Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 300: Không có tôi cho cô tài nguyên, cô chẳng là cái thá gì

❊ ❊ ❊

Mảnh thủy tinh vỡ văng khắp sàn. 

Tưởng Nguyên thản nhiên ném phần cổ chai còn sót trong tay, nghiêng đầu, hờ hững nhìn người đàn ông đang nổi giận đùng đùng trước mặt, rồi tự giới thiệu: 

“Tưởng Nguyên, chủ của studio Nhiên Sắc.”

Nghe vậy, đôi môi đang chửi bới của Hà Quân khẽ run lên. Tưởng Nguyên… tiểu thư tập đoàn Tưởng Thị…?

Vài nhân viên phục vụ nhanh chóng mang khăn ăn sạch tới, thành thục dọn dẹp đống hỗn độn trên sàn. Một nam phục vụ định giúp Hà Quân lau vết máu trên mặt, nhưng bị hắn ta mạnh tay hất ra.

“Cút!” Hà Quân quát lạnh, đôi mắt giận dữ trừng thẳng vào người phụ nữ đối diện. Mẹ kiếp, hôm nay đúng là xui xẻo, đi dự tiệc mà gặp toàn loại “Diêm Vương sống” thế này.

Hắn giẫm thẳng lên mảnh thủy tinh, tiến lại gần, chỉ tay vào cô: 

“Tưởng tiểu thư, tôi với cô không thù không oán, cô làm vậy là có ý gì?!”

Tưởng Nguyên nhún vai, thản nhiên đá văng mảnh thủy tinh dưới chân. Giữa tiếng hát opera vang dội, cô nghiêng người lại gần, lạnh nhạt nói: 

“Chẳng có ý gì cả. Chỉ là Hà tổng hứng tình rồi bắt nạt nhân viên của tôi không được, lại còn lén lút phong sát…”

“Điều đó khiến tôi rất khó chịu.”

Giọng cô bình thản, không nhanh không chậm, nhưng lọt vào tai Hà Quân lại lạnh như băng. Hắn khẽ rùng mình, mới nhớ ra studio Nhiên Sắc là công ty của cô gái họ Thẩm kia.

Sắc mặt Hà Quân tối sầm lại, nhanh chóng liếc quanh, tránh không dám nhìn về phía xa nơi Chu Tùng Cẩn đang ngồi.

Không muốn dây dưa thêm, hắn rút đại một chiếc khăn ăn, lau qua vết máu trên mặt, rồi kéo mạnh Dương Tri Thư đứng dậy, sải bước ra khỏi sảnh tiệc trong ánh mắt tò mò của mọi người.

“Hà tổng, anh… làm gì vậy?!” Dương Tri Thư bị kéo lê, loạng choạng chạy theo.

Ra tới hành lang bên ngoài sảnh tiệc, đèn sáng trưng, vắng người, cô rút tay ra, khó chịu nói: “Em còn chưa ăn xong mà!”

“Ăn cái con mẹ gì! Về!” Hà Quân gắt.

Dương Tri Thư bực tức nghĩ: Ông bị người ta đánh lại trút giận sang tôi, đúng là đồ thần kinh. 

Cô trợn mắt, cơn giận dâng lên, cố tình chống lại: “Anh về một mình đi.”

Vừa nói, cô chỉnh lại váy dạ hội, xoay người định quay lại. Nhưng bất ngờ bị kéo giật về sau, rồi “chát!” một cái tát vang dội giáng lên má.

Dương Tri Thư bị đánh lùi lại một bước, bên má bỏng rát. Cô ôm mặt, không thể tin nổi nhìn người đàn ông trước mặt, đầu óc trống rỗng.

“Mẹ kiếp, cô là cái thá gì mà dám bày đặt xị mặt với tôi?” Hà Quân, sau cả buổi tiệc chịu hết nhục này đến nhục khác, dồn hết tức giận vào cô.

“Không có tôi cho cô tài nguyên, cô chẳng là cái thá gì!” 

“Biết tôi thích cô, cô câu kéo tôi thấy vui lắm hả?!” 

“Mới nổi một chút đã bày đặt giở trò? Cùng lắm cô cũng chỉ là loại rẻ tiền! Khi nào tôi bảo cô tiếp khách thì phải tiếp, tôi bảo cút thì phải cút!”

Dương Tri Thư bị tát bất ngờ, nửa bên mặt sưng đỏ, lại bị những lời sỉ nhục hạ nhục thẳng vào mặt, cả người run bần bật, nước mắt lã chã rơi. Cô nghẹn đến mức không nói được một lời.

Đang ngơ ngác, bỗng phía sau vang lên một giọng nói nhẹ nhàng: “Hà tổng.”

Hà Quân nhìn qua vai cô, bắt gặp người phụ nữ phía sau. Ánh đèn chói lòa chiếu lên gương mặt cô khiến sắc mặt hắn trắng bệch. 

Cơ thể hắn hơi cứng lại, đôi mắt dán chặt vào Thẩm Nghi đang bước chậm rãi tới. Tiếng giày cao gót gõ nhịp đều vang vọng khắp đại sảnh trống trải.

“Thẩm… Thẩm tiểu thư.”

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »