Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 273: Vị “hôn phu” mới

❊ ❊ ❊

Ngẩng đầu lên nhìn những chùm pháo hoa đơn sơ, lặng lẽ nở rộ trên bầu trời, Thẩm Nghi thoáng sững người.

Loại pháo hoa này chính là thứ cô từng nhắc đến vào dịp Tết, là loại pháo giá rẻ chưa đến trăm tệ mà trước đây cha cô vẫn mua mỗi năm.

Chu Tùng Cẩn đang đứng trong sân dưới nhà, quay lưng về phía cô, khom người đốt một thùng pháo khác.

Bóng lưng anh trong khoảnh khắc ấy, lại trùng lặp với hình ảnh cha cô từng đứng đốt pháo hoa trong ký ức.

Lồng ngực Thẩm Nghi phập phồng dữ dội, đến khi lấy lại được tinh thần thì khuôn mặt đã đẫm nước mắt.

Hai người, một đứng trên ban công, một đứng dưới sân, lặng lẽ nhìn nhau trong ánh sáng chập chờn nơi sân vườn.

“Thẩm Nghi, anh...”

Chu Tùng Cẩn vừa hé miệng định nói, nhưng tiếng pháo nổ đã nhấn chìm giọng anh.

Đèn trong một căn phòng tầng dưới chợt bật sáng, Thẩm Nghi vội vàng lau nước mắt, cúi người gọi xuống:

“Đánh thức dì Sài rồi!”

Chu Tùng Cẩn chưa nghe rõ, quay đầu thì thấy dì Sài đã khoác áo khoác, vẻ mặt hoảng hốt chạy ra sân.

Dì Sài nhìn thấy Chu Tùng Cẩn đang đứng yên trong sân, vẻ hoảng sợ liền chuyển thành kinh ngạc.

“Trời ơi, cậu Chu à, nửa đêm nửa hôm, trời thì lạnh như thế, cậu ra sân đốt pháo làm gì vậy? Tôi tưởng có người đập cửa xông vào cướp nhà rồi đấy!”

Bà vừa trách trời vừa than đất, thật đúng là "tổ tông" mà!

May mà ở đây là khu ngoại ô, nếu không thì đã có người đến tận nơi bắt nộp phạt rồi!

Vừa nói, bà vừa ngẩng đầu nhìn lên ban công tầng hai, thấy Thẩm Nghi đang đứng đó, lập tức ngậm miệng.

Thôi rồi! Một người đốt pháo, một người ngắm pháo!

Đúng là người trẻ tuổi, chẳng chịu ngủ yên.

“Dì Sài, xin lỗi dì, làm dì thức giấc rồi.” Thẩm Nghi tựa vào lan can ban công, lễ phép nói vọng xuống.

“Cô Thẩm à, xem xong pháo thì mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.”

“Dì Sài.” Chu Tùng Cẩn có phần bất đắc dĩ khi bị phá đám.

“Biết rồi biết rồi.” Dì Sài cũng hiểu mình làm hỏng không khí, nhưng vẫn giữ đúng trách nhiệm của người giúp việc, chỉ vào bàn tay bị thương bên trái của anh, nhắc nhở:

“Cậu Chu à, sau này muốn đốt pháo thì báo tôi một tiếng trước. Cậu nhìn cái đầu mình kìa, rồi lại nhìn tay trái của cậu, còn mặc đồ đen thui mà đi đốt pháo... Đừng để đến cả tay phải cũng bị thương thì khổ!”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Không khí tình cảm vừa rồi bị bà phá tan thành mây khói, khiến anh có chút ấm ức: “Dì Sài, dì vào nhà trước đi ạ.”

Dì Sài lắc đầu, thở dài.

Chăm sóc anh bao nhiêu năm, bà cũng không ngờ anh lại là người bày ra nhiều trò như vậy.

Thanh niên mà, yêu vào thì não cũng nóng theo, nghĩ gì làm nấy, hầy...

Lầm bầm lầu bầu, bà trở về phòng mình.

Pháo hoa cũng sắp tàn, Chu Tùng Cẩn bước lên ban công, từ phía sau ôm chặt lấy Thẩm Nghi.

“Pháo hoa đẹp không?” Anh thì thầm bên tai cô.

Thẩm Nghi khẽ gật đầu, nghẹn ngào hỏi: “Anh mua pháo khi nào vậy?”

“Chuẩn bị từ sớm rồi, định Tết mới đốt cho em xem.”

Thẩm Nghi ngẩng lên nhìn anh dưới ánh sáng lấp lánh từ pháo hoa trên trời. Gương mặt tuấn tú của anh lúc ẩn lúc hiện trong những chùm sáng rực rỡ.

“Còn nhẫn?”

“Anh luôn mang theo bên người.”

Pháo hoa là để dành đón năm mới, còn nhẫn thì anh luôn mang theo mình.

Dưới trời tuyết lạnh căm, Thẩm Nghi lại thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

“Thẩm Nghi, anh...” Chu Tùng Cẩn nhớ đến bàn tay cha Thẩm run rẩy đưa ra ba năm trước, nỗi đau và day dứt ập đến.

“Anh sẽ thay bác, cùng em đi qua từng cái Tết, đốt từng chùm pháo hoa.”

Gió lạnh rít qua, pháo hoa trên trời rơi xuống những đốm sáng vụn, hòa vào những bông tuyết lả tả bay.

“Thẩm Nghi, bây giờ, em là vị hôn thê của anh rồi.” Anh khẽ thở dài, tay lần theo cánh tay cô đến chiếc nhẫn bên tay trái, rồi ôm chặt cô hơn.

Thẩm Nghi cảm động khẽ đáp “Ừm”, rồi ngẩng đầu, hôn lên khóe môi anh một cách dịu dàng.

Hôm sau, Thẩm Nghi bị ánh nắng xuyên qua cửa sổ đánh thức.

Cô mở đôi mắt còn ngái ngủ, ngẩng đầu từ lòng Chu Tùng Cẩn, anh vẫn đang nhắm mắt, ngủ rất say.

Nhớ đến pháo hoa và chiếc nhẫn đêm qua, tim cô đập loạn nhịp.

Cô nhìn chằm chằm vào "vị hôn phu mới" của mình một cách đầy hứng thú.

Ánh sáng ban mai mờ nhạt phủ lên gương mặt anh, khiến những sợi lông tơ mờ mịn hiện rõ.

Hàng mi dài phủ xuống, tôn lên nốt ruồi lệ nhỏ ở khóe mắt.

Khóe môi hơi mím, biểu cảm yên bình xen chút cứng cỏi, nghiêm nghị.

Thẩm Nghi nhìn đến mê mẩn, giơ tay, nhẹ nhàng lần theo hàng chân mày, sống mũi cao, trượt xuống bờ môi hoàn hảo.

Hơi thở ngưng lại, cô khẽ bò dậy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên nốt ruồi lệ ở khóe mắt anh.

Rồi cô hôn lên sống mũi, và cả khóe môi anh.

Trong mơ, Chu Tùng Cẩn cảm thấy có gì đó mềm mại cọ sát lên mặt, như một con mèo nhỏ đang nghịch ngợm trong lòng mình.

Mở mắt ra, quả nhiên thấy “con mèo nhỏ” nằm cạnh đang hôn lén môi anh.

Bị bắt gặp, Thẩm Nghi hơi cứng đờ, bối rối không biết nên làm gì.

Cô định chui lại vào chăn trốn thì bị anh lật người đè xuống, hôn trả lại môi cô.

Thẩm Nghi vừa cười vừa né tránh: “Râu của anh... đâm người ta đau!”

Chu Tùng Cẩn đưa tay sờ cằm, đúng là mọc chút râu rồi.

“Đi rửa mặt đi.” Thẩm Nghi nhắc anh: “Lát nữa còn phải đi làm.”

Chu Tùng Cẩn cúi đầu nhìn cô, khẽ than: “Tay trái anh không thể dính nước. Hay là... em giúp anh nhé?”

Thẩm Nghi nghe vậy, hai tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm.”

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »