Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285: Chỉ cần một cuộc điện thoại của Chu Tùng Cẩn

❊ ❊ ❊

Khi anh mở mắt ra lần nữa, người trong lòng đã không còn ở đó.

Chu Tùng Cẩn ngồi dậy, nhìn thấy Thẩm Nghi đã rửa mặt xong, đang ngồi trước bàn trang điểm.

Cô đang nhẹ nhàng thoa nước dưỡng lên mặt thì thấy bóng người phía sau hiện lên trong gương, một lồng ngực rộng lớn dán sát vào lưng cô.

“Ngủ đủ giấc rồi à?” Giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau, cánh tay anh ôm lấy cô từ phía sau, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên vành tai và vùng cổ mịn màng.

Thẩm Nghi nghiêng cổ để anh hôn thêm vài cái, môi anh lướt trên da thịt khiến cô vừa tê dại vừa ngứa ngáy.

“Chu Tùng Cẩn…” Thẩm Nghi khẽ kêu lên, một tay kéo đầu anh ra, nghiêng đầu cười, ánh mắt liếc nhìn đôi môi có chút khô nứt của anh.

Hèn chi khi nãy hôn, cảm giác hơi thô ráp.

“Môi của anh khô quá rồi.”

“Môi anh?” Chu Tùng Cẩn sờ lên môi mình, tỏ vẻ tò mò.

Thẩm Nghi không nói thêm, lấy từ túi trang điểm ra một tuýp son dưỡng màu trắng, mở nắp rồi đưa lại gần môi anh: “Há miệng ra chút nào.”

Chu Tùng Cẩn nhìn chằm chằm vào thứ trên tay cô, nghi hoặc hỏi: “Cái gì vậy?”

“Son dưỡng môi của em.” Thẩm Nghi liếc nhìn anh một cái đầy bất đắc dĩ.

Vừa nghe là son của cô, anh không nói gì thêm, ngoan ngoãn hé miệng.

Thẩm Nghi cẩn thận thoa lên đôi môi dày vừa phải của anh một lớp son dày, sau đó nhìn đôi môi bóng loáng, hài lòng khẽ gật đầu.

“Xong chưa?” Chu Tùng Cẩn chưa nghe thấy lệnh gì, nên chỉ dám mở mắt nhìn cô mà không dám mím môi, giọng nói cũng trở nên mơ hồ.

“Xong rồi.” Thẩm Nghi bật cười.

Anh nghe xong, ánh mắt lập tức trầm xuống, cúi đầu định tiếp tục mấy nụ hôn vừa rồi, nhưng bị Thẩm Nghi né ra, tay cô đặt lên má anh ngăn lại, cười khúc khích nói: “Trên môi anh toàn son, đừng để dính lên người em.”

Chu Tùng Cẩn lúc này mới hiểu ra mục đích thật sự của cô khi thoa son, bị trêu đến bất lực, ánh mắt lại càng cháy bỏng hơn.

Thẩm Nghi tưởng mình đã thoát, đang quay người lại tiếp tục bôi kem dưỡng tay, thì bị anh bất ngờ kéo mặt sang, hôn nhẹ lên môi.

Chu Tùng Cẩn còn cố tình dùng môi mình quẹt qua lại trên môi cô vài cái, rồi mới chịu buông ra.

Anh giữ lấy mặt cô, nhìn đôi môi bóng loáng dính son của cô rồi bật cười trầm thấp: “Son môi là để thoa lên môi mà.”

Thẩm Nghi bị anh hôn đến mức mặt đỏ bừng, còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh bế bổng lên.

Chu Tùng Cẩn chiếm lấy chỗ ngồi của cô, đặt cô ngồi trên đùi mình, giơ tay và mặt ra trước mặt cô, không biết xấu hổ nói:

“Mặt anh cũng khô, tay cũng khô.”

“Muốn em thoa nước dưỡng với kem tay luôn.”

Thẩm Nghi: “…"

Sau khi trở về Cẩm Thành, bộ ảnh của Dương Tri Thư do Thẩm Nghi chụp vẫn chưa được công bố.

Vì chuyện liên quan đến Hà Quân, Tưởng Nguyên tức giận cắt đứt toàn bộ các hợp tác giữa studio và Giản Tinh Giải Trí.

Thẩm Nghi biết chị ấy làm vậy để bênh vực mình, nhưng việc cắt hoàn toàn mọi mối quan hệ cũng khiến studio chịu tổn thất không nhỏ.

Cô cảm thấy vì mình mà làm liên lụy đến studio, trong lòng đầy áy náy. Nhưng Tưởng Nguyên thì không hề để tâm, vừa nhai kẹo cao su vừa nhún vai, cười hớn hở:

“Tiểu Nghi, em tưởng chị mở studio là để kiếm chút tiền cỏn con từ tụi nó sao?”

Nghe chị nói vậy, Thẩm Nghi mới hơi yên tâm phần nào.

Nhưng rồi cô nhanh chóng nhận ra, sau khi cắt đứt hợp tác với Giản Tinh Giải Trí, các lời mời khác vẫn tới đều đặn. Nhưng riêng cô thì, đã lâu lắm rồi không nhận được dự án tử tế nào.

Ngay cả những người nổi tiếng hạng hai, hoặc vài blogger có chút tiếng tăm trong giới giải trí, cũng dần dần rút lui.

Có người ban đầu đã chốt lịch với cô, mấy ngày sau lại bất ngờ hủy ngang, đưa ra đủ lý do “chính đáng” để từ chối.

Ai cũng hiểu lý do thực sự là gì.

Không có hợp đồng lớn, Tưởng Nguyên chỉ còn cách xếp cho cô những dự án chụp ảnh người thường, kiểu dự án dành cho người mới khi cô mới gia nhập studio.

Thẩm Nghi vẫn chăm chỉ làm việc trong studio. Tưởng Nguyên đứng dựa lưng vào tường phía sau cô, khoanh tay im lặng quan sát bóng lưng ấy.

Dù đã bị ép đến mức phải bắt đầu lại từ đầu, thái độ của cô vẫn bình tĩnh, vẫn nghiêm túc và có trách nhiệm như xưa với từng dự án nhỏ.

Thế nhưng, trong vài khoảnh khắc cô dừng lại nghỉ ngơi, Tưởng Nguyên vẫn nhìn ra được nét u buồn trong cô.

Với Tưởng Nguyên, chuyện này thật ra chỉ cần một cuộc điện thoại từ Chu Tùng Cẩn là giải quyết được.

Thế nhưng, Thẩm Nghi từ đầu đến cuối không hề nhắc tới anh.

Cô thà tự mình gánh chịu, chứ nhất quyết không nhờ cậy đến Chu Tùng Cẩn.

Tưởng Nguyên biết Thẩm Nghi là người kiêu ngạo và cứng đầu, nhưng không ngờ lại cứng đến mức có phần cực đoan như vậy.

Tưởng Nguyên vừa nhai kẹo cao su vừa nhún vai, lấy điện thoại ra, mở danh bạ tìm số của Chu Tùng Cẩn, liếc nhìn Thẩm Nghi một cái, rồi bước ra khỏi studio, bấm gọi cho anh.

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »