Khi buổi chụp hình sắp kết thúc, không biết từ lúc nào trong studio đã có thêm một người đàn ông bước vào.
Người đàn ông ấy có vóc dáng trung bình, diện mạo cũng coi như ưa nhìn. Trông hắn ta không còn trẻ nữa, khoảng gần bốn mươi tuổi.
Sau khi bước vào, ánh mắt hắn ta quét một vòng quanh studio, sau đó lặng lẽ đứng ở một góc khuất, chăm chú dõi theo Dương Tri Thư đang chụp hình.
Có lẽ do đang phải giữ biểu cảm cho buổi chụp, Dương Tri Thư chỉ liếc mắt nhìn hắn ta bằng khóe mắt, vẻ mặt lãnh đạm, chẳng buồn để tâm.
Chị Đạt đứng cạnh nhanh chóng nhận ra người đàn ông, liền tươi cười bước tới chào hỏi: “Giám đốc Hà, anh tới thăm Tri Thư ạ?”
“Ừm.” Người đàn ông họ Hà khẽ gật đầu, nhìn về phía ánh đèn flash đang nháy liên tục phía trước, có phần sốt ruột: “Bao giờ thì xong?”
Chị Đạt cười nói: “Sáu giờ tối là xong rồi, còn nửa tiếng nữa thôi.”
Người đàn ông đứng khoanh tay sau lưng, chỉ “ừ” một tiếng.
Hà Quân là tổng giám đốc của công ty Giản Tinh Giải Trí – cấp trên trực tiếp của Dương Tri Thư và chị Đạt, năm nay ba mươi chín tuổi.
Bộ phim hiện đại khiến Dương Tri Thư nổi tiếng chính là dự án đầu tư của công ty hắn ta.
Với thân phận tổng giám đốc kiêm nhà sản xuất, Hà Quân là cái tên có tiếng trong giới giải trí. Nhưng danh tiếng của hắn ta lại không mấy tốt đẹp, phần lớn vì đời tư bê bối.
Người ta đồn rằng, bất cứ nữ nghệ sĩ nào ký hợp đồng với hắn ta và được công ty dồn tài nguyên, không nhiều thì ít đều từng “qua lại” với hắn ta theo cách nào đó.
Khi buổi chụp kết thúc, vài người trong ê-kíp vây quanh đưa Dương Tri Thư vào phòng trang điểm thay đồ.
Là một trong những “bông hoa tiềm năng” được Giản Tinh dồn lực lăng xê, Dương Tri Thư đã sớm trở thành “miếng thịt thơm” mà Hà Quân nhắm sẵn.
Ít nhất là trong suy nghĩ của hắn ta.
Chị Đạt không dám đắc tội với sếp lớn, liền giữ thái độ khiêm tốn và mỉm cười, dẫn hắn ta vào phòng trang điểm.
Khi hai người bước vào, trong phòng chỉ có vài cô trợ lý, không thấy bóng dáng Dương Tri Thư đâu cả.
Chị Đạt thắc mắc hỏi: “Tri Thư đâu rồi?”
Một trợ lý đáp: “Cô ấy đang ở trong phòng thay đồ.”
Chị Đạt khẽ gật đầu, ra hiệu cho mọi người rời khỏi đó.
Chẳng bao lâu sau, Dương Tri Thư từ phòng thay đồ bước ra. Vì trong phòng có sưởi nên cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây rộng lùng thùng, chưa kịp mặc áo khoác ngoài.
Thấy Hà Quân đang đứng đó, cô hơi cau mày: “Giám đốc Hà, đây là phòng trang điểm của tôi, sao anh lại vào mà không báo trước?”
Hà Quân liếc nhìn thân hình uyển chuyển của cô, nhàn nhạt nói: “Có gì mà không thể nhìn? Đi thảm đỏ chẳng phải cũng mặc như vậy sao?”
Bị ánh mắt trơ trẽn của anh ta nhìn chằm chằm, Dương Tri Thư cảm thấy rợn người, trong lòng tức giận nhưng không thèm đôi co.
Cô tùy ý khoác thêm một chiếc áo rồi ngồi xuống trước gương để tẩy trang.
“Tìm tôi có việc gì?”
Hà Quân lấy ra một tấm thiệp mời, đưa cho cô.
Chị Đạt đứng bên nhìn rõ, mừng rỡ thốt lên: “Thiệp mời dạ tiệc Ainor?!”
“Ừm.”
Dạ tiệc Ainor là buổi tiệc tối riêng tư do người giàu nhất nước tổ chức, diễn ra hai năm một lần vào cuối năm.
Mỗi lần tổ chức đều mời các nhân vật nổi tiếng toàn cầu và người thân của họ về Tấn Thành, đặc biệt là những gia tộc trong giới kinh doanh.
Ngay cả một nữ minh tinh đang hot như Dương Tri Thư cũng hiếm khi có cơ hội tham dự.
Vì vậy, khi nhìn thấy tấm thiệp ấy, tâm trạng cô lập tức phấn khích, suýt nữa đã nhảy cẫng lên.
“Cho tôi sao?”
“Ừm.” Hà Quân nói “Em sẽ là bạn đồng hành của tôi trong buổi tiệc. Đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu em với vài nhân vật lớn trong giới thương mại.”
Nghe đến đó, Dương Tri Thư vừa mừng vừa tức.
Tức là vì bản thân còn trẻ trung xinh đẹp, vậy mà lại phải làm bạn gái hộ tống cho một ông sếp đầu hói? Nhưng vui là vì câu nói phía sau.
Nếu thật sự có thể quen biết được mấy ông lớn trong giới kinh doanh, lỡ đâu được ai đó để mắt tới, được đầu tư, được tài nguyên khủng... thì chẳng phải là một bước lên mây?
Dù trong lòng còn lưỡng lự, nhưng Dương Tri Thư vẫn gật đầu rất nhanh: “Không vấn đề gì.”
“Ăn mặc cho đẹp vào.” Hà Quân đứng phía sau cô, ánh mắt tối sẫm dán chặt vào người trong gương.
Dương Tri Thư khẽ đảo mắt:
“Biết rồi.”
Khi ba người còn đang trò chuyện, ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng gõ cửa.
“Vào đi.” Chị Đạt lên tiếng.
Một nữ trợ lý nhẹ nhàng đẩy cửa, chỉ hé một khe nhỏ rồi ghé mặt vào khẽ nói: “Chị Đạt, nhiếp ảnh gia muốn vào chào chị Tri Thư một tiếng, họ cũng sắp về rồi.”
“Để họ vào đi.” Dương Tri Thư nói.