Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 294: E là mấy cô gái trẻ hôm nay sẽ phải thất vọng rồi

❊ ❊ ❊

Cố Hoài dẫn cô em họ đến gần, đảo mắt nhìn quanh đại sảnh, rồi cười hỏi: “Còn Tùng Cẩn bọn họ, vẫn chưa đến à?”

“Chưa thấy đâu.” Hạ Quý đáp.

Thấy cô đang ngồi một góc uống rượu với vẻ chán chường, Cố Hoài nhướng mày ra hiệu cho em họ ngồi xuống, còn anh thì ngồi cạnh Lâm Thiên Tiêu, quay sang nói với Hạ Quý: “Cô Hạ, chưa tìm được ‘con mồi’ phù hợp à?”

Hạ Quý thở dài: “Không phải là không có người độc thân.”

“Thế là sao?”

“Thì mấy cô tiểu thư độc thân thì nhiều, nhưng mấy anh trai đến dự đều dắt bạn gái theo cả rồi.” cô chống cằm than thở: “Lâu lâu mới thấy được vài người trẻ tuổi trông có vẻ độc thân, thì lại hói đầu hết rồi. Chẳng ai đẹp trai bằng anh với anh Đầu To cả.”

Nghe đến đó, Lâm Thiên Tiêu liếc cô một cái, khẽ hừ một tiếng rồi quay đi.

“Cô Hạ xem trọng ngoại hình thế cơ à?” Cố Hoài cười nhẹ.

“Đúng thế. Mẹ tôi bảo, lấy chồng phải lấy người đẹp trai, để sau này sinh con cũng xinh. Anh nhìn Tổng Giám đốc Chu với Thẩm Nghi kìa, không biết sau này con họ sẽ đẹp đến mức nào nữa.”

Cố Hoài cúi đầu, mím môi cười: “Nghe cũng hợp lý.”

Lúc này, vợ chồng Chu Hành Tĩnh đang ngồi trên sofa, trò chuyện cùng vài nhà sáng lập của những tập đoàn tài chính và bất động sản hàng đầu trong nước.

Liên tục có người tiến đến chào hỏi hai vợ chồng, không ai là không dẫn theo con gái, cháu gái hay mấy cô gái trẻ bên cạnh để giới thiệu.

Trong lời nói, đa phần đều cố ý hoặc vô tình nhắc đến người đang giữ quyền lực cao nhất của An Hạ – con trai độc nhất nhà họ Chu, Chu Tùng Cẩn.

Nhìn theo một nhóm người vừa chào hỏi rời đi, một người bạn cũ ngồi đối diện cười nói: “Lão Chu à, đây đã là nhóm thứ năm đến thăm dò tình hình của Tùng Cẩn nhà ông rồi đấy.”

Chu Hành Tĩnh nhấp một ngụm rượu, chỉ cười bình thản và lắc đầu.

Người bạn kia nói tiếp: “Chỉ tiếc con gái tôi tính tình khó chiều, không hợp với Tùng Cẩn. Không thì hai nhà ta đã thành thông gia từ lâu rồi.”

Nghe vậy, mẹ Chu liền hỏi: “Lão Tưởng, con bé Nguyên Nhi nhà ông có bạn trai chưa?”

“Bạn trai á?” ông Tưởng cười ha hả “Chỉ cần nó không dẫn về cho tôi một cô bạn gái là tôi đã mừng lắm rồi.”

Bà Tưởng ở bên cạnh nhăn mặt, mắng khẽ chồng một câu: “Nói xằng gì thế, cả ngày toàn nói linh tinh!”

Mẹ Chu nghe họ nói qua lại thì sững người, một lúc sau mới hiểu ra, trong lòng ngạc nhiên, âm thầm lau mồ hôi, con gái nhà lão Tưởng đúng là... đặc biệt thật.

Đám trẻ thời nay, đứa nào cũng kỳ lạ!

“Con bé có đến dự tiệc hôm nay không?” Chu Hành Tĩnh hỏi bâng quơ.

“Có chứ.” bà Tưởng đáp.

“Sao không thấy đâu?” mẹ Chu nhìn quanh một lượt.

“Nào mong nó chịu ngồi cùng chúng tôi chứ!” ông Tưởng cười khổ: “Chắc đã chạy đi uống rượu ở góc nào rồi.”

Bên cạnh, một bà vợ của tổng giám đốc khác liếc nhìn quanh rồi trêu: “Tối nay mấy cô gái độc thân đến đây, phải nói là chín phần mười là vì Chu thiếu gia đấy, nói vậy cũng không ngoa đâu.”

Nghe vậy, mẹ Chu thở dài một hơi.

Mọi người tưởng bà buồn vì con trai mãi vẫn độc thân, liền lên tiếng an ủi:

“Bà Chu à, Tùng Cẩn nhà bà điều kiện thế kia, còn gì phải lo? Trong mắt mấy cô tiểu thư thượng lưu, nữ minh tinh đình đám, tiểu thư nhà giàu nào mà không coi cậu ấy là cực phẩm chứ? Chỉ cần cậu ấy gật đầu thôi, kết hôn là chuyện sớm muộn.”

“Đúng đấy, chỉ là cậu ấy kén chọn quá nên mới chưa chịu yên bề gia thất.” người khác tiếp lời.

Mẹ Chu im lặng nghe, trong lòng càng thêm ngột ngạt.

Ngược lại, Chu Hành Tĩnh lại rất bình thản. Ông đặt ly rượu xuống, mỉm cười nói: “E là mấy cô gái tối nay phải thất vọng rồi.”

Nghe ông nói vậy, mẹ Chu lộ ra vẻ mặt không hài lòng.

Vài vị tổng giám đốc nghe thế thì lập tức hiểu ra, tò mò hỏi: “Sao thế? Có người yêu rồi à?”

“Là cô gái nhà ai? Sao chúng tôi chưa từng nghe nói?”

Chu Hành Tĩnh cười nhạt: “Yêu đương tự do.”

“Yêu đương tự do”... mọi người nghe đến đó, ai nấy đều hiểu ý trong câu nói. Nhìn sắc mặt mẹ Chu, cũng đoán ra phần nào chân tướng.

Ông Tưởng cười ha ha an ủi: “Giới trẻ thời nay, yêu đương tự do là chuyện thường thôi.”

Người khác tiếp lời: “Cũng đúng, với con mắt nhìn người của Chu thiếu gia trong thương trường, người cậu ấy chọn chắc chắn không thể là người tầm thường.”

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »