Địa điểm được hẹn là một quán cà phê dưới tầng trệt tòa nhà An Hạ.
Buổi chiều trong tuần nên quán khá vắng khách.
Khi Chu Tùng Cẩn bước vào, Thẩm Tiểu Quân và La Trạch đã đến từ trước.
Thẩm Tiểu Quân đang ngồi trên ghế, vẫy tay với anh: “Anh rể!”
La Trạch thấy Chu Tùng Cẩn đi đến, sắc mặt liền trở nên căng thẳng, vội đứng dậy chào: “Chào Chu Tổng.”
Chu Tùng Cẩn nhận ra cậu ta có chút lúng túng, khác hẳn với thái độ bình thường khi gặp anh, trong lòng đã đoán ra được phần nào.
Anh bình thản, ra hiệu cho La Trạch ngồi xuống, rồi cũng tao nhã ngồi vào ghế đối diện hai người.
“Anh rể, anh muốn uống gì? Hôm nay bọn em mời.” Thẩm Tiểu Quân vừa nói vừa vẫy tay gọi phục vụ.
“Một ly Americano đá, cảm ơn.” Chu Tùng Cẩn lễ phép nói với nhân viên phục vụ.
“Vâng thưa anh, vui lòng đợi một chút.” Người phục vụ mỉm cười rời đi.
Gọi đồ xong, ba người bỗng rơi vào im lặng.
Thẩm Tiểu Quân hai tay ôm cốc cà phê, có phần ngượng ngùng nhấp một ngụm. La Trạch thì mặt mày khó xử, hai tay đặt trên đùi, ngồi không yên.
Thẩm Tiểu Quân liếc nhìn La Trạch bên cạnh, cuối cùng lên tiếng phá vỡ không khí ngột ngạt: “Anh rể, anh ăn trưa chưa?”
Chu Tùng Cẩn mỉm cười, không trả lời mà nhìn thẳng vào La Trạch: “Nói đi, có chuyện gì?”
La Trạch hơi giật mình nhìn anh, rồi cúi đầu: “Chu Tổng, bọn em...”
Vì tự trọng và cảm giác không thỏa đáng, cậu lắp bắp mãi mà chẳng nói thành lời.
Cuối cùng, Thẩm Tiểu Quân dưới bàn khẽ siết chặt tay La Trạch, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nói với Chu Tùng Cẩn: “Anh rể... bọn em muốn mượn anh ít tiền.”
Chu Tùng Cẩn điềm đạm hỏi: “Bao nhiêu?”
“Năm triệu.”
“Vì chuyện gì?”
La Trạch mặt đỏ bừng, khó khăn nói: “Là chuyện lần trước em từng nói với anh, dự án ở Đông Nam Á...”
“Cụ thể thì sao?”
“Vài tháng trước…” La Trạch kể, “Một khách hàng ở Đông Nam Á liên hệ đặt 200 máy kiểm tra y tế cỡ lớn. Bọn em đã chuẩn bị đủ hàng, nhưng khách đó lại đột ngột ép giá, giá đưa ra còn thấp hơn cả giá vốn.”
Thẩm Tiểu Quân chen vào: “Loại thiết bị này vốn đắt đỏ, rất khó bán. Lúc đó em nghĩ thôi thì bán rẻ cũng được, ít nhất còn vớt vát được phần nào. Nhưng…”
Cô liếc nhìn La Trạch: “Anh ấy sĩ diện, nhất quyết không chịu bán lỗ. Cuối cùng khách kia bỏ của chạy lấy người, đơn hàng coi như tiêu tan.”
La Trạch thấy Chu Tùng Cẩn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, liền lấy hết can đảm nói tiếp: “Phần lớn vốn của công ty đã dồn vào lô hàng này. Nếu không xoay được tiền, bọn em rất khó tiếp tục nhận đơn tiếp theo... nên... mới muốn mượn anh một khoản trước để xoay vòng.”
Nói xong, cậu lập tức nghiêm túc đảm bảo: “Chu Tổng, em đảm bảo sẽ nhanh chóng hoàn tiền cho anh.”
Chu Tùng Cẩn đã hiểu rõ đầu đuôi, lắc đầu nói:
“Năm triệu thì anh có. Nhưng, anh không thể cho bọn em mượn.”
“Anh rể?” Thẩm Tiểu Quân sốt ruột định lên tiếng thì đã bị La Trạch dưới bàn siết tay ngăn lại.
La Trạch khẽ lắc đầu với cô, ra hiệu đừng cứng đầu.
Thẩm Tiểu Quân đau lòng ngồi yên, nhưng vẫn nhẹ giọng nói với Chu Tùng Cẩn:
“Anh rể, bọn em thật sự bất đắc dĩ mới tìm đến anh. Em với La Trạch mới khởi nghiệp chưa bao lâu, tiền tiết kiệm cũng không còn bao nhiêu. Bố mẹ La Trạch vì ủng hộ anh ấy, cũng đã vét sạch tiền trong nhà…”
“Thẩm Tiểu Quân.” Chu Tùng Cẩn nhìn cô, điềm đạm nói: “Nếu anh cho em vay khoản tiền này, sẽ khiến Thẩm Nghi khó xử.”
Thẩm Tiểu Quân lập tức im bặt.
Cô hiểu ý anh, cúi đầu lí nhí: “Anh rể, em biết… Em hiểu cả. Ban đầu La Trạch đã không muốn tìm anh, nhưng thật sự không còn cách nào khác… Em đã cố ý tránh mặt chị em…”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Em biết rõ tính cách của Thẩm Nghi. Năm triệu với anh không đáng gì, nhưng với cô ấy lại là chuyện khác.”
“Bạn trai em gái gặp rắc rối liền tìm đến anh vay tiền, với lòng tự trọng của cô ấy, chắc chắn sẽ rất khó chấp nhận.”
“Giữa anh và Thẩm Nghi, không thể để xảy ra bất kỳ rạn nứt nào.” Chu Tùng Cẩn nói chậm rãi nhưng kiên định.
Thẩm Tiểu Quân còn định nói gì đó thì tay đã bị La Trạch bóp chặt hơn, chỉ đành im lặng, cúi đầu đầy thất vọng.
La Trạch thấy đã bị từ chối, tâm trạng cũng không còn quá căng thẳng. Cậu kìm nén cảm xúc rối bời, lịch sự nói với Chu Tùng Cẩn:
“Chu Tổng, vậy thì… thôi vậy. Khoản tiền này, em sẽ tự tìm cách xoay xở. Hôm nay… làm phiền anh phải xuống tận nơi.”
Chu Tùng Cẩn liếc đồng hồ, nói với họ: “Anh còn có một cuộc họp quan trọng, phải đi trước. Ngoài ra…”
Anh nhìn về phía La Trạch, bình thản nói: “Gửi cho anh toàn bộ thông tin chi tiết về lô hàng và đơn đặt hàng đó.”
Nói xong, anh đứng dậy, nhìn hai người vẫn còn ngẩn ra: “Cà phê không cần trả tiền, quán này là của An Hạ mở, cứ tính vào tài khoản của anh.”
Đợi đến khi Thẩm Tiểu Quân và La Trạch hoàn hồn, bóng lưng của Chu Tùng Cẩn đã đi được mấy mét.
Hai người nhìn nhau, nắm chặt tay đối phương, trong mắt ánh lên giọt lệ vui mừng và hy vọng.