Cứng Đầu

Lượt đọc: 384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 258: Càng lúc càng dính người hơn nữa

❊ ❊ ❊

Sau khi nói lời cảm ơn, Chu Tùng Cẩn lại tiếp lời: “Chân của Thẩm Nghi bị thương khá nặng.”

“Dù sao thì lúc cô ấy liều mạng cứu con và chú Trạch khỏi chiếc xe, cũng đã bị trẹo chân.”

Nghe đến đây, Thẩm Nghi vội siết nhẹ tay anh dưới bàn một cái.

Chu Tùng Cẩn lặng lẽ dùng ngón cái xoa nhẹ mu bàn tay cô, ra hiệu rằng cô không cần quá lo lắng.

Mẹ của Chu vốn hiểu rõ con trai mình đang cố tình nói mấy lời đó cho bà nghe.

Ban đầu bà còn định dạy dỗ hai người vì vừa rồi họ cứ quấn lấy nhau trước mặt mọi người, nhưng lời đến miệng lại không thốt ra nổi, đành phải lúng túng quay mặt đi chỗ khác.

Ba Chu nhìn Thẩm Nghi, lịch sự gật đầu: “Thẩm tiểu thư, vợ con của chú Trạch vừa nãy đã đến cảm ơn cháu. Bác và bác gái cũng muốn thay mặt Tùng Cẩn cảm ơn cháu một tiếng.”

Thẩm Nghi vội vàng xua tay từ chối, liếc nhìn Chu Tùng Cẩn: “Bác trai, chuyện này anh ấy đã...”

“Lời cảm ơn của Tùng Cẩn là của nó, còn chúng ta là ba mẹ của nó, cũng nên thay mặt nó nói lời cảm ơn cháu.”

Nói xong, ông kéo mẹ Chu cùng đứng dậy.

Thẩm Nghi có chút bối rối, quay sang nhìn Chu Tùng Cẩn cầu cứu. Anh lập tức nắm chặt tay cô áp lên đùi mình, bình tĩnh nhắm mắt ra hiệu cô cứ yên tâm tiếp nhận.

Ba Chu sau khi hành lễ nhẹ nhàng cúi đầu, liền chào tạm biệt cô: “Bác và bác gái về trước nhé. Cháu và Tùng Cẩn cứ yên tâm nghỉ ngơi trong viện, mai chúng ta lại đến thăm.”

Thẩm Nghi ngồi thẳng dậy, gật đầu: “Bác trai, bác gái đi đường cẩn thận ạ.”

Mẹ Chu bị chồng kéo đi, vừa bước ra vừa dịu dàng làu bàu: “Anh vội cái gì chứ? Cứ giục hoài...”

Bà gạt tay ông ra, trong đầu vẫn hiện rõ cảnh tượng vừa rồi lúc bước vào phòng bệnh bắt gặp hai người trẻ đang thân mật với nhau.

Càng nghĩ càng bực, cảm thấy mất mặt vô cùng, bà quay đầu lại mắng Chu Tùng Cẩn: “Tùng Cẩn, lớn tướng rồi, sau này chú ý đến hình tượng một chút!”

Dì Sài đứng bên cạnh cười ha ha: “Ui dào, phu nhân à, thế đã là gì. Cậu Chu mà ở nhà dính lấy cô Thẩm thì còn hơn thế nữa kìa.”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Mặt Thẩm Nghi lập tức đỏ bừng, tai cũng nóng ran, cô len lén liếc nhìn anh, xấu hổ không nói nên lời.

Chu Tùng Cẩn cứng đờ môi, cố nặn ra vài chữ: “Dì Sài... dì đưa ba mẹ cháu ra ngoài giúp cháu với.”

Dì Sài nhiệt tình tiễn ba mẹ Chu ra ngoài, chưa đầy mấy phút sau lại quay về, tiếp tục công việc dọn dẹp trong phòng bệnh.

Khi dọn đến chăn gối, thấy Chu Tùng Cẩn vẫn ngồi sát mép giường, bà liền bước tới kéo anh đứng dậy: “Ôi trời ơi, cậu Chu, đừng cứ chen vào giường mãi thế. Bên cạnh có ghế mà không ngồi, còn nữa...”

“Dì Sài...” Chu Tùng Cẩn bất lực cắt lời bà.

“Ơ, cậu có dặn dò gì à?”

“Dì ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi ạ.”

Dì Sài ngẩn ra, rồi cũng “ồ” một tiếng, lẩm bẩm vài câu rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Cửa vừa khép lại, Chu Tùng Cẩn lại quay lại ngồi bên giường.

Ánh mắt anh nhìn cô chăm chú, sâu thẳm như có ngọn sóng ngầm cuộn trào, gương mặt hiện rõ vẻ trầm tư.

Thẩm Nghi khẽ kéo tay áo anh: “Anh đang nghĩ gì vậy?”

Chu Tùng Cẩn không trả lời, đột nhiên cúi xuống, hai tay nâng lấy gương mặt cô, gần như không thể kiềm chế mà hôn cô.

Thẩm Nghi nhắm mắt, ngửa đầu đón nhận nụ hôn nóng bỏng của anh.

Hai đôi môi vừa chạm nhau, còn chưa kịp nhập tâm thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ nhè nhẹ, sau đó là tiếng cửa mở ra.

Thẩm Nghi vội vàng đẩy anh ra, luống cuống chỉnh lại áo và chăn đắp.

Dì Sài vui vẻ dẫn người vào, cười rạng rỡ nói: “Cô Thẩm, em gái cô đến rồi.”

Thẩm Tiểu Quân một tay xách giỏ trái cây, tay kia khoác tay La Trạch, nghiêng đầu nhìn vào phòng bệnh, chớp mắt tinh nghịch với chị gái: “Chị ơi, em với anh La Trạch tới thăm chị nè~”

Nói xong, cô nhanh chóng phát hiện Chu Tùng Cẩn đang ngồi bên cạnh, sắc mặt trông có phần u ám, liền hì hì chào: “Chào anh rể~!”

“Chào Chu tổng.” La Trạch đi sau Thẩm Tiểu Quân, cũng lễ phép cúi đầu chào anh.

Nụ hôn vừa bị gián đoạn, Chu Tùng Cẩn có phần bực bội. Anh khẽ gật đầu, đành phải đứng dậy khỏi giường, nghiêm túc ngồi lại vào chiếc ghế bên cạnh.

Nguồn: Vườn Của Quýt Nhỏ
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »