữa.

Hạn Thiên Lôi không ngờ rằng, dưới sự tổ chức của người Hổ Uy Tiêu Cục, thương đội đã nhanh chóng ứng biến, vây thành một tòa thành nhỏ để cố thủ. Người của Hổ Uy Tiêu Cục vừa ra tay đã làm bị thương năm sáu huynh đệ của Ngốc Ưng, còn quấn lấy khiến Ngốc Ưng không rảnh tay chỉ huy. Có thể nói, quân của Ngốc Ưng còn chưa kịp tiếp cận thương đội đã thương vong quá nửa, Ngốc Ưng đành dẫn tàn quân bỏ chạy.

Cảnh tượng này khiến Hạn Thiên Lôi trên cồn cát phía bắc sững sờ hồi lâu không nói nên lời. Xem ra, Hổ Uy Tiêu Cục không phải hư danh, không chỉ là bảo tiêu trên giang hồ mà còn có kinh nghiệm hành quân bày trận. Muốn nuốt trọn con cừu béo này, xem ra phải đối phó nghiêm túc rồi. Thấy Ngốc Ưng không chịu nổi một đòn, hắn lập tức dẫn người rút khỏi cồn cát, quay về bàn bạc kế hoạch cướp bóc tiếp theo với thủ lĩnh các toán mã tặc khác.

Hai người phục trên cồn cát phía nam không ai khác chính là Tiểu Đình và Tiểu Phong Tử, họ cũng đang dõi theo trận chiến. Tiểu Đình cảm thấy, nếu Hổ Uy Tiêu Cục ngay cả toán mã tặc này cũng không thắng nổi, thì nàng sẽ khuyên cha con Hách Thiên Vũ đừng đi con đường này nữa.

Tiểu Đình cũng không ngờ tới, Hách Thiên Vũ không chỉ là cao thủ nhất lưu trên giang hồ mà còn có tài chỉ huy tác chiến, chưa đầy một nén nhang đã giết cho đám mã tặc của Ngốc Ưng đại bại bỏ chạy. Nàng đã yên tâm.

Tiểu Phong Tử lúc đầu nằm trên cồn cát không dám nhìn, khi ngẩng đầu lên xem thì trận chiến đã kết thúc, mã tặc cũng không thấy đâu. Cậu kinh ngạc hỏi: "Sao, đánh xong rồi? Mã tặc đâu, đi hết rồi à?"

"Cuộc giao tranh vừa rồi, ngươi chẳng xem chút nào sao?"

"Ta thật sự không dám nhìn. Đám mã tặc này sao đột nhiên chạy hết rồi? Có phải họ nhận bạc của tiêu cục rồi nên không đánh nữa không?"

"Mã tặc một phân bạc cũng không nhận được, vứt lại hơn hai mươi thi thể và kẻ bị thương, hoảng hốt bỏ chạy rồi."

"Thật sao? Mã tặc sao lại vô dụng thế này?"

"Ngươi hy vọng mã tặc cướp thành công sao?"

"Không không, ta không có ý đó. Ta thấy chúng khí thế hung hăng, tưởng rằng sẽ có một trận ác chiến, hai bên chết không ít người. Không ngờ chớp mắt cái đã chạy hết. Biết thế ta đã xem cho kỹ rồi."

"Không sai, kết quả này cũng nằm ngoài dự liệu của ta. Không ngờ người Hổ Uy Tiêu Cục lại thiện chiến như vậy, hèn gì họ dám nhận chuyến tiêu này."

"Đã vậy, chúng ta còn đi theo thương đội nữa không?"

"Theo chứ, sao lại không? Đám mã tặc Hạn Thiên Lôi vẫn chưa xuất hiện, Thanh Tý Lang mà ta muốn gặp cũng chưa lộ diện. Ta nghĩ sau này Hổ Uy Tiêu Cục vẫn còn một trận tử chiến, không theo họ sao được?"

Tiểu Phong Tử bất đắc dĩ nói: "Thế thì theo vậy."

"Ngươi sợ rồi à?"

"Nói thật, ta đúng là hơi sợ. Nghe nói mã tặc Hạn Thiên Lôi cưỡi ngựa nhanh như bay, không ai đỡ nổi một đao nhanh như chớp trên lưng ngựa của hắn."

"Ồ? Ngựa của hắn nhanh hơn ngựa người khác sao?"

"Đâu chỉ là nhanh, bọn phỉ nói đại đương gia của chúng cưỡi hãn huyết bảo mã, ngày chạy ngàn dặm, bất kỳ con ngựa nào cũng không đuổi kịp, hơn nữa cực kỳ linh tính."

"Sao ngươi biết?"

"Ta nghe người ta nói thế, ngay cả đại thương nhân Ha Lý Trát cũng muốn bỏ ra ngàn lượng vàng để mua con bảo mã đó đấy."

"Cái gì? Chẳng lẽ thương nhân Ha Lý Trát này cũng có qua lại với Hạn Thiên Lôi?"

"Hạn Thiên Lôi sao lại qua lại với Ha Lý Trát được? Nếu thế, sao Hạn Thiên Lôi lại cướp thương đội này?"

"Không qua lại, sao Ha Lý Trát lại muốn mua con hãn huyết bảo mã của hắn? Ít nhất họ cũng phải gặp mặt bàn chuyện này chứ?"

"Hầy, ngươi không biết đấy thôi, phàm là bảo vật, Ha Lý Trát đều nảy lòng tham, hắn không thể tuyên bố với người ngoài là sẵn sàng bỏ ngàn vàng mua bảo mã của Hạn Thiên Lôi sao?"

"Vậy Hạn Thiên Lôi nghe xong thái độ thế nào?"

"Ta làm sao biết Hạn Thiên Lôi thế nào được? Nhưng vì ngàn lượng vàng này, cũng có kẻ định trộm bảo mã của Hạn Thiên Lôi để bán cho Ha Lý Trát đấy."

"Được rồi, thương đội khởi hành rồi. Chúng ta mau lặng lẽ theo sau, đừng để thương đội cách xa chúng ta quá."

"Ngươi thực sự muốn đi theo họ đến Bồ Đào Thành sao?"

"Sao? Ngươi lại muốn thoái lui à? Nếu ngươi không muốn đi, thì quay về Sa Châu đợi ta trở lại."

"Một mình ta quay về Sa Châu còn sợ hơn."

"Vậy thì ngươi đừng có ba tâm hai ý nữa, cứ theo ta là được."

"Được thôi, đến nước này rồi, ta chỉ có theo ngươi mới giữ được tính mạng."

Thương đội lúc này đã chỉnh đốn khởi hành. Khi mặt trời chưa lặn xuống đường chân trời, thương đội đã hạ trại cách thành quỷ khoảng hai ba dặm. Hách Thiên Vũ lo Ngốc Ưng trả thù nên càng tăng cường phòng bị, chuẩn bị một loạt biện pháp ứng phó với mã tặc tập kích ban đêm.

Tiểu Đình nhìn từ xa thấy thương đội hạ trại, lại nhìn về phía thành quỷ ẩn hiện, hỏi Tiểu Phong Tử: "Thành quỷ thực sự đáng sợ vậy sao?"

"Đương nhiên đáng sợ rồi, nếu không, sao nó gọi là thành quỷ?"

"Chúng ta đến thành quỷ ở có được không?"

Tiểu Phong Tử sợ đến mức suýt rơi khỏi lưng lạc đà, trừng mắt hỏi: "Ngươi không phải cố ý dọa ta đấy chứ?"

"Ai dọa ngươi? Ta nói thật đấy."

"Thật? Đầu óc ngươi có vấn đề à?"

"Đầu óc ta sao lại có vấn đề?"

"Ngươi không có vấn đề thì sao lại muốn vào thành quỷ ở? Đây là nơi người ta tránh còn không kịp. Ngươi nhìn xem, thương đội đông người thế kia, người Hổ Uy Tiêu Cục ai cũng có võ công, vậy mà còn không dám vào thành quỷ ở, ngươi lại cứ muốn vào, không phải đầu óc có vấn đề là gì?"

"Ngươi đã thấy quỷ bao giờ chưa?"

"Chưa thấy." Tiểu Phong Tử ngập ngừng, "Khoan đã, không thể nói thế, nếu ta đã thấy quỷ rồi thì còn sống đến giờ sao? Người ta nói, phàm là kẻ thấy quỷ đều chết cả rồi. Người còn sống đương nhiên chưa thấy quỷ bao giờ, ngươi muốn vào thành quỷ, có phải chê mạng mình dài không?"

"Đúng vậy, ta chính là chê mạng dài, muốn vào thành quỷ xem quỷ trông như thế nào."

"Nữ hiệp của ta ơi, ta biết ngươi võ công cao cường, trời không sợ đất không sợ, không sợ yêu ma quỷ quái, nhưng cũng không thể thường xuyên đem mạng mình ra đùa giỡn. Ta biết ban đêm ngươi dám ở bên suối Nguyệt Nha, còn đụng phải hồ tiên quỷ thần giả. Nhưng quá tam ba bận, một khi đụng phải thật, thì ngươi tiêu đời rồi."

"Chính vì hồ tiên quỷ hồn bên suối Nguyệt Nha là giả, nên ta càng tin quỷ trong thành quỷ cũng là giả, biết đâu là do mã tặc đóng giả để dọa người. Lần cướp thương đội này, mã tặc Thanh Tý Lang không xuất hiện, biết đâu hắn đang ở trong thành quỷ. Ta muốn xem hắn có phải kẻ thù giết cha mẹ ta không. Dù không phải, cũng có thể hỏi ra manh mối về kẻ thù có nốt ruồi chu sa, sẹo xanh trên cánh tay phải từ miệng hắn."

Tiểu Phong Tử nhất thời không nói được gì. Nếu Tiểu Đình vì tìm kẻ thù, thì không gì có thể ngăn cản hành động của nàng. Hồi lâu sau cậu hỏi: "Ngươi thực sự muốn đi?"

"Đúng vậy, vì ta không tin trên đời thực sự có yêu ma quỷ quái."

"Dù không có quỷ, có một đám mã tặc ở đó cũng cực kỳ nguy hiểm, chúng ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, không sợ chúng lén giết chúng ta sao?"

"Ngươi không dám đi?"

"Ta, ta, ta thực sự hơi sợ, vừa sợ quỷ vừa sợ mã tặc."

"Tiểu Phong ca, ta thật không hiểu, năm năm trước, ngươi vô cùng dũng cảm, còn chủ động dẫn ta đến hồ Thần Tiên tìm bảo kiếm và đao khách bí ẩn, chẳng hề sợ hãi nơi đó có thần tiên quỷ quái gì xuất hiện."

"Đó là khác, bên hồ Thần Tiên không có quỷ, chỉ có thần tiên, thần tiên không hại người. Hơn nữa đao khách bí ẩn cũng xuất hiện ở vùng đó, ta đương nhiên không sợ."

"Ta thấy, đao khách bí ẩn cũng xuất hiện ở vùng này rồi, biết đâu sẽ xuất hiện trong thành quỷ."

Tiểu Phong Tử ngẩn ra: "Sao ngươi biết đao khách bí ẩn xuất hiện ở vùng này?"

"Vì kẻ giả thần giả quỷ mặt như cương thi xuất hiện bên suối Nguyệt Nha chính là đao khách bí ẩn. Hắn đã xuất hiện ở Sa Châu thì sẽ xuất hiện ở vùng này. Hơn nữa hắn cả đời hành hiệp trượng nghĩa, trừ gian diệt ác, chẳng lẽ hắn không biết đám mã tặc Hạn Thiên Lôi muốn tắm máu thương đội, hắn có thể không đến sao?"

"Không sai, với tính cách của đao khách bí ẩn, hắn sẽ xuất hiện."

"Vậy chúng ta mau đến thành quỷ đi, biết đâu sẽ nhìn thấy hắn."

"Chúng ta không đến thành quỷ được không?"

"Cái gì? Ngươi lại dao động rồi?"

Tiểu Phong Tử thở dài một hơi nói: "Được rồi, đi thì đi, hy vọng ông trời phù hộ đêm nay chúng ta có kinh không hiểm, trong thành quỷ không có quỷ, cũng không có mã tặc."

Tiểu Phong Tử có thể nói là vạn phần bất đắc dĩ, chỉ biết nơm nớp lo sợ theo Tiểu Đình mà đi. Trong màn đêm, họ vòng qua thương đội, đến dưới chân thành quỷ. Lúc này màn đêm đã buông xuống, dưới ánh trăng lạnh lẽo, những đoạn tường thành đổ nát, những bức tường gãy đổ trong thành trông thật như những con quái thú hung dữ đang ngồi xổm, như thể sẵn sàng lao tới cắn xé người. Tiểu Phong Tử vừa nhìn thấy cảnh tượng này, sợ đến mức không dám thở mạnh, trong lòng lạnh toát.

Dưới ánh trăng lạnh, Tiểu Đình chỉ chăm chú lắng nghe xem trong thành quỷ và xung quanh có dấu vết mã tặc hay không. Nhờ thính giác và thị giác nhạy bén, nàng nhanh chóng tìm được một nơi trú ẩn có hang hốc tránh gió. Hang này có lẽ là một địa đạo của nhà ai đó ngày trước, nhà đổ nhưng may là địa đạo không sập.

Khi Tiểu Đình nhóm lửa trong hang, Tiểu Phong Tử sợ hãi: "Ngươi, ngươi, ngươi sao lại nhóm lửa, không sợ quỷ phát hiện ra chúng ta trốn ở đây sao?"

Tiểu Đình nói: "Nếu thực sự có quỷ, chúng ta không đốt lửa nó cũng biết. Nếu nó đến hơi người cũng không ngửi thấy thì còn gọi là quỷ gì nữa?"

"Thế, thế, thế ngươi không sợ mã tặc biết sao?"

"Yên tâm, ta đã xem xét rồi, có hai bức tường đổ và một đống đất vụn che khuất cửa hang, chúng ta đốt lửa bên trong, bên ngoài hoàn toàn không phát hiện ra. Hơn nữa xung quanh đây không có động tĩnh gì của người, ngươi cứ yên tâm nướng lửa ăn đồ đi."

Họ ăn no bên đống lửa, Tiểu Đình lại nói với Tiểu Phong Tử: "Ngươi cứ ở đây, đừng lên tiếng, ta ra ngoài xem sao."

"Ngươi muốn đi đâu?"

"Đi quanh thành quỷ xem sao, xem mã tặc có mai phục trong thành không."

"Vậy, vậy, vậy ngươi phải về nhanh đấy, không thì ta sợ lắm."

"Ngươi không được càng ngày càng nhát gan thế chứ? Ta thật không hiểu mấy năm nay ngươi bôn ba trên giang hồ thế nào nữa."

"Khác chứ, vì đây là thành quỷ. Ngươi nghe xem, gió bên ngoài thổi qua, chẳng phải lũ quỷ đang phát ra những tiếng kêu gào thét sao? Sao không sợ được?"

"Đó là tiếng gió, quỷ khóc thần sầu gì chứ. Được rồi, ta sẽ về nhanh thôi." Tiểu Đình nói xong, lách mình lặng lẽ rời đi.

Tiểu Đình dùng khinh công siêu tuyệt, hành động linh hoạt, không tiếng động trèo lên nơi cao nhất của thành quỷ để quan sát, chăm chú lắng nghe. Nàng thấy ánh lửa nơi thương đội đóng quân cách đó ba dặm, lại nghe thấy tiếng người đi lại ở phía đông bắc trong thành. Tiểu Đình ngẩn ra: Không lẽ Hổ Uy Tiêu Cục cũng phái người đến thành quỷ thị sát, hay là mã tặc mai phục trong thành?

Tiểu Đình nghe từ hành động và hơi thở nhận ra phía đông bắc nhiều nhất chỉ có bốn năm người. Nàng lại chăm chú lắng nghe động tĩnh các hướng khác, ngoài hơi thở của Tiểu Phong Tử ra, không còn bất kỳ tiếng động nào nữa.

Để nhìn rõ đám người này là ai, Tiểu Đình không động thanh sắc đi đến chỗ họ. Chỉ thấy có hai người nằm rạp trên cao quan sát động tĩnh thương đội, ba gã đại hán còn lại đang ngồi quanh đống lửa trong một phế tích trũng thấp để sưởi ấm, nướng thịt dê. Cách đó không xa, có năm con ngựa đang lặng lẽ ăn cỏ.

Tiểu Đình quan sát một lúc liền loại trừ năm tên này là người Hổ Uy Tiêu Cục, nhìn trang phục của họ cũng không phải thương nhân, họ không có hàng hóa mà mang theo binh khí. Chỉ có hai khả năng, họ hoặc là mã tặc, hoặc là đao khách lang thang vùng này, tuyệt đối không phải dân thường.

Tiểu Đình để làm rõ họ là mã tặc hay đao khách tự tung tự tác, liền lặng lẽ lẻn đến gần họ, lắng nghe cuộc trò chuyện.

Một gã râu quai nón nói: "Thành quỷ này, không lẽ thực sự có quỷ xuất hiện chứ?"

Một gã tráng hán râu bát tự nói: "Có hay không không biết, nhưng lão tử thường xuyên ra vào đây, chưa từng thấy quỷ bao giờ."

"Vậy nói cách khác, nơi này căn bản không có quỷ đáng sợ nào cả?"

Một gã thanh niên nói: "Quỷ gì chứ? Lão tử bọn ta chính là quỷ."

Gã râu quai nón cười nói: "Người ta đồn thổi quỷ đáng sợ thế, còn nói nơi này thỉnh thoảng có quỷ xuất hiện, hóa ra là do các ngươi làm trò."

Gã râu bát tự dường như nghe thấy động tĩnh gì, lập tức cảnh giác: "Cẩn thận, các ngươi nghe xem, bên ngoài có tiếng gì?"

Gã thanh niên nói: "Không lẽ đại đương gia dẫn người quay lại rồi?"

Gã râu quai nón nói: "Không đâu nhỉ? Nếu đại đương gia của các ngươi thực sự quay lại, sao huynh đệ canh trên cao không thông báo cho chúng ta?"

Ba gã hán tử chăm chú lắng nghe một lát, ngoài mấy tiếng gió lướt qua bầu trời đêm, không còn bất kỳ tiếng động nào, đừng nói là tiếng người hay tiếng vó ngựa. Gã thanh niên hỏi gã râu bát tự: "Ngươi nghe nhầm à?"

Gã râu bát tự nói: "Ta nghe thấy một loại tiếng bước chân nhẹ, sao có thể nhầm được?"

"Đêm khuya thế này, có người chạy đến thành quỷ sao? Trừ khi là quỷ."

Đột nhiên, từ trong bóng tối truyền đến một giọng nói âm u: "Đúng vậy, đêm khuya thế này ai lại chạy đến thành quỷ chứ? Đương nhiên là ta rồi!"

Ba gã hán tử lập tức sững sờ, nhìn nhau kinh ngạc, trong mắt lộ ra vẻ kỳ lạ, nghi hoặc, bối rối. Họ nhìn quanh, không có ai, nhưng giọng nói này rõ ràng truyền đến từ nơi không xa phía sau họ, sao lại không thấy người? Gã thanh niên vốn dạn dĩ, quát hỏi: "Ai?"

Giọng nói âm u dường như truyền đến từ góc phía sau họ: "Là ta đây."

Ba gã hán tử vội nhìn về phía góc đó, vẫn không thấy bóng người, càng kinh nghi hơn. Gã râu quai nón sợ hãi hỏi hai đồng bọn: "Không lẽ quỷ xuất hiện thật?"

Đúng vậy, nếu không phải quỷ như người ta đồn đại, sao có thể nghe tiếng mà không thấy người? Chỉ có yêu ma quỷ quái mới làm được điều này, gã râu bát tự cũng sinh lòng lạnh lẽo. Chỉ có gã thanh niên lớn tiếng quát hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai? Đứng ra đây cho chúng ta, đừng có giả thần giả quỷ."

Giọng nói âm u lại vang lên ở lối vào: "Các ngươi thực sự muốn ta đứng ra sao? Không sợ dọa chết các ngươi à?"

Gã thanh niên lấy can đảm nói: "Dù ngươi thực sự là quỷ, lão tử cũng không sợ. Lão tử từ nhỏ đã bị dọa lớn, gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ."

"Thế sao? Hèn gì ngươi thường xuyên ra vào đây." Tiếng vừa dứt, đột nhiên bên đống lửa xuất hiện một người áo đen tóc tai bù xù, không nhìn rõ mặt. Người áo đen này không có chút hơi thở, cũng không có động tĩnh gì, dường như ngưng tụ từ không khí, lại như từ dưới đất chui lên, xuất hiện trong đêm khuya thành quỷ, tăng thêm vẻ bí ẩn và kinh dị.

Gã râu quai nón và gã râu bát tự, một kẻ vóc dáng hùng vĩ, một kẻ lớn tuổi, nhưng gan dạ đều không bằng gã thanh niên, cả hai nhất thời sợ đến biến giọng. Chỉ có gã thanh niên vẫn quát hỏi: "Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?"

Người áo đen tóc tai bù xù nói: "Ngươi nhìn ta giống người không? Người có thể xuất hiện trong thành quỷ đêm khuya sao?"

"Vậy ngươi là quỷ?"

"Ta cũng không phải quỷ."

"Vậy ngươi là cái gì?"

"Ta là yêu ma trong thành này."

"Cái gì, yêu ma?"

"Đúng vậy, ta không phải người, cũng không phải quỷ, là yêu ma, yêu ma chuyên thích ăn xác chết."

"Ngươi ăn xác chết?"

"Không sai, không sai, thịt người sống không ngon, chỉ có người mới chết không lâu, thịt của họ mới ngon. Tuy nhiên, các ngươi yên tâm, ta sẽ không ăn các ngươi đâu, vừa rồi ta ăn không ít thịt người chết, no rồi."

"Vậy ngươi bây giờ ra đây muốn làm gì?"

"Muốn nói chuyện với các ngươi thôi. Người sống khác không dám chạy đến thành quỷ chơi, có đến cũng là ban ngày, không dám ở lại qua đêm, ta ngay cả cơ hội tìm người nói chuyện cũng không có. Ta vừa xuất hiện, không dọa họ chạy thì cũng dọa họ chết, chán chết đi được."

"Ngươi chỉ ra đây muốn nói chuyện với chúng ta?"

"Đúng vậy, vốn dĩ ta không muốn xuất hiện, nghe nói ngươi không sợ quỷ, nên ta mới xuất hiện, hy vọng được trò chuyện với người sống, ngửi xem mùi trên người họ có gì khác với người chết."

"Chúng ta và ngươi có gì mà nói?"

"Có chứ, ta muốn biết các ngươi sao lại dạn dĩ thế, dám ở lại thành quỷ qua đêm? Còn nữa, hai đồng bọn của các ngươi, sao lại chạy lên cao, thò đầu thò cổ, nhìn đám người sống đằng xa kia làm gì? Họ ở đó có rượu uống, có thịt ăn, náo nhiệt thế, sao các ngươi không ở cùng họ?"

"Chúng ta và đám người đó không cùng một đường."

"Ồ? Họ là người thế nào? Các ngươi lại là người thế nào?"

"Chúng ta có kẻ là người của Hạn Thiên Lôi, có kẻ là người của lão Ngốc. Họ làm nghề có vốn, chúng ta làm nghề không vốn."

"Hóa ra các ngươi là người của Hạn Thiên Lôi, Ngốc Ưng à."

"Ngươi cũng biết hai vị đại đương gia của chúng ta?"

"Biết, biết chứ, sao ta lại không biết? Hai kẻ đó sát khí quá nặng, nhất là Hạn Thiên Lôi, hắn mới là hóa thân thực sự của quỷ, có hắn ở đó, ta không dám xuất hiện."

Ba tên phỉ nghe xong nhìn nhau kinh ngạc, hóa ra yêu ma quỷ quái cũng sợ kẻ hung ác trên đời. Xem ra, yêu ma trước mắt này cũng chẳng có gì đáng sợ, nỗi sợ trong lòng họ dần vơi đi.

Người tóc tai bù xù lại hỏi: "Hạn Thiên Lôi trên má trái có phải có một nốt ruồi chu sa không?"

Tên phỉ trẻ tuổi kinh ngạc: "Nốt ruồi chu sa? Đại đương gia nhà ta không có."

"Không có? Vậy thì tốt quá, nếu không, sát khí của hắn càng đáng sợ hơn, đến quỷ thần cũng không dám lại gần. Đúng rồi, trong đám người làm nghề không vốn các ngươi, có ai trên mặt mọc nốt ruồi chu sa không?"

"Ngươi hỏi người này làm gì?"

"Không có gì, vì hắn là tiền bối của ta."

"Cái gì? Hắn là tiền bối của ngươi?"

"Đúng vậy, hắn vốn cùng ta ra vào nơi này, sau đó hắn bỏ mặc ta, chuyển kiếp đầu thai làm người. Nói một câu thật lòng, hắn mới là yêu ma thực sự, chỉ là khoác một tấm da người thôi, ta tìm hắn mấy chục năm rồi, cũng không biết hắn chạy đi đâu."

Tên phỉ trẻ tuổi nói: "Ta chưa từng thấy người như thế."

Tên phỉ râu bát tự lại kinh ngạc: "Hắn là quỷ chuyển kiếp thành người?"

Người áo đen tóc tai bù xù lập tức vui mừng: "Vậy nói cách khác, ngươi từng thấy hắn, cũng biết hắn ở đâu?"

"Ta từng thấy, nhưng hắn bây giờ không phải người trong đạo của chúng ta."

"Ồ? Hắn bây giờ là người thế nào?"

"Hắn là Giả đại hiệp ở trấn Sa Châu, nhân vật nổi danh uy chấn một phương."

Không cần phải nói, kẻ tóc tai bù xù này chính là Tiểu Đình gan to bằng trời. Nàng cố ý hóa trang thành bộ dạng này xuất hiện trước mặt ba tên phỉ, lập tức nắm rõ thân phận của đám mã tặc, rồi thuận thế dò hỏi về kẻ thù của mình. Giờ đây nghe nói Giả đại hiệp trên mặt cũng có một nốt ruồi son, nàng không khỏi chấn động tâm can, đúng là "đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu". Nàng làm sao ngờ được, tên mã tặc vốn sống bằng nghề cướp bóc giết người này, lại có thể thay hình đổi dạng, biến thành Giả đại hiệp uy trấn một phương, danh tiếng hiệp nghĩa lẫy lừng. Kẻ thù giết cha mẹ mình, lại suýt chút nữa đã lướt qua nhau. Tiểu Đình chợt nghĩ, Giả đại hiệp thực sự là kẻ thù giết cha mẹ mình, là tên mã tặc từng tung hoành dưới chân núi Kỳ Liên sao?

Tiểu Đình suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Sao ngươi biết trên mặt Giả đại hiệp có một nốt ruồi son?"

Tên Bát Tự Hồ đáp: "Ta nghe người ta nói vậy."

"Cái gì, ngươi nghe người ta nói? Không tận mắt nhìn thấy sao?"

"Ta từng tận mắt thấy Giả đại hiệp, nhưng lúc đó trên mặt ông ta đã không còn nốt ruồi son nữa, chỉ để lại một vết sẹo."

"Ồ? Không có nốt ruồi son, chỉ có một vết sẹo? Vậy sao vừa nãy ngươi lại bảo ông ta có một nốt ruồi son?"

"Bởi vì ta phụng mệnh đóng giả làm một khách giang hồ, đến tận cửa bái phỏng Giả đại hiệp để dò thám tình hình. Thấy trên mặt ông ta có một vết sẹo, còn tưởng đó là vết thương để lại khi giao đấu với người khác."

"Vậy nên ngươi mới hỏi ông ta vết sẹo đó từ đâu mà có?"

"Ta sao dám hỏi, không sợ phạm kỵ húy sao? Ta ở lại phủ ông ta hai ngày, cùng thuộc hạ của ông ta uống rượu, vô tình biết được vết sẹo trên mặt Giả đại hiệp không phải do giao đấu mà có, mà là vì có một nốt ruồi son, thấy không đẹp mắt nên đã nhờ một lang trung cắt bỏ đi."

"Vậy để lại một vết sẹo chẳng phải càng khó coi hơn sao?"

"Ban đầu tên lang trung kia nói cắt xong sẽ không để lại bất cứ dấu vết gì, nhưng rốt cuộc vẫn để lại vết sẹo đó, khiến Giả đại hiệp tức giận giết chết tên lang trung kia rồi."

"Cái gì, ông ta tùy tiện giết người như vậy sao?"

Ba tên phỉ nghe xong cảm thấy buồn cười, Giả đại hiệp giết một người thì có đáng là gì? Đồng thời cũng cảm thấy "yêu ma" trước mắt này dường như không đáng sợ đến thế. Một yêu ma ăn thịt người chết, liệu có lòng dạ lương thiện như vậy sao? Chúng lập tức nảy sinh nghi ngờ, hỏi: "Rốt cuộc ngươi có phải là yêu ma không?"

Tiểu Đình hỏi: "Sao ta lại không phải là yêu ma?"

Tên thanh niên nói: "Ta thấy ngươi căn bản chẳng phải yêu ma gì cả. Nói, ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại giả thần giả quỷ để trêu chọc chúng ta?"

Tên Lạc Sai Hồ và Bát Tự Hồ lập tức sững sờ, thầm nghĩ: Trên đời này có yêu ma nào chỉ ăn người chết không ăn người sống mà lại dễ nói chuyện thế này không? Lạc Sai Hồ nói: "Không lẽ ả là cao thủ của Hổ Uy tiêu cục, cố ý đóng giả bộ dạng này để dọa chúng ta, dò thám tình hình của chúng ta?"

Bát Tự Hồ nói: "Chắc là vậy rồi."

Tên phỉ trẻ tuổi giơ cao thanh đao trong tay nói: "Nói, ngươi là ai?"

Tiểu Đình cười khúc khích, khôi phục lại giọng nói trong trẻo dễ nghe của thiếu nữ: "Các ngươi vẫn không tin ta là yêu ma sao?"

Ba tên phỉ nghe xong càng kinh ngạc, sao một giọng nói âm u rợn người lại có thể biến thành giọng nói dễ nghe như vậy? Chẳng lẽ yêu ma tóc tai bù xù này là một thiếu nữ? Ba tên phỉ lại đâm ra nghi hoặc, nhất thời không dám manh động. Một thiếu nữ mà dám giả thần giả quỷ đến Ma Quỷ Thành đáng sợ vào đêm khuya, nếu không có võ công và gan dạ hơn người, liệu có dám đến đây không?

Tiểu Đình thấy ba tên phỉ nhất thời chấn động không dám cử động, lại cười khúc khích nói: "Các ngươi không tin ta là yêu ma? Có muốn ta thi triển ma pháp để các ngươi không thể cử động được không?"

"Ngươi thực sự biết dùng ma pháp?" Bát Tự Hồ hỏi.

"Biết chứ, các ngươi có muốn thử không?"

Tên phỉ trẻ tuổi bất ngờ vung đao từ trên không chém về phía Tiểu Đình: "Lão tử không cần biết ngươi là người hay là ma, chém ngươi trước đã rồi tính."

Nhát đao này xuất ra cực nhanh, nhưng lại chém vào không trung, yêu ma đã biến mất tăm. Tên phỉ trẻ tuổi nhất thời ngẩn người: "Ủa, sao ả lại biến mất rồi?"

Hai tên phỉ kia cũng đồng thời nhìn quanh, cũng không thấy bất kỳ dấu vết nào. Tên Lạc Sai Hồ nói: "Không lẽ ả thực sự là ma quỷ? Nếu ả là người, sao có thể biến mất nhanh như vậy được?"

Tên phỉ trẻ tuổi nói: "Là yêu ma thì đã sao, chẳng phải vẫn bị một đao của lão tử dọa chạy mất rồi sao?"

Bát Tự Hồ nói: "Đúng vậy, ma quỷ cũng sợ kẻ ác, chẳng phải ả vừa nói đại đương gia của chúng ta sát khí quá nặng, dọa ả không dám lại gần sao?"

Tên Lạc Sai Hồ nói: "Hiền đệ, xem ra đệ cũng có sát khí, một đao đã dọa ả chạy mất dép."

Lời tên phỉ vừa dứt, tiếng cười khúc khích của thiếu nữ lại vang lên từ trong bóng tối: "Đúng là hắn có chút sát khí, đáng tiếc, sát khí của hắn chưa đủ nặng, đối với ta cũng chẳng có tác dụng gì."

Tiếng nói vừa dứt, người đã xuất hiện, Tiểu Đình lại đột ngột hiện ra trước mặt đám phỉ, khiến Bát Tự Hồ và Lạc Sai Hồ kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, lần này chúng đã tin Tiểu Đình thực sự là ma quỷ trong Ma Quỷ Thành.

Tên phỉ trẻ tuổi nhất thời cũng ngây người, sau đó lại vung đao chém nhanh về phía Tiểu Đình. Tiểu Đình lách mình, không những cướp được đao của hắn mà còn nhẹ nhàng vỗ một chưởng khiến hắn bay ngược ra, đập mạnh vào tường đất rồi ngã xuống, xương ngực gãy vụn, chỉ còn thoi thóp một hơi, không thể cử động được nữa.

Hai tên phỉ nhìn mà chết lặng, hai chân bủn rủn, muốn chạy cũng không chạy nổi. Chúng không nhìn rõ Tiểu Đình ra tay thế nào, lần này chúng càng tin rằng Tiểu Đình là ma quỷ trong Ma Quỷ Thành.

Tiểu Đình nhìn hai tên phỉ đang ngây như phỗng, rồi lại nhìn thanh đao trong tay mình, tự lẩm bẩm: "Đây là đao sao?" Nói đoạn, nàng vận nội công rung nhẹ, thanh đao cong này lập tức vỡ vụn ra từng mảnh như vụn sắt. Hai tên phỉ nhìn mà càng thêm ngẩn ngơ, chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống, miệng van xin: "Xin, xin, xin đại tiên tha mạng."

"Này, ta không phải đại tiên, là yêu ma, là yêu ma thích ăn thịt người chết."

"Vâng, vâng, vâng. Chúng, chúng, chúng con mạo phạm ma, ma, ma tiên, xin tha mạng."

"Yên tâm, ta sẽ không ăn các ngươi, nếu có ăn, cũng chỉ bóp chết rồi mới ăn thôi."

"Không không, cầu ma tiên đừng bóp chết chúng con, hai ngày nữa, ma tiên sẽ, sẽ, sẽ có rất nhiều rất nhiều người chết để ăn."

"Ồ, sao lại nói vậy?"

"Bởi, bởi, bởi vì hai ngày nữa, đoàn thương đội kia sẽ bị đại đương gia của chúng con cướp phá, đến lúc đó, đôi bên chắc chắn sẽ có không ít người chết bị thương, chẳng phải ngài sẽ có rất nhiều người chết để ăn sao?"

Đang nói, lại một tên phỉ hoảng hốt chạy từ bên ngoài vào, vừa thở hổn hển vừa nói: "Mau, mau, mau chạy đi, có, có, có ma quỷ xuất hiện rồi!"

Nhưng khi hắn nhìn thấy một người nằm ngang trên mặt đất, hai tên đang quỳ trước mặt một kẻ mặc đồ đen tóc tai bù xù, nhất thời sững lại: "Đây, đây, đây là chuyện gì thế này?"

Tiểu Đình cũng ngạc nhiên, hỏi tên phỉ kia: "Ngươi vừa nói cái gì?"

Tên phỉ này hỏi ngược lại: "Ngươi, ngươi, ngươi là người nào?"

Tiểu Đình đáp: "Ta là yêu ma ở đây."

"Cái gì? Ngươi cũng là ma quỷ?"

"Không tin, ngươi có thể hỏi chúng."

Tên phỉ này thấy tình hình không ổn, quay đầu bỏ chạy. Tiểu Đình điểm một chỉ kình phong, đánh trúng huyệt Phục Thố của hắn, tên phỉ không dừng lại được, lộn nhào một vòng rồi không sao bò dậy nổi nữa. Tiểu Đình bước tới xách hắn lên, ném bên cạnh hai tên đang quỳ, nói: "Thấy ta mà còn muốn chạy? Ngươi chạy thoát sao? Nói, vừa nãy là chuyện gì? Ngươi nhìn thấy ma quỷ ở đâu?"

Tên phỉ Bát Tự Hồ bảo hắn: "Ngươi mau nói đi, nếu không, ma tiên sẽ lấy mạng ngươi ngay lập tức."

"Con nói, con nói, con, con, con nhìn thấy nó ở chỗ cao bên ngoài."

"Hắn có giống ta không?"

"Không không, tuy hắn cũng tóc tai bù xù, nhưng khuôn mặt trắng bệch như người chết, chẳng khác nào một xác sống, không xinh đẹp như ngươi, đáng sợ lắm!"

Tiểu Đình gặng hỏi tiếp, hóa ra khi nàng đang đối phó với ba tên phỉ ở đây, hai tên phỉ đang canh gác ở chỗ cao bên ngoài cũng đụng phải một con ma quỷ. Khi hai tên phỉ này đang quan sát động tĩnh của thương đội, đột nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua sau lưng chúng, quay đầu lại nhìn, một bóng người ẩn hiện đứng sau lưng. Hai tên phỉ giật mình, quát hỏi: "Ngươi là kẻ nào?"

"Ta là ma quỷ của Ma Quỷ Thành." Giọng nói âm u khiến người ta rợn tóc gáy.

"Cái gì? Ngươi là ma quỷ?"

"Hừ, các ngươi thật to gan, dám xông vào cấm địa của ta, qua đêm trong thành của ta. Nói, các ngươi muốn chết kiểu gì?"

Hai tên phỉ không kìm được nhìn nhau, lập tức nhảy lên, giơ đao chém tới tấp vào con ma quỷ này, nhưng tất cả đều chém vào không trung, ma quỷ đã lặng lẽ di chuyển ra sau lưng chúng, lạnh lùng nói: "Các ngươi còn dám dùng đao chém ta? Xem ra các ngươi chán sống rồi."

Hai tên phỉ đồng loạt vung đao chém vào ma quỷ lần nữa. Ma quỷ vươn tay, dễ dàng chộp lấy một tên phỉ, ném từ trên cao xuống, rơi xuống đất, hồn lìa khỏi xác, tên phỉ còn lại sợ đến mất vía, hoảng loạn bỏ chạy...

Tiểu Đình hỏi: "Con ma quỷ đó giờ ở đâu?"

"Con, con, con không biết, chắc là vẫn ở chỗ cao đó."

Tiểu Đình thầm nghĩ: Con ma quỷ này là ai? Suy nghĩ một chút, nàng nói với ba tên phỉ: "Đêm nay ta không muốn giết người nữa, các ngươi lập tức cút khỏi Ma Quỷ Thành cho ta, cút càng xa càng tốt, đừng để ta nhìn thấy nữa, nếu không, ta sẽ giết các ngươi." Nói xong, nàng điểm chỉ vào không trung, giải huyệt cho tên phỉ kia rồi thoắt cái biến mất. Nàng đang nóng lòng muốn truy tìm con ma quỷ đó.

Ba tên phỉ lại ngơ ngác nhìn nhau, chúng không thể ngờ được con ma nữ lợi hại này lại dễ dàng tha cho chúng như vậy. Lạc Sai Hồ nói: "Chúng ta mau chạy thôi, không thì ma quỷ quay lại nhìn thấy chúng ta là mất mạng đấy."

Bát Tự Hồ bước tới nhìn tên phỉ nằm ngang trên đất, Lạc Sai Hồ hỏi: "Ngươi định mang hắn theo cùng chạy trốn sao?"

"Hắn chết rồi."

"Vậy chúng ta còn không mau chạy!"

Ba tên phỉ lập tức quay ra, nhảy lên lưng ngựa, nhanh chóng chạy khỏi Ma Quỷ Thành, biến mất vào bầu trời đêm đại mạc phía Bắc. Cả đời này, có lẽ chúng không bao giờ dám quay lại Ma Quỷ Thành nữa.

Tiểu Đình thoắt cái đã đến chỗ cao, con ma quỷ mặt như xác sống mà đám phỉ nói đã không còn thấy đâu nữa. Nàng tập trung lắng nghe, ngoài tiếng ngựa chạy trốn của ba tên phỉ, chỉ còn tiếng hai con ngựa đang nhai cỏ, ngoài ra không còn bất kỳ âm thanh hay hơi thở nào khác. Rõ ràng, con ma quỷ sau khi giết một tên phỉ đã sớm rời đi, dường như cố ý tránh mặt nàng. Tiểu Đình không yên tâm, thi triển khinh công, đi một vòng quanh Ma Quỷ Thành, vẫn không phát hiện bất kỳ động tĩnh nào, ngoài tiếng thở của Tiểu Phong Tử ở phía Nam thành, trong Ma Quỷ Thành không còn bất kỳ ai, đúng là một thành phố chết danh xứng với thực.

Tiểu Đình nhìn những vì sao trên trời và vầng trăng lạnh lẽo, dắt theo hai con ngựa mà đám phỉ để lại. Tiểu Đình quay về hang động mình ở, thấy Tiểu Phong Tử không còn đó, chỉ còn đống lửa và hai con lạc đà bên ngoài, không khỏi ngẩn người: Tên tiểu tử này chạy đi đâu rồi? Hắn không bị cái gọi là ma quỷ tránh mặt mình bắt đi đó chứ? Tiểu Đình không khỏi khẽ gọi: "Tiểu Phong Tử, Tiểu Phong Tử, ngươi ở đâu?"

Tiếng gọi của Tiểu Đình vừa dứt, một bóng đen thoắt cái đã lách vào cửa hang: "Tôi, tôi, tôi ở đây."

Tiểu Đình nhìn thấy Tiểu Phong Tử với vẻ mặt hơi chật vật, không khỏi tức giận hỏi: "Ngươi đi đâu rồi, tại sao không ở trong hang?"

"Tôi, tôi, tôi sợ."

"Sợ, ngươi chạy ra ngoài thì không sợ sao? Nói, ngươi chạy ra ngoài làm gì?"

"Tôi, tôi, tôi nghe thấy tiếng vó ngựa bên ngoài đi về phía này, tưởng là mã tặc thấy ánh lửa ở đây nên tìm đến, nên chạy ra ngoài trốn."

"Sao ngươi lại hoảng loạn như vậy? Đó là hai con ngựa ta cưỡi về."

"Tôi làm sao biết cô cưỡi ngựa về chứ? Hơn nữa, chúng ta cũng đâu có ngựa, nên vừa nghe tiếng vó ngựa là tôi tưởng mã tặc đến rồi."

"Sao ngươi không sợ là ma quỷ đến?"

"Ma quỷ biết cưỡi ngựa sao?"

Tiểu Đình nghĩ cũng phải, nếu trong Ma Quỷ Thành thực sự có ma quỷ, chúng sẽ lặng lẽ bay tới, cần gì phải cưỡi ngựa? Người cưỡi ngựa đến Ma Quỷ Thành vào đêm khuya chỉ có thể là mã tặc, không thể là thương nhân hay dân thường bình thường được. Xem ra tên tiểu tử này, trong lúc nguy hiểm đến tính mạng, phản ứng nhanh nhạy, phán đoán chính xác, cũng có chỗ hơn người.

Tiểu Đình nói: "Chẳng lẽ Ma Quỷ Thành không có ma quỷ sao?"

"Chẳng phải cô nói trên đời này không có ma quỷ sao?"

"Nhưng Ma Quỷ Thành này, thực sự đã xuất hiện ma quỷ rồi."

"Cô đừng dọa tôi, cô biết tôi là người nhát gan nhất mà, không chịu nổi hù dọa đâu. Vừa nãy cô cưỡi ngựa về, đã khiến hồn vía tôi bay mất tiêu rồi."

"Ta nói thật đấy."

"Thật sao?"

Tiểu Đình kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa trải qua, Tiểu Phong Tử nghe mà mở to mắt: "Vậy nói cách khác, Ma Quỷ Thành này thực sự có ma quỷ rồi?"

"Ngươi tưởng ta cố tình bịa ra chuyện này để dọa ngươi sao?"

"Vậy, vậy, chúng ta mau rời khỏi đây đi, đừng để nó tìm đến chúng ta."

"Nếu nó thực sự là ma quỷ, ngươi chạy thoát sao?"

"Vậy, vậy, vậy chúng ta phải làm sao?"

"Đợi nó tìm đến thôi. Ta muốn xem ma quỷ trông như thế nào, có phải như người ta truyền tụng là mặt xanh nanh vàng, miệng như chậu máu không."

"Cô, cô, cô không chơi đùa với tính mạng đấy chứ? Cô dù võ công có cao đến đâu, đấu lại ma quỷ sao?"

"Chưa đấu với nó, sao biết ta không đấu lại?"

"Tiểu tổ tông của tôi ơi, cô đừng hiếu thắng nữa, ma quỷ không phải vật ở phàm trần, có hình không thực, đi không dấu vết, cô đấu thế nào được? Tôi thấy chúng ta nên sớm rời đi thôi, đừng để nó ăn sống chúng ta, tôi không muốn chui vào bụng ma quỷ đâu."

"Ma quỷ có ăn thịt người không?"

"Ma quỷ không ăn thịt người thì gọi là ma quỷ gì nữa?"

"Nhưng cái xác tên mã tặc kia, sao nó không ăn đi, chỉ ném xuống là xong?"

"Cái đó, cái đó, cái đó chắc là nó ăn no rồi, không muốn ăn nữa."

"Ngươi nói cứ như thật ấy, ngươi cho rằng nó thực sự là một con ma quỷ sao?"

Tiểu Phong Tử không khỏi mở to mắt lần nữa: "Nó, nó, nó không phải ma quỷ?"

"Nếu nó thực sự là ma quỷ, sao không dám hiện thân gặp ta? Ta tìm khắp Ma Quỷ Thành mà không thấy bóng dáng nó đâu. Chẳng lẽ con ma quỷ này sợ ta nên trốn đi rồi?"

Tiểu Phong Tử nhất thời cứng họng, hồi lâu mới nói: "Biết đâu trên người cô có vật báu trừ tà nên nó mới không dám gặp cô."

"Nói bậy, ta có vật báu gì chứ?"

"Thanh nhuyễn kiếm trên người cô, biết đâu chính là vật báu trừ tà, nên ma quỷ mới sợ cô, không dám hiện thân, trách không được thương nhân Ba Tư muốn dùng trang viên của ông ta để đổi lấy thanh bảo kiếm này của cô. Thương nhân Ba Tư này thực sự không phải dạng vừa, đôi mắt xanh kia rất biết nhìn hàng, cũng trách không được ông ta có thể phát tài lớn."

"Dù là vậy, ông ta muốn thanh bảo kiếm này của ta để trừ tà sao?"

"Đương nhiên là để trừ tà rồi, nếu không thì ông ta cần làm gì? Tôi biết con người ông ta, chưa bao giờ làm việc lỗ vốn. Đúng rồi, biết đâu Ma Quỷ Thành này chôn giấu một kho báu khổng lồ, nếu Ha-li-trát có được thanh bảo kiếm của cô, có thể xua đuổi ma quỷ để đến Ma Quỷ Thành đào kho báu. Đúng đúng, chắc chắn là vậy rồi. Chúng ta đừng theo thương đội nữa, ngày mai chúng ta ở lại Ma Quỷ Thành tìm kho báu đi. Nếu tìm được kho báu, biết đâu chúng ta còn giàu hơn cả Ha-li-trát, mấy đời hưởng không hết."

"Ồ? Ngươi không muốn rời khỏi Ma Quỷ Thành trong đêm nữa sao? Không sợ ma quỷ nữa sao?"

"Có thanh bảo kiếm của cô rồi, tôi còn sợ gì nữa? Ma quỷ chỉ có nước tránh chúng ta không kịp thôi."

"Ngươi vì tìm kho báu mà mặc kệ sự an nguy của gần trăm người trong thương đội sao? Điều này không giống con người trước đây của ngươi chút nào."

"Tôi, tôi, tôi đi cũng có ích gì đâu, tôi, tôi, tôi lại không biết võ công."

"Được thôi, vậy ngươi ở lại đây một mình mà tìm kho báu đi, ta thế nào cũng phải bảo vệ sự an toàn của muội muội Thải Vân của ta."

"Cô đi rồi, một mình tôi dám ở lại đây sao? Tôi lại không có bảo kiếm, không sợ ma quỷ nuốt sống tôi à?"

"Vậy đưa bảo kiếm của ta cho ngươi giữ nhé?"

"Thật sao? Vậy thì tốt quá." Tiểu Phong Tử nghĩ lại, vội nói: "Không được, không được."

"Ồ? Sao lại không được nữa?"

"Cô đưa bảo kiếm cho tôi, tôi sẽ càng nguy hiểm hơn."

"Chẳng phải ngươi nói bảo kiếm có thể trừ tà sao? Sao lại nguy hiểm hơn? Ma quỷ dám hại ngươi sao?"

"Không không, tôi không sợ ma quỷ, mà sợ gặp kẻ mạnh. Nếu gặp kẻ mạnh, tôi không có võ công, biết đâu chúng cướp mất bảo kiếm, còn lấy mạng tôi nữa, vậy chẳng phải tôi vừa mất mạng vừa mất kiếm sao? Còn tìm kho báu gì nữa?"

"Ngươi chết rồi biến thành ma, chẳng phải cũng có thể tìm kho báu sao?"

"Cô đừng đùa tôi nữa, người chết rồi thì vàng bạc châu báu nhiều đến mấy cũng vô dụng, ma quỷ cũng đâu cần vàng bạc châu báu. Nếu tôi chết ở Ma Quỷ Thành, chắc cũng chẳng có ai thắp hương đốt tiền giấy cho tôi. Không không, tôi vẫn cứ theo cô thôi, ít nhất cô sẽ bảo vệ tôi, dù có chết, cô cũng sẽ chôn cất tôi, hằng năm thắp hương đốt tiền giấy cho tôi."

"Vậy ngươi không muốn tìm kho báu ở đây nữa sao?"

"Cô không muốn, tôi muốn thì có ích gì? Hơn nữa, dù tôi tìm được kho báu, chắc cũng có mạng nhìn mà không có mạng hưởng."

"Ồ, tại sao không có mạng hưởng?"

"Cô nhìn tôi là một kẻ lưu manh thế này, văn không thành, võ không xong, đến khả năng tự vệ cũng không có, một khi có nhiều vàng bạc châu báu như vậy, chẳng phải sẽ trở thành đối tượng mưu hại hoặc cướp bóc của quan phủ và kẻ mạnh sao? Tôi có mạng mà hưởng không? Có thể mang theo nhiều vàng bạc như vậy để chạy trốn không? Tôi nghĩ, tôi thà không có tiền còn hơn, có thể ung dung tự tại lăn lộn trên giang hồ, không cần phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ."

"Không đúng nhỉ? Ha-li-trát giàu có như vậy, chẳng phải ông ta vẫn hưởng thụ, sống sung sướng đó sao?"

"Hầy, sao tôi có thể so với Ha-li-trát được? Đúng như người ta nói, người so với người, tức chết người. Ông ta ngoài việc thuê bốn cao thủ hạng nhất bảo vệ, bản thân cũng có vài môn võ công cực kỳ lợi hại, thực sự đánh nhau, e rằng bốn vệ sĩ của ông ta không ai là đối thủ của ông ta, dù bốn người liên thủ cũng không thắng nổi ông ta."

Tiểu Đình vô cùng ngạc nhiên: "Sao ngươi biết ông ta có võ công cao cường?"

"Tôi, tôi, tôi nghe người ta nói mà."

"Nghe người ta nói? Có chuẩn không?"

"Dù không chuẩn thì cũng được tám chín phần. Hơn nữa, cô đừng nhìn bộ mặt cười nói hớn hở của ông ta, đối xử với người khác rất hòa nhã thân thiện, thực ra tâm địa ông ta đen tối hơn bất kỳ ai, thủ đoạn cao minh và cay độc hơn bất kỳ ai, ông ta ăn thịt cô rồi mà cô còn tưởng ông ta là người tốt đấy."

Tiểu Đình sững sờ: "Sao ngươi lại nhìn ông ta như vậy, có quá đáng quá không?"

"Nếu tâm không đen, thủ đoạn không cao minh, ông ta có thể giàu có như vậy sao?"

"Ngươi dựa vào đâu mà nói ông ta như vậy?"

"Chuyện khác tôi không biết, tôi chỉ biết, ở Tây An, ông ta dùng thủ đoạn bất chính để lừa lấy một món gia bảo của người ta, nghe nói món gia bảo này là một khối ngọc Hán, từng được Văn Thành công chúa đeo, giá trị liên thành."

Tiểu Đình nói: "Sao ngươi lại nói chuyện này nữa? Chẳng phải ngươi từng nói rồi sao?"

"Tôi muốn nhấn mạnh một chút để cô nhìn rõ bộ mặt của ông ta. Nếu không phải kiếm khách thần bí lấy đi khối ngọc Hán này, e rằng trên giang hồ không ai biết. Kiếm khách thần bí không nhìn nổi nữa nên đã lấy khối ngọc này đi, trả lại vật về chủ cũ, thực ra cũng là một lời cảnh cáo đối với ông ta."

"Sao ngươi biết rõ thế?"

"Tôi nghe người ta nói mà."

"Sao ngươi lại toàn nghe người ta nói thế? Chuyện nghe đồn thường không đáng tin."

"Nhưng kiếm khách thần bí lấy đi khối ngọc Hán này là thật mà?"

"Đúng, là thật, lúc đó ta và tiểu thư Tư Tư cũng bị hại."

"Nhưng tôi tin, kiếm khách thần bí sẽ không vô duyên vô cớ lấy đi ngọc Hán, kiếm khách thần bí không phải người tham tiền yêu báu."

"Nói như vậy, Ha-li-trát chẳng phải thứ tốt lành gì."

"Đúng vậy, sau này cô phải đề phòng ông ta nhiều hơn. Ở vùng này có một câu ngạn ngữ, người giàu muốn lên thiên đường sau khi chết, khó hơn lạc đà chui qua lỗ kim. Bởi vì người giàu làm chuyện thất đức quá nhiều, không thể lên thiên đường, chỉ xứng xuống địa ngục."

"Cũng không thể vơ đũa cả nắm như vậy."

"Sao cô vẫn nói đỡ cho Ha-li-trát thế? Giờ ông ta đã nhắm vào thanh bảo kiếm trên người cô rồi, cô thực sự phải cẩn thận, ông ta sẽ tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt thanh bảo kiếm này của cô đấy. Tôi nói này, tốt nhất chúng ta đừng theo thương đội nữa, để đám mã tặc Hạn Thiên Lôi cướp sạch hàng hóa của ông ta thì tốt hơn, giết ông ta thì càng tuyệt."

"Hầy, sao ngươi lại nói vậy? Dù Ha-li-trát có thế nào đi nữa, chúng ta cũng không thể thấy chết không cứu. Hơn nữa, chúng ta không phải cứu Ha-li-trát và tài sản của ông ta, mà là cứu cả thương đội và muội muội Thải Vân của ta, ta sao nỡ nhìn gần trăm mạng người chết dưới đao của mã tặc chứ?"

"Đương nhiên là không nỡ rồi."

"Ta còn cho ngươi một tin tốt nữa."

"Ồ? Tin tốt gì? Có phải cô đã biết nơi cất giấu kho báu ở Ma Quỷ Thành này rồi không?"

"Hầy, ngươi tên tiểu tử này, sao cứ nghĩ đến kho báu thế?"

"Vậy đó là tin tốt gì?"

"Không chỉ chúng ta đang âm thầm bảo vệ thương đội này, mà còn có một cao thủ thần bí khác cũng đang âm thầm bảo vệ họ."

"Thật sao? Là ai?"

"Có lẽ chính là vị đao khách thần bí kia."

Tiểu Phong Tử kinh ngạc đến mức nhảy dựng lên: "Sao ngươi lại biết?"

"Ngươi tưởng con quỷ xuất hiện kia thực sự là quỷ sao? Thực ra chính là vị đao khách thần bí đó. Hắn cũng giống ta, cải trang thành quỷ để dọa đám mã tặc kia."

"Ngươi thấy được diện mạo của hắn rồi sao?"

"Đến cái bóng của hắn ta còn chẳng thấy, làm sao nhìn rõ mặt mũi được?"

"Vậy sao ngươi khẳng định đó là đao khách thần bí?"

"Vì ta đã kiểm tra vết thương trên thi thể kia. Ở cổ họng hắn có một vết đao không rõ ràng, rõ ràng hắn bị giết rồi mới bị đao khách thần bí ném xuống, ý đồ che giấu võ công của mình để ta không nghi ngờ. Nhưng làm vậy lại càng khiến ta nghi ngờ hơn. Một con quỷ, lẽ nào lại dùng phi đao giết người?"

Tiểu Phong Tử ngẩn người hồi lâu: "Ngươi, ngươi, sao ngươi không đuổi theo hắn?"

"Hắn đã cố tình tránh mặt ta, ta có đuổi theo cũng vô ích."

Tiểu Đình thấy Tiểu Phong Tử vẫn ngẩn ngơ, dường như đang suy tư điều gì, bèn hỏi: "Ngươi làm sao thế?"

Tiểu Phong Tử như vừa tỉnh mộng, đáp: "Ta, ta, ta không sao cả."

"Thấy ngươi tâm trí để đâu đâu, có phải vẫn đang mơ mộng về chuyện tìm kho báu không? Ta nói cho ngươi biết, ở đây không có quỷ, cũng chẳng có kho báu gì đâu."

"Sao ngươi khẳng định không có kho báu?"

"Ngươi đừng có mà mờ mắt vì tiền. Đây là địa bàn hoạt động của đám mã tặc Đầu Ưng, nếu có kho báu, chúng cần gì phải mạo hiểm tính mạng đi cướp bóc thương đội, chẳng phải đã lật tung cả Thành Quỷ lên để tìm rồi sao? Còn nữa, thương nhân giàu có thông thạo về bảo vật như Cáp Lý Trát, ông ta thường xuyên qua lại vùng này, nếu có kho báu, ông ta đã sớm đến tìm rồi. Cho dù có kho báu, họ cũng đã tìm thấy từ lâu, còn đến lượt ngươi sao? Ta thấy ngươi nên bỏ cái ý định đó đi."

Tiểu Phong Tử như bừng tỉnh: "Phải, phải, xem ra ta thực sự bị tiền làm mờ mắt rồi."

"Được rồi, cũng muộn rồi. Ngươi đến bên đống lửa mà ngủ đi, ngày mai chúng ta còn phải theo thương đội lên đường, biết đâu sẽ có một trận đại chiến đấy."

"Đại chiến thật sao? Vậy ta phải làm sao?"

"Ngươi ấy à, tốt nhất là tìm một chỗ thật xa mà trốn đi, đừng để đám mã tặc nhìn thấy, đến lúc đó ta e là không lo nổi cho ngươi đâu."

"Vậy đao khách thần bí có xuất hiện không?"

"Ta nghĩ, hắn đã âm thầm theo thương đội đến tận đây, chắc hẳn là người hiệp nghĩa, sẽ không thấy chết không cứu."

"Ta trốn xa như vậy, chẳng phải sẽ không nhìn thấy đao khách thần bí sao?"

"Cái gì? Ngươi còn muốn gặp hắn? Được thôi, nếu không sợ, thì cứ theo ta đi giết mã tặc, biết đâu có thể nhìn thấy hắn."

"Không không, ta cứ trốn thật xa cho lành, đến lúc đó mất mạng rồi thì còn xem cái gì nữa?"

"Biết đâu đao khách thần bí thấy ngươi gặp nguy hiểm tính mạng, đột nhiên xuất hiện cứu ngươi, chẳng phải ngươi có thể gặp được hắn rồi sao?"

"Không không, ta không dám mạo hiểm thế đâu."

"Được rồi, ngủ đi, kẻo mai không có tinh thần lên đường."

Tiểu Phong Tử vừa nằm xuống chưa bao lâu, đã thấy Tiểu Đình ngồi bật dậy, thần sắc cảnh giác, chăm chú lắng nghe. Tiểu Phong Tử hỏi: "Không có chuyện gì chứ?"

Tiểu Đình khẽ "Suỵt" một tiếng, ra hiệu cho Tiểu Phong Tử đừng nói lớn, rồi khẽ bảo: "Bên ngoài có động tĩnh."

Tiểu Phong Tử mở to mắt: "Động tĩnh gì vậy?"

"Có người."

"Cái gì? Có người? Đêm hôm khuya khoắt thế này mà còn có người? Không lẽ là mã tặc?"

"Ngươi đừng lên tiếng, cũng đừng cử động, ta ra ngoài xem sao." Tiểu Đình nói xong, tựa như chim yến nhẹ nhàng lướt ra ngoài, để lại Tiểu Phong Tử ngẩn ngơ bên đống lửa. Thế nhưng đột nhiên, bên đống lửa xuất hiện thêm một kẻ đầu bù tóc rối, quần áo rách rưới. Hắn như từ dưới đất chui lên, xuất hiện giữa không trung, khiến Tiểu Phong Tử giật nảy mình, hỏi: "Ngươi, ngươi, ngươi là người phương nào?"

Kẻ đầu bù tóc rối dùng chất giọng già nua nói: "Ta không phải người."

"Ngươi, ngươi không phải người, vậy là cái gì?"

"Xuất hiện trong Thành Quỷ vào đêm khuya, ngươi nghĩ xem, sẽ là cái gì?"

"Ngươi, ngươi không phải là quỷ đấy chứ?"

"Tiểu tử, ngươi nói đúng rồi, ta chính là quỷ đây."

"Cái gì? Ngươi, ngươi thực sự là quỷ?"

"Tiểu tử, muốn giữ mạng thì tốt nhất đừng có la hét, nếu không ta sẽ ăn thịt ngươi ngay lập tức."

"Ngươi, ngươi, ngươi muốn, muốn, muốn làm gì?"

"Ta muốn trò chuyện với ngươi thôi, đã lâu rồi ta không được nói chuyện với ai."

"Ngươi chỉ muốn nói chuyện với ta thôi sao?"

"Không sai, tiểu tử, ta không biết ngươi ăn gan hùm mật gấu gì mà dám chạy đến Thành Quỷ này ở, ngươi không sợ quỷ sao?"

"Ta sợ."

"Sợ? Vậy sao còn đến?"

"Bởi, bởi vì đồng bạn của ta nói, trên đời này không có quỷ, bảo ta không cần phải sợ."

"Không có quỷ, vậy ta là cái gì?"

Đột nhiên, từ phía lối vào vang lên tiếng của một thiếu nữ: "Ngươi ấy à, là một lão quỷ, lại còn là một lão quỷ nghèo hèn nhát gan."

Tiểu Phong Tử nhìn lại, thấy Tiểu Đình đã lặng lẽ quay về, mừng rỡ khôn xiết, không còn sợ hãi nữa, lập tức chạy đến bên cạnh Tiểu Đình nói: "Ngươi về đúng lúc lắm, ta, ta, ta suýt chút nữa bị hắn dọa chết khiếp rồi."

Kẻ được gọi là lão quỷ sững sờ: "Ngươi, ngươi, ngươi quay lại từ khi nào? Ngươi, ngươi, không phải ngươi đi về hướng Tây rồi sao?"

Tiểu Đình nói: "Ngươi tưởng mấy trò vặt vãnh đó có thể lừa được ta sao? Ngươi vứt đôi giày cỏ rách về phía Tây, ta liền đuổi theo sao? Ta là cố tình đuổi về hướng Tây đấy."

"Vậy ra, lão quỷ ta đây đã trúng kế của ngươi rồi."

"Ngươi không ngờ tới đúng không, ta sẽ lặng lẽ quay lại."

"Được được, ngươi nói ta là lão quỷ nghèo, ta nhận. Nhưng nói ta nhát gan, ta là loại lão quỷ như vậy sao?"

"Nếu ngươi không nhát gan, sao sau khi giết một tên mã tặc lại không dám gặp ta?"

Tiểu Phong Tử ngẩn người, kinh ngạc hỏi: "Hắn chính là con quỷ mà ngươi nói đó sao?"

Lão quỷ cũng sững sờ: "Ta giết người khi nào?"

Tiểu Đình nói: "Ngươi còn muốn giả thần giả quỷ trước mặt ta, giết người mà không dám thừa nhận, thì còn tính là lão quỷ gì nữa?"

"Này, tiểu cô nương, ngươi đừng có ăn nói hàm hồ, bậy bạ. Lão quỷ ta tuy thích trêu chọc người khác, nhưng chưa bao giờ dám giết người, cũng chưa từng giết ai cả."

Tiểu Phong Tử nói: "Vừa nãy ngươi còn bảo muốn ăn thịt ta, sao giờ lại nói không dám giết người? Ngươi đây chẳng phải đang mở mắt nói dối sao?"

"Tiểu tử, đó là ta cố tình dọa ngươi thôi, ngươi thực sự tưởng ta ăn thịt người sao?"

Tiểu Phong Tử nói: "Vậy, vậy, vậy ngươi không phải là quỷ sao?"

Tiểu Đình nói: "Ngươi thật là, tự mình dọa mình. Nhìn kỹ lại đi. Hắn là quỷ sao? Hắn chính là lão khất cái từng dạy ngươi ba chiêu cứu mạng đấy."

Tiểu Phong Tử càng thêm kinh ngạc: "Cái gì? Hắn chính là vị lão tiền bối thần long thấy đầu không thấy đuôi đó sao?"

Tiểu Đình đáp: "Không phải hắn thì ngươi tưởng là ai?"

Tiểu Phong Tử bủn rủn chân tay, ngồi bệt xuống đất, kêu oan: "Lão tiền bối, Tiểu Phong Tử ta chưa bao giờ đắc tội với người, sao người lại dọa ta như vậy? Người có biết không, người dọa người, dọa chết người, không có thuốc chữa đâu đấy!"

[DeepSeek phụ dịch] C.31
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 6 năm 2026