Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 281: Dù trời sập cũng có studio của chị chống đỡ

❊ ❊ ❊

Đầu dây bên kia, giọng của Chu Tùng Cẩn im lặng vài giây. Rất nhanh sau đó, anh lo lắng hỏi: “Thẩm Nghi, em sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì à?”

Cô cố kìm nén tiếng khóc, gắng bình tĩnh lại, vừa lau nước mắt vừa lắc đầu khẽ khàng nói: “Không có gì... em chỉ là... tự nhiên rất nhớ anh thôi.”

Trước đây, mỗi lần hai người chỉ cần một ngày không gặp là Chu Tùng Cẩn đã nhớ cô đến phát điên. Thẩm Nghi chưa từng chủ động thể hiện nỗi nhớ mãnh liệt như thế.

Nghe tiếng cô nghẹn ngào vang lên từ điện thoại, dây thần kinh của Chu Tùng Cẩn như bị căng chặt, vì lo lắng và xúc động mà toàn thân nổi da gà.

Anh dịu dàng dỗ dành: “Không sao đâu... mai sáng là về rồi.” 

Giọng anh nhẹ nhàng như một dòng suối mát chảy vào lòng người: “Sáng mai anh sẽ đến sân bay đón em.”

“Vâng...” Thẩm Nghi ôm đầu gối ngồi co mình trên sofa, khẽ gật đầu.

Hai người trò chuyện qua điện thoại suốt nửa tiếng. Càng nghe giọng anh, cô càng cảm thấy tủi thân và ấm ức. Cuối cùng không kiềm được xúc động muốn bật khóc, cô vội nói mình phải đi rửa mặt rồi mới gác máy.

Sau cuộc gọi, tâm trạng cô dần ổn định lại. Đầu óc choáng váng, cô chỉ rửa mặt qua loa, thay đồ ngủ rồi leo lên giường.

Nhưng dù nằm mãi vẫn không ngủ được.

Cô vùi mặt vào chiếc gối lạnh băng trong khách sạn, cảm thấy xa lạ và trống rỗng.

Nỗi sợ hãi do lời đe dọa của Hà Quân dần dịu xuống, nhường chỗ cho nỗi nhớ da diết với Chu Tùng Cẩn.

Cô chỉ muốn về nhà ngay lập tức, bay đến bên cạnh anh. Chỉ muốn được ôm anh một cái, được vùi trong vòng tay ấm áp của anh, ngửi hương thơm trầm dịu nơi anh và yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Tâm trí cô rối loạn không sao gỡ được. Trằn trọc một hồi, cô lấy điện thoại nhìn giờ – mới 11 giờ đêm.

Tưởng Nguyên gọi cho cô, cô không kịp bắt máy.

Thẩm Nghi sững lại một lúc, rồi tựa lưng vào đầu giường, khẽ ho nhẹ rồi gọi lại cho chị Nguyên.

Chị bắt máy rất nhanh, giọng đầy lo lắng: “Thẩm Nghi, em ổn chứ?”

Chắc chắn là chị đã nghe Cửu Hiên và Tam Phong kể lại rồi. 

Cô vội lắc đầu: “Em không sao đâu, chị Giang.”

“Thằng cha họ Hà đó có đụng vào em không?” Giọng chị Giang hạ thấp, đầy nghiêm trọng.

“Không ạ.” Thẩm Nghi nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, vẫn còn sợ hãi, khẽ nói: “Nhưng... em đập vỡ đầu hắn ta rồi...”

“Đáng đời!” Chị Nguyên tức giận chửi thề.

“Em đừng lo, đừng nói là đập vỡ đầu, kể cả em đập cho hắn ngu luôn tối nay, thì dù có trời sập xuống cũng có chị và studio chống đỡ cho em.”

Lời nói của chị Nguyên như liều thuốc an thần. Tuy giọng chị giận dữ, nhưng lại rót vào lòng cô cảm giác ấm áp và được chở che.

Thẩm Nghi cảm động khẽ “ừm” một tiếng: “Em đã lấy được bản ghi hình từ camera lúc đó rồi, nếu cần thì có thể dùng làm bằng chứng...”

“Chị biết. Cửu Hiên với Tam Phong kể lại rồi. Em gửi bản đó cho chị một bản, chị giữ phòng khi cần.”

“Dạ.” Thẩm Nghi gật đầu.

...

Sau khi nói chuyện xong với chị Giang, Thẩm Nghi nhìn đồng hồ một lần nữa, rồi nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nhưng vẫn không ngủ được.

Cô nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại nhảy từng phút, từng giây. Cô đành mở to mắt, để mặc tâm trí trôi nổi, chờ trời sáng.

Không biết bao lâu sau, mắt cô bắt đầu nặng trĩu. Trong lúc mơ màng, màn hình điện thoại bỗng sáng lên với cuộc gọi đến.

Thẩm Nghi giật mình tỉnh dậy, nhìn màn hình – là Chu Tùng Cẩn.

1 giờ 30 sáng, sao anh lại gọi lúc này?

Cô vội vàng bắt máy: “Chu Tùng Cẩn?”

“Thẩm Nghi, em ngủ chưa?” Giọng anh vang lên từ đầu bên kia, qua loa nghe vẫn có tiếng vọng nhẹ như từ một không gian rất yên tĩnh.

“Em vừa chợp mắt.” Cô đáp.

“Em mở cửa đi, được không?”

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »